Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mẹ Ngốc Nghếch, Con Thiên Tài
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 99: Phương Đông Ghen (2)
"T
hật thế sao? Không thể nào! Mẹ cần nhiều tiền như thế để làm gì?"
Sau khi điện thọai được kết nối, Phương Đông Dạ kể rõ mọi chuyện cho Nhạc Diễm nghe. Anh còn chưa kịp hỏi cậu bé câu nào, thế nhưng cậu bé đã hỏi một đống rồi. Phương Đông Dạ buồn bực nói:
"Con cũng không biết? Vậy rút cuộc là đã xảy ra chuyện gì hả?" Trong đầu Phương Đông Dạ xuất hiện một dấu chấm hỏi to đùng.
Nhạc Diễm nói bóng gió:
"Mẹ thật không nói với cha lấy tiền để làm gì sao? Cha cũng không hỏi mẹ?"
Phương Đông Dạ suy nghĩ kỹ lại, sau đó nói:
"Hình như mẹ con có nói, bảo để xử lý việc cho cha! Nhưng cha đâu có nợ tiền người ta!"
Nhạc Diễm nghe thấy giọng nói rối mù của Phương Đông Dạ, nhàn nhạt nói:
"Có thể là vô tình mắc nợ."
"Có ý gì? Bé Diễm, có phải con đã biết chuyện gì không?"
Chỉ một câu nói của tên nhóc, ngay lập tức làm cho Phương Đông Dạ nổi lên nghi ngờ. Nhạc Diễm nói:
"Con buột miệng nói thế thôi. Được rồi, nếu không có chuyện gì nữa, con cúp máy đây. Con sẽ giúp cha gọi điện cho mẹ, hỏi xem mẹ đang ở đâu, sau đó sẽ gọi điện báo cho cha biết."
Nhạc Diễm nói xong, cúp điện thoại, còn Phương Đông Dạ lại suy nghĩ cẩn thận...
Vô tình mắc nợ? Phương Đông Dạ anh giàu nứt đố đổ vách, sao có thể thiếu nợ tiền bạc người khác được!!
Không hiểu! Không hiểu!
……….
"Học trưởng!"
Vô Ưu và Đường Tiếu vừa bước vào quán “Cà phê Thượng Đảo” liền nhìn thấy ngay hình ảnh ưu nhã của Hoắc Lãng đang ngồi chỗ cửa sổ. Trên khuôn mặt anh tuấn, nho nhã của anh, phủ lên một lớp sầu muộn, nhìn qua có một vẻ đẹp buồn.
Hoắc Lãng nghe thấy giọng nói liến thoáng của Vô Ưu, khuôn mặt đang nhìn ra ngoài cửa sổ hiện lên một nụ cười yếu ớt, anh đứng dậy dịu dàng nói với Vô Ưu:
"Tiểu Ưu, em đến rồi hả?"
Nói xong, anh nhìn Đường Tiếu gật đầu chào hỏi, sau đó tự giới thiệu:
"Xin chào, tôi là Hoắc Lãng, học trưởng của Tiểu Ưu."
Đường Tiếu thấy thái độ rất tao nhã của Hoắc Lãng, cũng hào phóng gật đầu lại, nói:
"Tôi là Đường Tiếu, là bạn mới quen của chị ấy."
"Em trai, là em trai có được không!"
Vô Ưu nói xong, vẫn như trước nhìn Hoắc Lãng vui vẻ nói:
"Là em trai, em vừa mới quen - cậu em này rất nhát gan nha."
Vô Ưu nói xong, có cảm giác rất thắng lợi cười. Đường Tiếu ấm ức, vẻ mặt lơ đễnh, đưa tay vò vò chiếc mũi của mình nhưng cũng không lên tiếng phản bác lại.
Trước sự thoải mái của hai người, Hoắc Lãng cũng không có phản ứng gì, chỉ lịch sự nói:
"Hai người ngồi xuống trước đã."
"Chị, mời ngồi!"
Đường Tiếu đặt chiếc hộp xuống đất, lịch lãm kéo ghế ra cho Vô Ưu, sau đó làm một tư thế mời thật khoa trương. Vô Ưu không khách khí chút nào, ngồi luôn xuống, sau đó hùng hồn nói:
"Uhm, bây giờ mới giống cậu em trai nhỏ."
Được lợi lại vẫn còn ra vẻ!
Lúc này Vô Ưu chính là có cái đức tính đó. Hoắc Lãng quá hiểu Vô Ưu, cho nên nhìn vẻ mặt bực bội của Đường Tiếu mỉm cười nói:
"Tiểu Ưu là như thế, sau này cậu sẽ quen thôi."
Đường Tiếu thấy Hoắc Lãng chủ động giải thích với mình, nhanh chóng hiểu ra nói:
"Bởi thế nha, bà chị ngốc nghếch này đi rút tiền lại có thể bị người ta cho là đi cướp ngân hàng, tôi cũng không thèm so đó với cô ấy đâu."
Cướp ngân hàng?
Hoắc Lãng rất hiểu Vô Ưu, trong lúc vô ý gây ra họa là chuyện thường tình, nhưng chuyện “cướp ngân hàng” thì có vẻ quá nghiêm trọng đi? Tưởng tượng ra tình cảnh lúc ấy, khuôn mặt đang có phần sầu muộn của Hoắc Lãng đột nhiên giãn ra, trên mặt xuất hiện nụ cười hứng thú.
Vô Ưu thấy Đường Tiếu bóc mẽ mình để làm trò cười cho học trưởng, không cam lòng đuối lý nói:
"Đúng vậy, trang phục của em có phần hơi “quá”, nhưng cũng không thể trách em được nha. Lúc vừa nghe thấy tiếng chuông báo động, cậu bảo vệ này cũng sợ hãi mà ngồi chồm hỗm luôn xuống đất, em lo lắng cho sự an toàn của bản thân, cũng có gì là đáng trách chứ!"
Ách!
Đường Tiếu bị Vô Ưu nhắc tới chuyện mất mặt này, khuôn mặt tuấn tú rạng rỡ như ánh mặt trời thoáng cái đã xuất hiện một mảng hồng. Đường Tiếu liếc mắt nhìn vẻ mặt đắc ý của Vô Ưu, sau đó quay ngoắt đầu sang hướng khác.
"Hai vị dùng gì ạ?"
Lúc này nhân viên phục vụ đi tới, xem như đã hóa giải cho sự lúng túng của Đường Tiếu.
"Cà phê!"
"Cà phê!"
Hai người đồng thời nói ra yêu cầu của mình. Hoắc Lãng nghe thấy âm thanh ăn khớp của bọn họ, cười nói:
"Xem ra tình cảm của hai người cũng không tệ nha. Có thể thấy Vô Ưu kết giao được với một người bạn như cậu, thật là tốt. Như vậy tôi cũng yên tâm rồi."
Hoắc Lãng nói xong, trong mắt xuất hiện vẻ nhẹ nhõm.
Có ý gì? Anh ta phải đi sao?
Đường Tiếu nghe ra ẩn ý trong lời Hoắc Lãng, cho nên không nhịn được nhìn anh. Hoắc Lãng cũng không hề tránh né nhìn hắn cười. Nụ cười này đã biểu thị cho sự thừa nhận. Mà bà chị Vô Ưu ngốc nghếch này, lại chỉ nghe được một nửa câu, cho nên nói:
"Cái gì mà tình cảm không tệ chứ! Cậu ta chẳng qua chỉ là cậu nhỏ nhát gan!"
Cô nói xong, quay sang nhìn khuôn mặt tuấn tú của Đường Tiếu, hào phóng nói:
"Nhưng mà cũng không sao nha. Sau này có người chị này rồi, lúc cậu gặp nguy hiểm, tôi sẽ bảo vệ cậu."
Không tức giận! Không tức giận! Không tức giận!...
Đường Tiếu tự trấn an chính mình bình tĩnh lại, chờ Vô Ưu nói xong, trên mặt mang theo nụ cười giả dối, cười vô cùng khoa trương nói:
"Vậy ở chỗ này em trai phải cảm ơn bà chị trước rồi."
Vô Ưu khoát tay, không chút khách khí nói:
"Không cần khách sáo, chị bảo vệ em là điều nên làm!"
Xí!
Đường Tiếu không thèm để ý đến vẻ mặt tươi cười đắc ý của Vô Ưu, quay ra nhận ly cà phê phục vụ mang đến, sau đó cẩn thận đặt tới trước mặt Vô Ưu, nói:
"Cẩn thận nóng."
Hắn nói xong, cũng bưng ly cà phê của mình lên, không nói gì từ từ khuấy đều, rồi lẳng lặng nhấm nháp.
Hắn biết Vô Ưu mang nhiều tiền như vậy đến gặp học trưởng, nhất định là có chuyện quan trọng muốn nói, cho nên hắn rất lịch sự tự tách mình qua một bên.
...
Dụng ý của Đường Tiếu Hoắc Lãng rất hiểu rõ, nhưng anh lại càng hiểu Vô Ưu hơn. Với tính cách của Vô Ưu, nếu người ta không chủ động hỏi cô, mà chỉ dùng cách ám chỉ khéo léo thì cô sẽ không thể hiểu được. Vì vậy Hoắc Lãng nhìn Vô Ưu hỏi:
"Tiểu Ưu, em vội vã tìm anh không phải là để giới thiệu người bạn mới đó chứ?"
"Ah! Học trưởng, anh không nói suýt nữa em đã quên!"
Quả nhiên, đúng như dự liệu của Hoắc Lãng, Vô Ưu đã thật sự quên mất. Đường Tiếu nghe Vô Ưu nói xong, vì sự trì trệ của cô mà lộ ra vẻ mặt không thể tin được. Nhưng khi hắn nhìn sang Hoắc Lãng, thấy anh vẫn cười thản nhiên trong lòng không khỏi run lên.
Nụ cười của Hoắc Lãng, bên trong chứa quá nhiều sự bao dung, quá nhiều sự yêu chiều. Ngoài ra, nhận thức cùng cảm giác tự nhiên này khiến hắn kinh hãi. Tình cảm của bọn họ hẳn là tốt lắm, rất, rất tốt đi? Hắn không hiểu tại sao, nhận thức bất chợt này, lại có thể làm cho trong lòng hắn có chút không thoải mái!
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mẹ Ngốc Nghếch, Con Thiên Tài
Bạch Giới
Mẹ Ngốc Nghếch, Con Thiên Tài - Bạch Giới
https://isach.info/story.php?story=me_ngoc_nghech_con_thien_tai__bach_gioi