Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Viễn Cổ Hành
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 100: Phá Hủy Ý Chí
“T
hủ lĩnh, mau đi thôi, người của chúng ta kẻ thì chết, kẻ thì bỏ chạy hết rồi.”
Mấy thân tín của Mộc Sa lao ra phá vòng vây, kéo Mộc Sa vừa đánh vừa lui, Mộc Sa không cam lòng gào lên: “Trát Nhĩ… Trát Nhĩ… Không có Lam cậu không thể thắng được tôi …”
“Đừng đuổi theo, không kịp đâu, cứu người của chúng ta trước đã.” Trát Nhĩ ôm vết thương nhìn Mộc Sa mang theo mười người chạy xa dần.
“Thủ lĩnh, để tôi đuổi theo, cậu cũng biết năng lực của tôi đây.” Đạt nói, hắn rất am hiểu chuyện truy lùng dấu vết ẩn náu.
“Được rồi, tôi đã đồng ý với cha tha cho hắn một mạng, bộ lạc Mộc đã bị đánh tan, sau này hắn sẽ không thể tập hợp người đến cướp của chúng ta nữa.” Trát Nhĩ lắc đầu, vì già Sơn mà tha cho bọn chúng.
Đạt không nói gì, đi theo hỗ trợ người trong bộ lạc thu dọn chiến trường, trói những người bộ lạc Mộc thành một đoàn, khiêng những đồng đội tử vong về, người bộ lạc Mộc chết ở nơi này thì để lại cho dã thú ăn, lại thu nhặt vũ khí lên buộc gọn mang về. Thu dọn xong, tất cả mọi người đi về phía bộ lạc, Trát Nhĩ đi cuối cùng: Mộc Sa, lần này anh đã buông bỏ được rồi chứ?
Lam Nguyệt và những người phụ nữ khác đã nhận được tin tức, sau khi biết quân mình đã thắng, đám phụ nữ vui mừng lấy nồi niêu ra chuẩn bị cơm để chào mừng các dũng sĩ trở về. Lam Nguyệt đã nhận được tin đoàn người đang trở về, đỡ lưng đứng chờ ở cổng bộ lạc chờ. Từ rất xa đã nhìn thấy các dũng sĩ tuy dáng vẻ mệt mỏi nhưng tinh thần vẫn phấn chấn đi về phía này, mọi người vội vàng đi ra ngoài, đón các chiến sĩ vất vả trở về.
“Lam Lam… Tôi đã trở về an toàn.” Trát Nhĩ đi đến trước mặt Lam Nguyệt, ôm lấy Lam Nguyệt, vùi đầu vào hõm cổ cô thì thào, Lam Nguyệt sờ vết thương trên người hắn, nước mắt lặng lẽ chảy xuống.
“Lam Lam… Mộc Sa chạy trốn rồi.” Trát Nhĩ lau khô nước mắt Lam Nguyệt, nhẹ nhàng dỗ dành, muốn dời đi lực chú ý của cô.
“Ừ, em biết rồi, chạy thì cứ chạy đi, hắn sẽ không làm gì được nữa.” Lam Nguyệt cười dịu dàng, Trát Nhĩ cúi người đặt lên môi cô nụ hôn. Người bộ lạc thấy vậy, vội bảo thủ lĩnh đừng nóng vội quá, trí giả còn đang mang thai đấy. Trát Nhĩ cười ha ha ôm Lam Nguyệt sải bước vào trong bộ lạc.
Lam Nguyệt ở trong ngực Trát Nhĩ nhìn về phía rừng rậm Lạc Vụ ở xa xa: Mộc Sa, hang ổ của cậu đã bị tôi bịt kín, chờ bất ngờ sắp tới mà tôi chuẩn bị cho cậu là gì nhé, tôi đã nói rồi, nếu cậu trở lại tôi sẽ tiếp đón cậu thật tốt, hi vọng cậu vừa lòng với món quà này.
“Trí giả, lần này bộ lạc Mộc tử vong gần 900 người, bắt được 50 người, thuyết phục được hơn 100 người đi, mười mấy người chạy cùng Mộc Sa, còn có mười mấy người không biết ở chỗ nào. Người của chúng ta trọng thương 2 người, tử vong 11 người, 30 người bị thương nhẹ, trong hai người bị trọng thương thì có một người cứu được, một người không kịp chờ thầy thuốc đã tử vong, tổng cộng tử vong 12 người, toàn bộ những người bị thương nhẹ đã không sao, người bị thương nặng đã được đưa về bộ lạc chăm sóc.” Hoắc Lí báo cáo tình hình chiến đấu.
“Đưa những người bắt được tới đây.” Lam Nguyệt đỡ lưng ngồi trên đài đá, ngồi bên cạnh là Trát Nhĩ và ba ông lão, người bộ lạc Mông Tạp oán hận nhìn mấy người bị bắt, nét mặt buồn bã an ủi những người có thân nhân bị mất.
“Giết chúng đi, bọn chúng là yêu quái, giết chúng đi.” Một số người bị mất đi người thân kéo mấy người bộ lạc Mộc đang bị trói, muốn đánh. Người bộ lạc lặng lẽ kéo bọn họ lại, âm thầm đạp mấy đạp, quay đầu nhìn trí giả.
“Cởi trói miệng cho bọn chúng.” Đạt và Mục ra hiệu, Lam Nguyệt gọi người cởi trói miệng cho mấy tên thân tín của Mộc Sa.
“Trí giả lam Nguyệt, cô tốt nhất nên giết bọn tôi đi, nếu không thủ lĩnh của bọn tôi sẽ dẫn người đến cướp sạch của các người, lúc đó cô cũng không giữ được mạng đâu.” Thân tín của Mộc Sa vừa được cởi trói miệng đã uy hiếp. Mọi người kích động muốn xông lên giết bọn chúng, Lam Nguyệt phất tay, cười không để ý, dù sao cũng không phải lần đầu tiên, lần trước còn có người đòi giết cô nữa kia.
“Tôi đã nói rồi, tôi sẽ bắt các người phải trả máu thật nhiều. Bây giờ ta đại diện cho thiên thần, khiến ngươi phải chết đến một miếng da cũng không còn.” Lam Nguyệt lần đầu tiên mượn thân phận thiên thần, không đợi hắn nói gì, cầm ống trúc trong tay đổ một nửa chất lỏng trong đó lên đầu hắn.
“Á… Á …” tiếng thét chói tai vang lên, chỉ một lát sau, người đã gục xuống, da thịt toàn thân bắt đầu thối rữa, dần dần chỉ còn lại một bộ hài cốt, những người bị trói khác hoảng sợ nhìn Lam Nguyệt, không ngừng nói: thiên thần tha mạng, thiên thần tha mạng.
Lam Nguyệt phất tay chỉ vào bốn mươi người mà Đạt và Hoắc Lí nói đến kia, ra lệnh giết toàn bộ. Lam Nguyệt cẩn thận đậy ống trúc lại, bảo Tiểu Thạch lấy kịch độc trong răng và miệng đại xà ra, quả nhiên là có hữu dụng. Tiểu Thạch ở bên cạnh cẩn thận lấy da trúc bọc ống trúc lại, đặt ở bên cạnh đài đá.
“Tôi sẽ thả các người đi, các người đều là những người bị Mộc Sa cướp, sau này không được đi cướp người giết người nữa, hãy đi tìm người thân của mình, tập trung lại mà thành lập bộ lạc, có cái gì muốn học thì phái người đến bộ lạc Mông Tạp học tập.” Lam Nguyệt nói với 10 người còn lại, gọi người cởi trói cho bọn họ.
“Tạ ơn trí giả, tạ ơn trí giả, bọn tôi cam đoan sau này sẽ không đi cướp giết người nữa, tạ ơn thiên thần ban phúc.” Những người còn lại mừng rỡ cúi đầu khom lưng với Lam Nguyệt, cầm lấy đồ ăn mà bọn Tô đưa cho, dưới sự canh chừng của người bộ lạc Mông Tạp, chậm rãi rời đi.
“Hãy chôn cất cẩn thận cho những dũng sĩ của chúng ta, hãy khắc ghi tên của bọn họ ở trong lòng.” Trát Nhĩ đứng dậy nói với người trong bộ lạc, sai bọn họ đi chôn cất cho các dũng sĩ.
Các đống lửa hừng hực được đốt lên trước đài đá, các dũng sĩ trở về ngồi quanh mười đống lửa lớn, đám phụ nữ niềm nở bưng canh nóng và thịt nướng đặt vào tay đám đàn ông, ngay cả ba ông lão cũng đích thân cầm đồ ăn đưa cho bọn họ, bọn nhỏ lại càng quấn lấy các dũng sĩ đòi kể chuyện đánh đuổi đám người xấu đi như thế nào. Mọi người dần dần quên đi đau thương, cùng cầu nguyện cho bộ lạc Mông Tạp mãi mãi được hoà bình.
Trong đêm, Lam Nguyệt đang nằm trong ngực Trát Nhĩ ngủ say. Trát Nhĩ vỗ nhẹ lưng Lam Nguyệt, tay đặt trên cái bụng đã nhô lên của cô, yên lặng lẩm bẩm gì đó. Đột nhiên Trát Nhĩ vui mừng nhìn bụng cô, sau đó lại nhẹ nhàng vuốt ve, trong miệng tiếp tục lẩm bẩm mấy lời nói mơ hồ. Lam Nguyệt rúc vào lồng ngực ấm áp kia, trong cái rét lạnh của gió bấc lướt qua mấy lời nói ấm áp: con à, ngoan ngủ đi nào, không được quấy mẹ, cha sẽ ở bên cạnh chăm sóc cho con và mẹ con.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Viễn Cổ Hành
Thi Lạc
Viễn Cổ Hành - Thi Lạc
https://isach.info/story.php?story=vien_co_hanh__thi_lac