Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Cẩm Y Dạ Hành
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 97: Thật Chật Vật
H
ạ Tầm và Tây Môn Khánh cùng đứng dậy đi ra ngoài cốc, Hạ Tầm nói: “Xem sắc trời này, đã hơi muộn, hôm nay chưa hẳn có thể biết rõ hết đường đi, sáng mai lại đến đây tìm hiểu”.
Tây Môn Khánh vừa mới gật đầu, đột nhiên biến sắc, Hạ Tầm lập tức sinh báo động, ánh mắt hắn nhìn qua, thấy một tảng đá lớn phía trước nhảy ra bốn người, tuyết lớn đến gối vậy mà vẫn chạy cực nhanh, bốn người phân tán ra xung quanh, tư thế rõ ràng là hướng về phía hai người bọn họ, bốn người này đều mặc một bộ quần áo màu trắng, áo choàng sau vai cùng là màu trắng, trong tay có đao, đao đã lộ ra.
Bốn người kia rất ăn ý, không cần thương lượng, liền có hai người hướng về phía trước bọn họ, cắt đứt đường ra, hai người khác từ bên cánh mãnh liệt bố nhào về phía bọn họ, Hạ Tầm và Tây Môn Khánh liếc nhau, hai người ngầm hiểu, không hẹn mà cùng chạy về phía trên sườn núi bên trái.
Có người nghiêm nghị quát mắng: “Đứng lại! Chờ đợi chất vấn”.
“Không cần phải đi, chúng ta là quan binh!”
Hạ Tầm và Tây Môn Khánh mắt thấy tay bọn họ cầm rõ ràng là lưỡi đao sắc bén, đằng đằng sát khí. Như lang như hổ, làm sao ngu xuẩn đến nỗi dừng lại xem xét bọn họ có phải là quan binh hay không, ý đồ đến đây là như thế nào, vừa nghe tiếng ngăn, dưới chân chạy càng nhanh hơn.
Vừa thấy hai người kia không nghe ngược lại chạy trốn, những người đang tới lòng nghi ngờ càng nặng, lập tức phát lực mau chóng đuổi theo, trong đó một thị vệ còn từ vai sau lấy cung xuống, trở tay rút ra một mùi tên. giương cung cài tên. Hướng lên trời ra sức bắn tới.
“U...” Tiếng mùi tên bén nhọn phá không bay lên, nhờ tác dụng vang âm của sơn cốc, quanh quẩn trên bầu trời, Tây Môn Khánh vừa nghe tiếng mũi tên, không khôi cả kinh nói: “Nguy rồi, phát tiểu tiễn, bọn họ còn có nhân thủ khác! Ổ? Đây là tiểu tiễn, chẳng lẽ thật sự là quan binh?”
Thời đó chỉ có ba loại người mới có cung tiễn trong tay, một là quan binh vệ sở, hai là dân tráng địa phương, ba là thợ săn trong núi.
Quan binh vệ sở sử dụng là quân cung, quân cung lại theo quân chủng khác nhau mà chia làm ba đẳng cấp, dân tráng địa phương sử dụng cung tầm bắn và chất lượng thấp hơn một chút, hơn nữa bình thường phải nhập kho bảo quản, chỉ có quan phủ địa phương Thôi quan, Tuần kiếm các loại ti pháp quan xem có phải là bắt giang hồ phi loại hay không, cần điều động lực lượng dân tráng mới mở kho vũ khí ra sử dụng, Loại thứ ba là thợ săn trong núi, bọn họ sử dụng là cung săn, cần đăng ký lập hồ sơ trong quan phủ. Mà tiểu tiễn, chỉ quân nhân mới có.
Hạ Tầm vừa chạy vừa nói: “Quản con mẹ gì có phải là quan binh hay không, ngươi xem bộ dáng bọn họ đằng đằng sát khí, có thể dễ nói chuyện sao, có trời mới biết rơi vào trong tay bọn họ sẽ như thế nào? Ngoài ra, bọn họ ăn mặc cố quái như thế, rõ ràng là có chuẩn bị mà đến, chưa hẳn là quan binh thủ quan bản địa, chúng ta cứ đứng yên để chịu chết sao?”.
Tây Môn Khánh nghe cùng thấy có đạo lý, lập tức không nói thêm lời, hai người chỉ liều mạng bỏ lên trên sườn núi, đây là do triền núi sinh trướng rất nhiều mảnh cây cối, bởi vì mặt trời chiều thăng triền núi, lại thêm nguyên nhân gió thổi mạnh, tuyết đọng cùng không quá nhiều, hai người hoảng sợ cứ hướng lên trên đỉnh núi mà chạy, thỉnh thoảng còn kéo một thân cây mượn lực, đụng đến cây cối là tuyết đọng rơi xuống, đố vào đầu và mặt. Hai người cùng không để ý.
Truy binh không bắn tên, chỉ là ở phía sau đuổi nhanh theo, cây cối triền núi đã ít mà lại nhỏ, cò cây điêu linh trong tuyết lớn, tìm không thấy địa phương có thể ấn thân, hai người chỉ có thể cùng bốn người kia so sánh sức đôi bàn chân, đem hết toàn lực hướng lên trên núi mà chạy, hy vọng đối phương hết sức trước.
Nhưng những người trong quân ngũ kia, việc duy nhất làm mỗi ngày chính là huấn luyện vũ lực, so sánh với hai người bọn họ sáng sớm mỗi ngày chỉ luyện bộ quyền cước, thể lực kéo dài tất nhiên nhiều hơn. Bốn người kia một mực chăm chú đuôi ở phía sau, căn bản không thoát được.
Trên lưng núi, đám người Từ Phi cùng Đạo Diễn nghe được thanh âm của tiểu tiễn, Từ Phi nhảy sang bờ vách đá nhìn tình hình truy đuổi trong sơn cốc, kinh ngạc nói: “Phóng tiểu tiễn? Những người kia quả nhiên là có vấn đề, đại sư, chúng ta đuổi qua nhìn xem”.
Nàng quay đầu nói: “Minh nhi. Muội ở đây nghĩ ngơi, tỷ tỷ đi điều tra tình huống thoáng sẽ lập tức trở về”.
Tại một địa phương cản gió trên triền núi, đã nối lên ba đỉnh lều hành quân, đang có thị vệ bận rộn chuẩn bị dựng cái lều thứ tư, ở trước một cái lều đang có một cái nồi lớn, trong nồi tuyết đã hòa tan, nhiệt khí đang bốc hơi.
Đi ra ngoài đi săn, ít nhất cũng phải mất vài ngày thời gian, Từ Phi là tướng môn hố nữ, cung mã thành thạo, kinh nghiệm săn bắn cùng phong phú dị thường, chuẩn bị mười phần sung túc đầy đủ, từ Minh Nhi là tiểu thư khuê các, các cô gái bình thường ở nhà chơi đùa, giống như Tiểu Địch ôm con chó nhỏ bày trò chơi chạy đua, nàng tuyệt đối không có cơ hội đi nếm thử. Nàng và mấy ca ca tỷ tỷ khi còn nhỏ cha Từ Đạt còn đang chinh chiến tứ phương, chăm sóc con cái cùng giống như kiểu chăn dê, tập quán lỗ màng, khi nàng sinh ra, Từ Đạt địa vị đã cực cao, quy củ trong nhà bắt đầu nổi lên, cố tình muốn đem tiểu nữ nhân mình sủng ái nhất bồi dường thành một tiểu thục nữ, bởi vậy quy củ rất nhiều, cái gì biết không được nói, cười phải dấu răng, cử chỉ ngồi nằm, đều phải chú ý dáng vẻ phong độ. Hôm nay đến nhà tỷ tỷ, tỷ phu, không giống trong nhà đầy những quy củ, nhất là một chuyến săn bắn.
Tiểu cô nương càng chơi thỏa thích, quản gia trong nhà ước thúc học tập thiên tính lễ nghĩ phiền phức tất cả đều vứt đến chín tầng mây. Nàng rất ít khi trông thấy tràng diện nhóm lửa, nhất là không dùng quyền lực sai khiến người khác, càng làm cho người ta cảm giác một loại mộc mạc nguyên thủy, mắt thấy những đốm lửa kia bay lên.
Không khỏi hào hứng quá đáng, lập tức gạt một người thị vệ ra, chính mình ngồi bên cạnh đống lửa, bọn thị vệ nhặt được nhánh cây nào là vứt hết vào trong đống lửa, nhiệt lượng tỏa ra khiến khuôn mặt nàng đỏ bừng, hào hứng trong lòng bừng bừng cháy y hệt đống lửa.
Vừa nghe thấy tỷ tỷ nói chuyện, nàng lập tức dời chú ý đi, tung người lên như con chim sẻ nói:“Tỷ tỷ muốn đi bắt giặc? Muội cùng muốn đi”.
Từ Phi lắc đầu nói: “Đừng hồ đồ, con đường như vậy, thể lực của muội có thể vượt qua mới là lạ”.
Từ Minh Nhi không sợ đại tỷ kiểu từ mẫu này, kích động chạy đến bên người nàng, cầm tay nàng, nhảy đi nhảy lại nói: “Muội cùng muốn đi, muội cùng muốn đi, chơi bắt người thật hay lắm, so với bắt hồ ly thú vị hơn nhiều, dẫn muội đi, nhất định phải dẫn muội theo”.
Từ Phi bất đắc dĩ, đành phải dẫn Từ Minh Nhi theo, đi tắt dọc theo triền núi hướng về phía Hạ Tầm và Tây Môn Khánh đang leo lên từ mặt này ngọn núi tiến đến.
Bầu trời tối đen.
Đêm tối mùa đông, trước một khoảng khắc tựa như vẫn sáng ngời, đột nhiên tất cả trở nên tối đen.
Mất đi mặt trời không gian đột nhiên tối sầm xuống. Hạ Tầm và Tây Môn Khánh bị một đám nhân mã đuổi theo lúc này mới có thể dọc theo sườn núi chạy trốn tới một đỉnh núi khác.
Hai người mệt muốn chết đi được, một trận leo lên tới đây, hai người đã hao tốn quá nhiều thế lực, mà người đuổi theo tựa như vẫn dùng không hết tinh lực.
Đi lên phía trước, là một mảng triền núi dốc đứng, trong suốt, do tuyết đọng phản chiểu ánh sáng, khi nhìn ra xa hơn, ba phương hướng đều có những cây đuốc đang đến, điều đáng nói là ngọn núi này không đủ lớn, cùng không có địa phương ẩn thân.
Tây Môn Khánh biến sắc nói: “Nguy rồi, không đường nào có thể đi, sớm biết như thế, còn không bằng ngoan ngoãn để mấy người kia trói ta lại. Là đất vàng trong đũng quần, không phải phân thì cùng là phân”.
Hạ Tầm tức giận nói: “Nói nhảm, ngươi cho rằng chúng ta một thân trong sạch sao? Trừ khi những người này chính là quân coi giữ Lô Long Quan, bằng không bó tay chịu trói còn không phải giống như xong đời sao?”.
Hắn một mặt nói. Một mặt cẩn thận quan sát động tình xung quanh, một chủ ý lớn mật âm thầm hình thành trong lòng.
“Các ngươi làm gì? Lén lén lút lút, vì sao thấy chúng ta liền bỏ chạy!”
Một đại hán trong truy binh vây quanh trung khí mười phần, giơ cây đuốc lên quát hỏi.
Tây Môn Khánh kiên trì nói: “Các vị rốt cuộc là người nào, vì sao lại vô duyên vô cớ đuổi theo chúng ta?”
Người nọ nói: “Ít nói nhảm đi, sớm nói cho các ngươi biết chúng ta là quan binh, ngươi còn dám kháng mệnh chạy trốn! Các ngươi rốt cuộc muốn làm những thứ gì?”
Tây Môn Khánh lập tức kêu khổ nói: “Oan uống quá quân gia, trong tay các ngươi cầm đao cương sáng loáng trên thân lại không có mặc quân phục, chúng ta nào dám đứng lại đi tìm hiểu thân phận các ngươi? Hai người chúng ta... ừm... Hai người chúng ta thật ra là sâm khách.
Tây Môn Khánh tình thế cấp bách liền đem thân phận của Cổ Chu cùng Kha Sóc nói ra. Người nọ cười lạnh một tiếng: “Lấy cớ rất tốt, tuyết lớn như vậy, các ngươi lên núi đào sâm? Nãi nãi, ngươi tại sao không nói là lên núi chặt cây đi?”
Tây Môn Khánh vội vàng thuận theo chiều gió, nói: “Đúng đúng đúng, chúng ta.., khụ khụ, chúng ta thật ra chính là lên núi chặt cây... ừm.., để xây nhà.., cưới vợ”.
“Câm mồm! Không cần phải hoa ngôn xảo ngữ tiếp tục nói xạo, lấy giấy thông hành của các ngươi đưa tới đây!”
Theo tiếng đại hán kia hét lớn, vũ vũ bốn cây đuốc ném mạnh ra, trong bầu trời đêm sáng bừng lên, phốc phốc phốc phốc bốn cây đuốc rung rung cấm ở chỗ Hạ Tầm và Tây Môn Khánh đang đứng, ánh sáng tòa ra chiếu rõ bộ dáng bọn họ.
“Ổ? Thì ra là các ngươi nha!”
Từ Minh Nhi chạy mấy bước là mỏi chân nên được thị vệ cõng, nàng nằm ở trên vai một người thị vệ, trông thấy bộ dáng hai người, không khỏi ngạc nhiên, vội vàng giãy một cái thân thể trượt xuống, bị kích động đi lên phía trước.
Tiểu nha đầu này từ nhỏ sinh trưởng trong hoàn cảnh nào? Nàng tuy thông minh tuyệt đinh, nhưng khuyết thiếu rất nhiều nhận thức cơ bản nhất về cuộc sống, đối với người thường mà nói là tri thức cơ bản nên biết, đối với nàng mà nói như thể mộng mơ không hề biết đến, tựa như trong lịch sử có một chuyện xưa ghi lại như vậy: Có một hoàng đế, ngẫu nhiên hỏi một vị đại thần bữa sáng ăn những thứ gì, vị kia đại thần trả lời nói trong nhà hắn so với hoàng đế rất nghèo khó, bữa sáng chỉ ăn bốn miếng trứng gà, hoàng đế kinh hãi nói: “Một quả trứng gà mười lượng bạc, bốn miếng trứng gà chính là bốn mươi lượng bạc, trẫm còn không dám ăn như vậy, khanh tại sao còn nói trong nhà nghèo khó?”
Không phải vị hoàng đế này chỉ số thông minh có vấn đề, thật sự là hắn từ nhỏ đến lớn hoàn toàn không có cơ hội tiếp xúc những vật này, bọn thái giám vì tham ô, nói xạo với hắn một quả trứng gà giá trị mười lượng bạc, hắn tất nhiên là tin.
Chuyện xưa thật giả không thể nào khảo cứu, nhưng nó làm sáng tò một vấn đề, có đôi khi tầm nhận thức mọi người đều biết, hết lần này tới lần khác hắn không biết, thực sự không phải là bởi vì hắn ngu ngốc, mà là bởi vì hắn sinh trưởng trong một nơi hoàn cảnh hoàn toàn khác với đại chúng bình thường, căn bản không có cơ hội tiếp xúc những thường thức này, từ Minh Nhi là một loại thuộc về kiều người này, trong phủ của nàng, hạ nhân nếu làm công việc không hợp pháp hoặc sai phạm, một khi bị quản sự, chủ nhân phát giác, đâu còn dám phản kháng, đã sớm dập đầu như băm tỏi cầu xin tha thứ. Nàng nghĩ quan binh bắt giặc cùng như thế, giặc thấy quan binh tự nhiên ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ, bởi vậy không chút nào kiêng kị, vừa thấy hai người này đúng là người lúc trước kiên quyết không chịu bán đa hồ cho nàng, lập tức kích động chạy tới.
Từ Phi tuyệt đối không ngờ rằng muội muội chăng thèm quan tâm đến lòng người hiểm ác, không hề đề phòng chạy ra ngoài, không khỏi biến sắc kêu lên: “Minh Nhi, trở về!”
Mấy tên thị vệ chỉ chú ý phía trước, thình lình tiểu quận chúa từ phía sau bọn họ chui ra, dưới sự cả kinh cùng quên mất phải giữ lấy nàng, Hạ Tầm và Tây Môn Khánh đang bị một đám đại hán hung hằn như sói vây quanh, đột nhiên nghe thấy thanh âm một cô gái nhỏ giòn tan, không khôi ngẩn ngơ nhìn, lúc này Từ Minh Nhi đã chạy tới.
Bốn cây đuốc cắm trên mặt đất hỏa diễm đón gió, phương hướng chính thối về phía nàng đến, vầng sáng mông lung ửng đỏ biến ảo lập lòe, tiểu nha đầu da trắng ngần, mặt mày như vẽ vừa chạy đến, cười duyên xinh đẹp, người khác phái nhất thời khờ dại, phảng phất như một vị tiểu hồ tiên trong truyền thuyết, Tây Môn Khánh nhất thời thấy hai mắt sáng như sao.
Hạ Tầm lại không có thời gian kinh ngạc khi tiểu cô nương này xuất hiện, cùng không còn lòng dạ thưởng thức dung mạo mỹ lệ của nàng, “Cơ hội tốt!”
Hạ Tầm thầm kêu một tiếng, hai chân đạp mạnh một cái xuống mặt đất. Hai tay triển khai, mười ngón đưa ra, một chiểu Mãnh Hổ vồ Mồi về phía tiểu nha đầu trắng nõn nà kia xông tới!
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Cẩm Y Dạ Hành
Nguyệt Quan
Cẩm Y Dạ Hành - Nguyệt Quan
https://isach.info/story.php?story=cam_y_da_hanh__nguyet_quan