Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Cô Vợ Bỏ Trốn 15 Tuổi
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương 98: Đại Kết Cục (2)
"H
i hi hi, nhưng em chỉ muốn làm người tình của anh mà thôi." Tần Phong che miệng, cười duyên, "Em lấy núi vàng núi bạc để làm gì? Lại không thể coi như ăn cơm."
Lâm Vũ Mặc há to miệng, thật không biết nên làm sao mới khiến Phong Nhi chịu lấy anh đây?.
Haizzzz!
Anh uốn lưỡi ba lần, vừa gặp phải Phong Nhi liền không nhạy ra nổi chữ nào.
"Em chỉ muốn làm người tình của anh thôi sao?" Lâm Vũ Mặc đột nhiên tà mị cười nói, anh ôm lấy Tần Phong đặt lên người mình, "Tốt! Vậy em phải tận nghĩa người tình nhé. Người tình của em đói rồi, em nên cho cười yêu ăn no đi!"
Nói xong, anh cười hắc hắc hai tiếng, liền ôm lấy Tần Phong đi về giường lớn.
"A! Đừng!" Tần Phong ngượng ngùng phản kháng. Hai gò má của cô đỏ ửng, đối với Lâm Vũ Mặc nũng nịu: "Vũ Mặc, bây giờ là ban ngày."
"Ban ngày thì sao? sợ cái gì? cũng không phải là chưa làm qua." Lâm Vũ Mặc cuồng ngạo nở nụ cười.
"Khả Nhi nói không chừng đã chạy vào phòng rồi, không nên để con nghe thấy." Tần Phong đẩy Lâm Vũ Mặc ra, nhưng gương mặt anh tuấn của anh càng lúc càng gần cô, lo lắng nói.
"Anh đã sắp xếp Khả Nhi xong xuôi rồi, bé sẽ không vào phòng đâu." Lâm Vũ Mặc đặt lên thân thể Tần Phong một nụ hôn, cười xấu xa.
Đôi môi anh bắt đầu xâm nhập đôi môi cô, bàn tay của anh đánh úp tới thân thể Tần Phong, lửa nóng của anh dần đưa cô vào con đường u tối.
"Em đây chẳng đủ tư cách làm người tình của anh đâu?" Một trận cuồng phong nối tiếp một trận co rút, Lâm Vũ Mặc kiêu ngạo mà hỏi.
"Đủ " Tần Phong nói đứt quãng. Cô vô lực thở gấp, khẽ rên, đáp lại nhiệt tình Lâm Vũ Mặc.
"Vậy em có muốn gả cho anh hay không?" Lâm Vũ Mặc đột nhiên ngưng tất cả các động tác, nâng cằm Tần Phong lên, hỏi cô.
"Không, không lấy" Tần Phong bất mãn giãy dụa, bởi vì chưa lấy được thỏa mãn mà cánh môi càng khô khốc
Nhìn phấn lưỡi của Tần Phong, Lâm Vũ Mặc nhịn không được gầm nhẹ một tiếng, nhanh chóng đem phấn lưỡi nuốt vào.
"Ừ, Vũ Mặc" Tần Phong ôm sát lấy cổ của Lâm Vũ Mặc, hãm sâu vào tình cảm nồng cháy của anh, không cách nào kềm chế được.
"Gả cho anh!" Lâm Vũ Mặc cuồng ngạo yêu cầu.
"Không lấy!" Tần Phong mím môi cự tuyệt.
"Gả!" Một cường thế yêu cầu.
"Không lấy!" Một người khác kiên định phản kháng.
"Phong Nhi, em đừng mãi như thế." cuối cùng Lâm Vũ Mặc bất đắc dĩ ngã quỵ trên người của Tần Phong, dịu dàng mà năn nỉ
"Vũ Mặc, nếu như chỉ có hai chúng ta có được hạnh phúc, em sẽ lo lắng, lương tâm của em không cho phép." Tần Phong uất ức mà nói.
"Chẳng lẽ bởi vì bọn họ, chúng ta sẽ không kết hôn sao?" Lâm Vũ Mặc không cam lòng hỏi.
"Chờ Đường Chá cũng tìm được một nửa của anh ấy, chúng ta lại kết hôn có được hay không?" Tần Phong giương đôi mắt mê người lên, thử dò xét.
"Vậy chúng ta phải chờ đến lúc nào? Nếu như Đường Chá cả đời không kết hôn, chẳng lẽ Phong Nhi cả đời này cũng không gả cho anh sao?" Lâm Vũ Mặc khóa chặt hàng lông mày của cô, rất sợ vấn đề của mình trở thành sự thật.
"Chúng ta cho nhau kỳ hạn năm năm đi. Nếu năm năm sau, Đường Chá còn chưa có kết hôn, em vẫn sẽ gả cho anh." Tần Phong vỗ nhẹ vào gương mặt anh tuấn mang theo lo lắng của Lâm Vũ Mặc, nói lời cam kết với anh.
"Năm năm? Phong Nhi, em thật biết cách hành hạ người khác!" Lâm Vũ Mặc ôm chặt lấy Tần Phong, không có cam lòng nói.
"Vũ Mặc, tha thứ cho em." Tần Phong đau lòng hôn cánh môi Lâm Vũ Mặc, vừa hôn, vừa an ủi anh, "Em biết yêu cầu của mình là không hợp lý, nhưng em chẳng thể làm khác được. Nếu như mà em lập tức gả cho anh, lương tâm của em cũng sẽ khiển trách em."
"Anh hiểu, nhưng Phong Nhi à, lòng anh rất khó chịu." Lâm Vũ Mặc cau mày nói, bị hôn lại trở thành chủ động, lửa nóng quấn lấy phấn lưỡi Tần Phong.
"Ừ" Tần Phong nhô thân thể lên, nghênh đón làn gió mới do cô mang lại.
Lại một năm trôi qua, Đường Chá vẫn là người cô đơn, Tần Phong rốt cuộc đồng ý với Lâm Vũ Mặc, sẽ gả cho anh.
Khi bọn họ đứng nghiêm trang trước mặt cha xứ, hai người bọn họ rốt cuộc cũng trao cho nhau nụ cười hạnh phúc.
Lý Hải Vi cảm động dựa vào ngực của Lâm Ngao, lau nước mắt nói: "Ngao, con của chúng ta rốt cuộc có thể kết hôn rồi. Em rất hạnh phúc."
"Đừng khóc, hôm nay là ngày vui. Con của chúng ta đạt được hạnh phúc, chúng ta nên cười mới đúng." Lâm Ngao khẽ vuốt ve bả vai Lý Hải Vi và nói.
"Đúng, chúng ta nên cười." Lý Hải Vi lập tức lau nước mắt, nở nụ cười.
Đắm chìm trong vòng vây của hoa tươi, bong bóng, và nến, Tần Phong cười duyên tựa sát và người Lâm Vũ Mặc.
Một đôi trải qua đau khổ rốt cuộc cũng đi đến hồi kết.
Trên thế giới còn có cái gì hạnh phúc hơn chuyện tình này?
Lâm Vũ Mặc kiêu ngạo mà ôm lấy cô dâu của mình, trong lòng bị hạnh phúc tràn đầy bao vây.
Phong Nhi rốt cuộc cũng thuộc về anh rồi!
Anh muốn để cả thế giới đến chúc mừng anh!
Nói cho toàn thế giới biết, Tần Phong là của Lâm Vũ Mặc, vợ của anh, mẹ của con anh.
Tần Phong kéo cánh tay Lâm Vũ Mặc cùng nhau đi dọc theo lối kết bằng hoa tươi, đi ra bên ngoài. Trên mặt của cô vẫn là nụ cười hạnh phúc.
Đây là lần thứ hai cô mặc áo cưới, cũng là lần đầu tiên cô cam tâm tình nguyện lập gia đình, là lần đầu tiên cô gả thành công ột người. Đúng vậy, từ đó về sau, cô chính là vợ yêu của Lâm Vũ Mặc, mà Lâm Vũ Mặc cũng có thêm một thân phận mới, anh không còn là người tình của Tần Phong, mà đã trở thành chồng của cô, là ông xã của cô, là người sẽ đi theo cô suốt cả cuộc đời này.
Họ đã trải qua rất nhiều sóng gió, nên tình yêu của bọn họ sẽ càng bền chặt hơn.
Từ đó về sau, cũng chỉ có hạnh phúc làm bạn mà thôi.
Còn chưa đi tới cửa, Tần Phong liền cảm thấy ngực buồn nôn, cô vội vã bịch miệng nhỏ, bỏ Lâm Vũ Mặc ra, chạy vào nhà vệ sinh
Lâm Vũ Mặc lo lắng nhìn Tần Phong phun sạch những thứ đã ăn, lo lắng hỏi "Thế nào? Phong Nhi, em đừng khiến anh lo sợ."
Sau khi Tần Phong ói xong, mệt mỏi tựa đầu vào vai Lâm Vũ Mặc. Cô thầm tính toán một chút, rốt cuộc cũng nở ra một nụ cười, cô áp mặt mình vào tai Lâm Vũ Mặc, nhẹ nhàng nói: "Vũ Mặc, anh lại làm ba nữa rồi."
"Cái gì!" Lâm Vũ Mặc thiếu chút nữa nhảy dựng lên. Anh hưng phấn ôm lấy Tần Phong, vừa đi vòng vòng, vừa cười lớn: "Phong Nhi, quá tuyệt vời! Anh thật sự hạnh phúc! Chúng ta đã có Khả Nhi, lần này cho anh đứa con trai nhé."
Tần Phong thẹn thùng cười nói: "Anh cho rằng em là thần sao? Muốn sinh cái gì liền sinh cái đó được à!"
"Chỉ cần là Phong Nhi sanh, anh đều yêu!" Lâm Vũ Mặc nặng nề hôn lên đôi môi đỏ mọng của Tần Phong. Trong tiếng hoan hô của mọi người, hai người hạnh phúc ôm hôn nhau.
"Chú Chá, con cũng muốn có em." Lâm Khả Nhi hưng phấn ôm hông của Đường Chá nói. Thật tốt quá! Bé rốt cuộc cũng có người chơi chung rồi. Mặc dù baby nhỏ không chơi được nhiều, nhưng trong đầu của bé rất muốn có em để chơi chung
"Ừ. Khả Nhi vui mừng sao?" Đường Chá ôm lấy Khả Nhi, hôn một cái lên má bé rồi hỏi.
Lâm Khả Nhi ôm cổ anh, cười duyên nói: "Con rất vui mừng."
"Đúng là như ý nguyện, cuộc sống mỹ mãn." Đường Chá lướt qua đám người, nhìn một đôi trẻ vừa chạm tay vào hạnh phúc, anh lặng lẽ chúc phúc cho họ.
"Chú Chá còn giống như năm xưa, vô cùng anh tuấn!" Lâm Khả Nhi nhìn mắt Đường Chá, vừa cười và tính toán. "Hi hi hi, Lâm Khả Nhi đã tìm thấy thứ cần tìm, còn có một thứ nữa chưa được. Chú Chá, chú phải chờ Khả Nhi lớn lên nha."
Trầm Kiệt đứng bên cạnh Đường Chá hiểu ý nên cười lớn: "Anh Đường, anh phải cẩn thận, bị Khả Nhi chúng ta chọn trúng, cả đời này anh đừng hòng chạy thoát."
Gương mặt tuấn tú của Đường Chá lúng túng sụp đổ, còn ngược lại khuôn mặt nhỏ nhắn Khả Nhi lại cười đến vô cùng ngọt ngào.
Một năm sau, Lâm Khả Nhi dẩu môi nhìn cha mẹ, ông nội và bà nội vây quanh đứa em trai chừng một tháng tuổi, cười giống như vừa trúng mấy triệu vé số vậy, bé đã bị người ta quên lãng rồi, không ai thèm quan tâm đến bé nữa
Cha mẹ không thích Khả Nhi rồi, bé không cần ở đây nữa. Lâm Khả Nhi tức giận, thu thập đồ đạc liền chạy ra khỏi cửa nhà, bé muốn đi Italy tìm chị Hoàn Nhi, cũng không cần để ý đến người cha thối kia.
-HOÀN THÀNH-
Chương trước
Mục lục
Cô Vợ Bỏ Trốn 15 Tuổi
Mộc Yêu
Cô Vợ Bỏ Trốn 15 Tuổi - Mộc Yêu
https://isach.info/story.php?story=co_vo_bo_tron_15_tuoi__moc_yeu