Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Viễn Cổ Hành
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 92: Mục Trở Về
C
hớp mắt bộ lạc Mông Tạp đã bước vào cuối thu đầu đông, gió bấc bắt đầu thổi nhẹ, tuy không lớn nhưng đã mang theo hơi lạnh. Người trong bộ lạc đều biết sắp sửa bước vào mùa tuyết rồi, Lam Nguyệt tổ chức người đi thu hoạch toàn bộ lương thực.
Hạt kê thu hoạch được rất nhiều, trừ giữ lại làm giống, lượng kê còn lại có thể đủ cho người bộ lạc ăn trong cả mùa tuyết. Lam Nguyêt giữ lại rất nhiều hạt giống, định đợi đến vụ gieo trồng mùa xuân sang năm sẽ tăng thêm diện tích trồng kê, cố gắng để có thể có đủ gạo kê để ăn cả năm, kết hợp với con mồi cùng những thứ khác, hoàn toàn giải quyết được vấn đề lương thực của bộ lạc. Củ chuột đã nhiều hơn, cây củ chuột không cần chăm sóc vẫn sinh trưởng tốt, Lam Nguyệt thu hoạch toàn bộ củ chuột cất đi, để dành làm thức ăn cho vật nuôi.
Toàn bộ thân cây kê đã được Hoắc Lí gặt đi để phủ lên nóc phòng. Trên khu đất giờ bỏ trống, Lam Nguyệt dùng để gieo các giống rau, mặc dù sẽ bị tuyết làm sinh trưởng chậm lại, nhưng nói chung là vẫn có thể mọc được, hơn nữa toàn bộ đều là rau, cũng đủ để ăn trong mùa đông. Cải thìa và cải trắng vẫn tiếp tục sinh trưởng trong mùa đông, hơn nữa giờ đất trồng đã màu mỡ hơn rất nhiều, cỏ dại mọc lẫn trong đó, đợi dài ra là có thể cắt đem đi cho vật nuôi ăn. Trong khu trồng trọt còn trồng một loại rau mà Tiểu Thạch mới phát hiện ra, loại rau này có răng cưa mềm, ăn cũng rất giòn, Tiểu Thạch bèn nhổ toàn bộ chỗ rau răng cưa phát hiện được mang về trồng. Lam Nguyệt dặn Ô Lệ nhớ giữ lại hạt giống của cây rau răng cưa.
Ổ cho vật nuôi được phủ thêm cỏ khô, chuồng nuôi cũng được gia cố thêm, đầu xuân năm sau phải chuyển khu chăn nuôi đi rồi, Lam Nguyệt dặn bọn họ không mở rộng chuồng nuôi nữa. Cừu đen sau một lần cạo lông, giờ lông đã mọc dài ra bao trùm dày đặc, từ xa nhìn lại có thể nhìn lấy mõm dài và cặp sừng dài nhọn.
Thu gom được nhiều nhất là da lông của thỏ tai ngắn, giống thỏ này với chuột núi năng lực sinh sản rất mạnh, con mồi bọn Trát Nhĩ săn được từ đầu năm đến giờ cũng chủ yếu là thỏ, tất nhiên là bao gồm cả chuột núi nữa. Băt đầu vào cuối thu, cả đám thỏ lớn nhỏ đều trở nên lười biếng, đi kiếm ăn rất ít, mùa đông năm ngoái Lam Nguyết nhìn thấy rất ít thỏ, đại khái loài động vật này cũng đi ngủ đông rồi, nói thế nào thì giống thỏ này cũng khác so với thỏ ở hiện đại.
Gà rừng đã được thuần hoá thành gà nhà, những chú gà con ấp nở vào mùa hè giờ đều đã thành gà choai rồi, trên người lông tơ mọc rất dày, bên ngoài phủ một lớp lông vũ ngắn củn, vẫn thường xuyên trốn dưới cánh gà mẹ. Gà con ấp nở trong mùa hè chết rất nhiều, Lam Nguyệt biết gà rừng mặc dù đẻ rất nhiều trứng nhưng số lượng gà con nở ra có thể sống được không nhiều, nhưng số lượng như vậy cũng rất khả quan rồi.
Nhóm phụ nữ trong bộ lạc gom toàn bộ da thỏ và lông cừu đen lại để chuẩn bị may quần áo mùa đông cùng chăn đệm các kiểu, tất cả đều là học từ chỗ Lam Nguyệt. Lam Nguyệt còn lấy da thỏ để làm mũ lông da thỏ cho Ô Lệ, hai ngày sau khi Ô Lệ đội mũ xuất hiện trước mặt nhóm bạn nhỏ trong bộ lạc, đám phụ nữ trong bộ lạc đều chạy hết đến chỗ Lam Nguyệt để học.
Nhìn Ô Lệ đáng yêu dưới chiếc mũ lông thỏ, Lam Nguyệt bèn làm thêm cho cô bé đôi giày da thỏ, mặt trên còn gắn thêm một nhúm lông thỏ làm quả bông, lại thêm bộ quần áo da thỏ mà Tô may cho, Ô Lệ liền biến thành một cô thỏ đáng yêu. Mấy cậu choai mới lớn trong bộ lạc cứ lẽo đẽo theo sau Ô Lệ, hại Khôn phải tức giận đuổi người, Tô thì phàn nàn nói Lam Nguyệt cưng chiều Ô Lệ quá.
“Lam nha đầu, làm từ từ thôi, để cha làm cùng, không vội, đừng để bản thân mệt mỏi.” Già Sơn thấy Lam Nguyệt lại đang may quần áo trẻ sơ sinh, khuyên cô đừng làm cháu nội ông mệt mỏi. Lam Nguyệt gật gật đầu, già Sơn cũng biết chút may vá, là học được lúc rảnh, miễn cưỡng cũng may được chút ít. Trát Nhĩ ở ngoài bưng canh gà nấu nấm vào, lấy món đồ trong tay Lam Nguyệt đi, đưa canh gà cho cô, trưa rồi, Lam Lam phải ăn cơm.
“Đưa người đi rồi?” Lam Nguyệt vừa uống vừa hỏi Trát Nhĩ.
“Ừ, lấy muối xong thì về, nói bộ lạc Mộc của Mộc Sa giờ đã hơn sáu trăm người, vấn đề lương thực vẫn chưa được giải quyết.” Trát Nhĩ nói xong, còn vuốt nhẹ cái bụng đã hơi nhô lên của Lam Nguyệt.
“Không có đủ thức ăn, tập hợp nhiều người như vậy để làm gì? Thằng bé Mộc Sa này thật là, giờ ta thật sự không nhận ra nó rồi.” Già Sơn cũng biết chuyện Lam Nguyệt cài gián điệp, lão sẽ không để lộ chuyện này.
“Cha, nếu không đủ người cậu ta sẽ không thể quay lại cướp của chúng ta.” Lam Nguyệt nói rõ mục đích của Mộc Sa.
“Lam Lam, hắn có nhiều người hơn nữa tôi cũng không sợ, hắn đừng mong cướp được em từ tay tôi.” Trát Nhĩ nói, Lam Nguyệt vỗ vỗ hắn, ha ha, cô sẽ không để Mộc Sa có cơ hội cướp cô lần nữa.
“Bất kể như thế nào, lần này nếu Mộc Sa quay lại thật, bắt giam nó lại thôi, đừng giết nó, haizzz … ” Già Sơn đăm chiêu, Lam Nguyệt gật đầu tỏ ý hiểu, Trát Nhĩ không lên tiếng.
“Trí giả, thủ lĩnh, Mục … Mục … trở về rồi.” Người tuần tra chạy tới.
“Đến đâu rồi?” Trát Nhĩ đi ra ngoài đón, “Đến bờ sông rồi.” Tiếng người tuần tra cùng tiếng Trát Nhĩ xa dần.
“Trí giả, em về rồi.” Chỉ một lát sau, tiếng Mục đã vang lên ở cửa, Lam Nguyệt ngẩng đầu nhìn bộ dáng nhếch nhác của Mục, đến miệng cũng không nhìn thấy đâu cả, bèn bảo hắn đi rửa mặt rồi lại tới.
“Trí giả, Mục trở về rồi sao?” Thanh Mộc chạy tới, Lam Nguyệt nói đi rửa mặt rồi, Thanh Mộc lại chạy ra ngoài.
Lam Nguyệt chuẩn bị xong cơm canh, Mục cũng đã tắm rửa sạch sẽ cùng Thanh Mộc đi tới. Lam Nguyệt bảo hắn ăn cơm trước đã rồi nói chuyện, Mục xì xụp húp bát cháo gạo kê, ăn thịt nướng trứng muối, vừa ăn vừa nói: “Vẫn là cơm nhà ngon nhất!”
“Ăn ngon sao còn chạy lung tung khắp nơi, nhóc con!” Già Sơn lườm hắn, Mục cười hì hì.
“Mục, còn nhớ tôi không?” Cách Mạn cùng Thạch chạy tới, nhìn thấy Mục nói ra, Mục kinh ngạc: “Ơ, cô có phải là cô bé biết săn thú kia không?” Cách Mạn gật đầu, kể cho Mục nghe những chuyện phát sinh sau khi hắn rời đi. Những người khác trong bộ lạc cũng nghe tin Mục đã về, đều chạy tới nói chuyện với Mục, thoáng cái đã làm cho phòng khách nhà Lam Nguyệt trở nên chật ních, ngoài hiên với ngoài sân cũng đứng đầy người.
“Thằng nhóc này giờ mới biết đường về à? Tôi vẫn đang chờ cậu đến tỷ thí đây, ai biết cậu lại chạy mất tăm, đến tận gần mùa tuyết mới về.” Một cánh tay chụp lên bả vai Mục, Mục gật đầu nói nhất định sẽ tỷ thí.
“Mục, ta là Phong, lúc trước nhờ có cậu, bọn ta mới đến bộ lạc Mông Tạp đấy, giờ cuộc sống của bọn ta rất tốt.” Già Phong rẽ đám người ra đi vào, Mục xấu hổ nói với già Phong là hắn có giúp được gì đâu.
“Hừ, nếu đã về rồi, nợ nần của chúng ta phải tính toán rồi.” Lam Nguyệt hừ lạnh, còn thì Mục mờ mịt.
“Mục, nghe nói cậu đi khắp nơi rêu rao chuyện trí giả, Lam Lam giờ được tôn như là thiên thần rồi, cậu tự mà lo liệu đi.” Trát Nhĩ cười nhìn về phía Mục, hắn đang nén giận, nếu cứ tiếp tục như vậy, số người tỏ tình với Lam Lam sẽ ngày càng tăng chóng mặt.
“Ặc … Trí giả … em …” Mục biết lớn chuyện rồi, hắn đã quên mất Lam Nguyệt không thích trở thành tâm điểm chú ý.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Viễn Cổ Hành
Thi Lạc
Viễn Cổ Hành - Thi Lạc
https://isach.info/story.php?story=vien_co_hanh__thi_lac