Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Cô Vợ Bỏ Trốn 15 Tuổi
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 93
L
âm Vũ Mặc cười xấu xa, khoác vai Đường Chá rồi hướng Tần Phong nói: "Bọn anh đi nha. Buổi tối nhớ nghĩ tới anh.".
"Nghĩ đến anh mới là lạ!" Tần Phong le lưỡi một cái, làm mặt quỷ.
"Ha ha ha!" Lâm Vũ Mặc thâm tình nhìn cô một cái rồi mới cùng Đường Chá rời đi.
"Mẹ, con không muốn chú Chá đi! Con muốn cùng chú Chá ngủ!" Lâm Khả Nhi bất mãn kháng nghị. Thấy Đường Chá đi đã đi ra khỏi cửa, đôi mắt ti hí của bé như muốn nhìn xuyên qua cửa vậy.
"Tiểu Khả Nhi?" Tần Phong há miệng, kinh ngạc nhìn con gái: "Con gái không thể tùy tiện ngủ với con trai."
"Nhưng cha cùng mẹ vẫn ngủ chung đó thôi, tại sao con cùng chú Chá lại không được?" Lâm Khả Nhi giương đôi mắt to tròn, tò mò không hiểu hỏi.
"Vì cha và mẹ yêu nhau a! Chờ tiểu Khả Nhi trưởng thành, gặp được người mình yêu, mới có thể cùng ngủ với hắn." Tần Phong vội vàng giáo dục nữ nhi.
"Nha." Lâm Khả Nhi chu cái miệng nhỏ nhắn, mất hứng hừ một tiếng.
Sau khi dụ dỗ tiểu Khả Nhi xong, Tần Phong mới vừa ngáp vừa đi về phòng. Mệt mỏi một ngày, cho nên vừa mới nằm xuống, cô liền ngủ say.
Mơ mơ màng màng, cảm thấy có một đôi tay nóng bỏng hết xoa lại vuốt trên thân thể cô. Trước ngực cô cũng đang bị thứ gì liếm. Thật là nhột. Cô tình không tình nguyện đưa tay ôm thứ đang làm loạn trước ngực.
Sao lại lông lá như vậy?
Cô kinh ngạc mở mắt, lúc này mới trông thấy một cái đầu đang chôn trước ngực, mà tay cô cũng đang xoa tóc của đối phương.
"A!" Cô hốt hoảng hô to.
Đối phương vội vàng ngẩng đầu lên, bịt kín miệng nhỏ của cô, tà mị nói: "Hư! Nhỏ giọng một chút! Tiểu Phong Nhi, em muốn cho con gái bảo bối của chúng ta nghe thấy sao?"
"Mặc, sao anh vào được? Em nhớ đã khóa chặt cửa rồi mà." Tần Phong không hiểu hỏi.
"Cái khóa kia của em làm sao có thể khóa được anh? Hắc hắc, tiểu Phong Nhi, anh nhớ em muốn chết rồi." Nói xong, Lâm Vũ Mặc lại vùi đầu vào trước ngực Tần Phong.
"ưm, Mặc, đừng như vậy." Tần Phong bị nhột, khó nhịn rên rỉ.
"Sao lại không được? Anh và lão bà thân thiết cũng không phạm pháp." Lâm Vũ Mặc nhướn mày nói. Bàn tay hắn cũng không vì nói chuyện mà dừng lại, chọc cho cả người Tần Phong đều run rẩy.
Cô vô lực thở gấp nói: "Ai là lão bà của anh? Em… em muốn gả cho Kiệt a"
Sau khi cô nói ra một chữ cuối cùng, Lâm Vũ Mặc bất mãn, hắn tăng thêm lực đạo trên tay, khiến Tần Phong đau đớn."Em còn dám nói muốn gả cho Thẩm Kiệt, bây giờ anh liền dẫn em tới giáo đường."
"Vậy em gả cho Đường Chá!" Tần Phong nghịch ngợm nháy mắt, đưa tay nhỏ bé đẩy bàn tay Lâm Vũ Mặc ra.
"Lão bà, em chấp nhận số phận đi." Lâm Vũ Mặc tà tứ cười nói, sau khi mạnh mẽ đâm vào, hắn mới kiên định nói, "Cả đời em đều là của anh."
"A" Lâm Vũ Mặc đột ngột công kích, khiến Tần Phong luân hãm. Cô không tự chủ đưa tay ra, ôm chặt hông của Lâm Vũ Mặc.
Cả đêm triền miên, hai người bơi lội trong biển tình, tiếng cười, tiếng ngâm thật lâu không ngừng.
Sáng sớm, khi Đường Chá đến gõ cửa, Tần Phong vẫn còn ngủ say, Lâm Vũ Mặc nhảy xuống giường, chỉ vội vàng mặc tạm cái quần dài liền đi xuống lầu mở cửa.
"Là anh?" Hai người đồng thời kinh ngạc hô.
Lâm Vũ Mặc không ngờ Đường Chá lại đến sớm như vậy, mà Đường Chá lại chán nản nhìn bộ ngực trần truồng của Lâm Vũ Mặc, trong lòng một hồi lạnh lẽo. Trong tim hắn đã rõ, đêm qua Lâm Vũ Mặc nhất định là qua đêm ở chỗ tiểu Phong Nhi.
Xem ra chính mình đã hoàn toàn thất bại, có lẽ đã không còn bất kỳ hy vọng gì?
Trong lòng Đường Chá tràn đầy ưu thương.
"Đường tiên sinh, tiểu Phong Nhi còn đang ngủ, đều tại ta, tối hôm qua khiến cô ấy mệt muốn chết rồi." Lâm Vũ Mặc lại làm như không thấy vẻ ưu thương trên mặt hắn, chỉ cười tà nói. Dường như, đối với quan hệ thân mật của hai người, hắn cũng không mắc cỡ một chút nào, ngược lại còn cảm thấy tương đối tự hào.
"Vậy tôi không quấy rầy nữa." Đường Chá xoay người, đưa lưng về phía Lâm Vũ Mặc, tỉnh táo nói. “Anh nhất định phải chăm sóc Phong nhi thật tốt."
"Tôi biết. Cám ơn!" Trong lòng Lâm Vũ Mặc có chút cảm động, cảm động với sự si tình của Đường Chá. Nhưng hắn không thể mềm lòng, Đường Chá là tình địch, nếu không đánh bại hắn, người bị đánh bại sẽ là mình.
"Chú Chá đừng đi, Khả Nhi muốn chú mang cháu đến khu vui chơi chơi." Thanh âm non nớt của Lâm Khả Nhi đột nhiên vang lên bên tai Đường Chá.
Đường Chá cúi đầu xuống, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy chờ mong của tiểu Khả Nhi, không đành lòng cự tuyệt.
"Được rồi, tiểu Khả Nhi. Chú Chá dẫn cháu đi chơi." Đường Chá đem Lâm Khả Nhi ôm chặt trong ngực.
Khi Lâm Vũ Mặc bưng cháo từ phòng bếp đi ra, Đường Chá hướng hắn nói: "Lâm tiên sinh, tôi đưa tiểu Khả Nhi đến khu vui chơi, buổi tối sẽ đem bé trả lại."
"Nha." Lâm Vũ Mặc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hưng phấn của con gái, liền cười nói: "Đi đi. Đường tiên sinh, anh phải phục vụ tiểu công chúa của tôi cho tốt đấy."
"Anh yên tâm." Đường Chá vỗ vai Lâm Vũ Mặc, liền đem Lâm Khả Nhi cõng lên trên vai, một lớn một nhỏ vui vẻ thẳng bước đi ra ngoài.
Nhìn hai bóng lưng dần đi xa, Lâm Vũ Mặc cười lắc đầu: "Con gái hắn, sao lại dính Đường Chá lợi hại như vậy, dường như so với lão cha này còn dính chặt hơn."
Không nghĩ nhiều nữa, Lâm Vũ Mặc liền bưng cháo đi vào phòng của Tần Phong.
"Tiểu Phong Nhi, dậy húp cháo." Lâm Vũ Mặc ngồi ở bên giường, thổi nhẹ muỗng cháo trong tay, rồi mới đút cho Tần Phong.
"Thật là khó ăn!" Tần Phong vừa húp cháo, vừa cau mày oán trách.
"Ha ha ha! Tiểu Phong Nhi, đây là lần đầu tiên anh xuống bếp, có thể đem cháo nấu chín đã là không tệ rồi, em đừng soi mói. Nếu muốn ăn thức ăn ngon, em phải nhanh khỏe lên, rồi tự mình xuống bếp đi." Lâm Vũ Mặc xấu xa cười nói.
"Em xem anh ở chung một chỗ với em, chính là vì thỏa mãn cái bụng của anh đi, làm gì có một chút nào yêu em?" Tần Phong bất mãn nâng cái miệng nhỏ nhắn.
"Nào có?" Lâm Vũ Mặc kháng nghị nói, "Tình yêu của anh đối với em nhật nguyệt chứng giám, dù biển cạn đá mòn, cũng vĩnh viễn không thay đổi."
"Thật?" Tần Phong nhướng mày hỏi.
"Đương nhiên là thật!" Lâm Vũ Mặc giơ tay phải lên, hướng Tần Phong bảo đảm.
Tần Phong dí dỏm cười, nàng nũng nịu nói. "Xem anh khẩn trương kìa!"
Lâm Vũ Mặc buông chén cháotrong tay ra, tà mị nhìn chằm chằm Tần Phong: “Được lắm! Tiểu Phong Nhi, em dám trêu chọc anh!"
Vừa dứt lời, hai tay hắn đã đưa vào hông Tần Phong, thi triển ma công, chọc cho Tần Phong không ngừng cầu xin tha thứ: "Được rồi! Mặc, van anh, tha cho em đi!"
"Nói em yêu anh." Lâm Vũ Mặc đột nhiên cúi xuống gần khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Phong, tà mị hỏi.
"Mặc" Tần Phong dựa vào trong ngực hắn khẽ run.
"Không nói phải không? Anh có biện pháp khiến em phải thừa nhận." Lâm Vũ Mặc đột nhiên đem Tần Phong đặt ở phía dưới, nhanh chóng kéo y phục của cô xuống, thân thể nóng rực liền quấn chặt lấy cô.
"A! Mặc!" Tần Phong run rẩy ưỡn ngực, để cho chính mình trầm luân trong kích tình của Lâm Vũ Mặc.
"Nói em yêu anh."
"Em yêu anh."
Rốt cuộc lấy được đáp án khiến hắn hài lòng, Lâm Vũ Mặc mới ôm lấy eo mảnh khảnh của Tần Phong, hoàn toàn công chiếm tòa thành mê người này.
Từng tiếng thở gấp, từng tiếng rên khẽ, vang vọng cả phòng ngủ.
Cả phòng kiều diễm, kích tình mê người
Buổi tối, Đường Chá phải về Canada, Lâm Vũ Mặc rất rộng rãi bày tiệc tiễn hắn ở khách sạn Hilton, khi bọn họ đi đến khách sạn, không ai chú ý có một chiếc xe quỷ dị vẫn theo sát. Khi chiếc xe điên cuồng vọt tới trước mặt Tần Phong thì đã quá muộn. Mắt thấy chiếc xe kia sẽ đụng vào Tần Phong, cách cô gần nhất, Đường Chá đẩy cô ra, nhưng chính hắn lại không kịp né tránh, bị chiếc xe hơi kia đâm thẳng vào, văng ra xa.
Chỉ trong nháy mắt, mọi người liền bị một màn kinh người trước mắt dọa sợ ngây người. Thân thể Đường Chá theo hình vòng cung văng trên đất, một tiếng vang thật lớn truyền đến.
"Đường Chá!" Bị một màn này làm cho khiếp sợ, Tần Phong hốt hoảng hô to, xông đến chỗ Đường Chá. Hắn đã lâm vào hôn mê. Mặc cho Tần Phong có kêu thế nào, cũng không mở mắt.
"Chú Chá, chú làm sao vậy?" Khả Nhi nhào tới trên người Đường Chá, vừa khóc, vừa dùng sức lay hắn.
"Khả Nhi, đừng đè lên chú Đường, Phong nhi, hiện tại không thể đụng vào hắn." Lâm Vũ Mặc vội vàng ngăn Tần Phong đang muốn ôm Đường Chá lên. Hắn âm trầm móc điện thoại di động ra, gọi xe cứu thương."Nếu như Đường tiên sinh bị gảy xương, động sẽ càng nguy hiểm."
"Mặc, Đường Chá sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Em thật lo lắng cho hắn." Tần Phong rơi
nước mắt, run rẩy vuốt trán Đường Chá, ân cần nhìn hắn.
Lâm Vũ Mặc đứng ở bên người Đường Chá đã hôn mê bất tỉnh i, đưa tay xem mí mắt hắn, lại đặt tay lên mạch Đường Chá, sau đó tỉnh táo nói với Tần Phong đang khóc không thành tiếng: "Vẫn còn cứu được, chúng ta chỉ có thể cầu nguyện thôi."
"Mặc, em không muốn Đường Chá gặp chuyện không may" Tần Phong tựa vào trong ngực Lâm Vũ Mặc, nhỏ giọng sụt sùi khóc.
Lâm Vũ Mặc lại bấm 110, đem biển số chiếc xe mới vừa đụng người báo cho cảnh sát, hắn khẽ vuốt sau lưng Tần Phong, an ủi cô: "Tiểu Phong Nhi, đừng hoảng hốt, tất cả sẽ ổn thôi. Anh sẽ không để cho tên tội phạm kia chạy trốn dễ dàng."
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Cô Vợ Bỏ Trốn 15 Tuổi
Mộc Yêu
Cô Vợ Bỏ Trốn 15 Tuổi - Mộc Yêu
https://isach.info/story.php?story=co_vo_bo_tron_15_tuoi__moc_yeu