Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Ngọc Tiên Duyên
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Q.4 - Chương 5: Tâm Thuật Bất Chính
D
ật Tiên lâu xứng đáng là đệ nhất tửu lâu ở Thành Đô, không những vẻ ngoài đặc biệt tráng lệ mà sương phòng ở hậu viện cũng hết sức yên tĩnh và tao nhã.
Hoa Lân cùng Diệp Thanh và Cảnh Vệ vừa mới bước vào hậu viện, một thằng nhỏ đã tiến ngay đến hỏi: “Khách quan lần đầu tiên trọ ở đây phải không? Xin cho con xem thẻ ngọc, con sẽ dẫn đường cho ba vị!”
Ba người đưa thẻ ngọc ra, theo sau nó băng qua một con đường đá, ngang qua một vườn hoa, dọc theo hành lang ngắm nhìn hồ nước gần đó. Cuối cùng đã tới sương phòng ở hậu viện, vừa đúng lúc gặp phải vài nhân vật võ lâm đi sạt qua vai, nhìn y phục trắng tinh của họ thì hình như là đệ tử Vô Cực môn, Hoa Lân thấp giọng nói: “Khá lắm, xem ra Vô Cực môn sắp trở thành một đại môn phái trên giang hồ rồi.”
Vừa đi vừa nói, chúng nhân dừng chân tại một lầu các sát hồ nước, ba người theo số hiệu của thẻ ngọc mà tự tìm phòng mình, Hoa Lân nhăn mày nói: “Tên Lã Ấu Văn này thật là lợi hại! Tuy hắn cho chúng ta vào nhưng chỉ sắp cho chúng ta những căn phòng bình thường. Hừ! Đêm nay nhất định phải bắt hắn ngoan ngoãn giao ra thẻ ngọc của sương phòng thượng đẳng mới được!”
Diệp Thanh cười nói: “Muội thấy ở đây cũng tốt mà!”
Lúc này lại có vài đệ tử của Vô Cực Môn từ trên lầu đi xuống, khi ngang qua ba người, họ còn nhìn dò xét một lượt, trong mắt đều lộ ra vẻ rất đỗi ngạc nhiên.
Cảnh Vệ thì lại cực kỳ hài lòng, mỗi căn phòng đều chia thành trong ngoài ba gian, ở các khách sạn khác là đã được xếp vào loại phòng chữ Thiên rồi, thật không hiểu sao Hoa Lân còn kén cá chọn canh. Gã thầm nhủ tiểu tử này còn khó chiều hơn cả chủ nhân thực sự của mình.
Sau khi đã bố trí ổn thỏa, Hoa Lân ngồi trong phòng mình nhìn dáng lưng yểu điệu của Diệp Thanh, nàng đang giúp hắn thu dọn chăn đệm, từng hành động cử chỉ săn sóc đó của nàng đã được Hoa phủ dạy dỗ thành một thói quen tốt. Hoa Lân không nhịn được uể oải vươn vai, khẽ gọi: “Thanh Thanh…”
“Ừm?” Diệp Thanh chỉ đáp lại một tiếng.
Hoa Lân lại nói: “Đêm nay ta muốn đến nơi hẹn một mình, muội thấy có được không?”
Diệp Thanh hơi khựng lại nhưng vẫn không quay đầu, do dự hồi lâu mới u buồn nói: “Có phải công tử e ngại Thanh Thanh làm vướng bận không?”
Hoa Lân cười nói: “Đâu nào! Muội đừng nhạy cảm quá.”
Diệp Thanh từ từ xoay người lại, oán trách: “Công tử! Hành động của Thanh Thanh hôm nay không phải có ý đó, chỉ vì huynh và Thượng Quan Linh thực sự quá lộ liễu, bản thân huynh không sợ những lời đồn đại, nhưng cũng phải nghĩ cho thân phận của cô ấy chứ!”
Hoa Lân trầm mặc một lúc rồi đứng dậy nói: “Ta biết muội muốn tốt cho ta, nên ta chưa bao giờ trách muội cả. Chỉ là đêm nay…”
Diệp Thanh tức giận nói: “Muốn đi gặp Thượng Quan Linh chứ gì?”
Hoa Lân xấu hổ toát mồ hôi nói: “Cái này…”
Diệp Thanh thấy dáng vẻ bối rối của hắn thì vừa tức vừa buồn cười. Thầm than: “Điều phải đến trước sau gì cũng sẽ đến!...Nếu không để huynh ấy đi thì sao? Chắc chắn về sau ngày nào cũng sẽ nhắc đi nhắc lại. Nhưng nếu để huynh ấy đi? Danh tiết của tiểu sư thúc có thể sẽ bị hủy hoàn toàn! Hơn nữa…” Nghĩ tới đây, Diệp Thanh đột nhiên tỉnh ngộ: Sau này khẳng định là Hoa phủ sẽ không để nàng làm chính thất, vì họ nhất định sẽ bắt Hoa Lân phải lấy cửu công chúa Triệu Doanh Doanh làm vợ, nào có đến lượt nàng? Dù thế nào đi nữa, chỉ cần nàng được ở bên Hoa Lân là đủ lắm rồi, thêm một người thì thêm một người! Còn về danh tiết của tiểu sư thúc…Công tử thông minh như vậy, sớm đã “đánh tiếng” với Thượng Quan Truy Vân rồi. Ài!...Ai mà ngăn được hành động của Hoa Lân đây, nói nghe dễ vậy sao?
Do vậy Diệp Thanh bỗng cười nói: “Đi đi!...Muội ở nhà chờ huynh về.”
Câu nói này của Diệp Thanh rất cao tay! Thử nghĩ mà xem, một nam nhân nghe thấy người con gái của mình nói vậy rồi mà vẫn cả đêm không về thì e là những lời đường mật trước kia đều chỉ là giả dối.
Đương nhiên Hoa Lân minh bạch đạo lý bên trong, chỉ sợ Diệp Thanh nói toạc ra mục đích hắn đi một mình tới chỗ hẹn đêm nay thì không khỏi có chút khó xử. Nhưng lửa dục trong tâm không sao dập tắt được khiến hắn suýt chút nữa đã mất đi lý trí, cũng chẳng để tâm đến có khó xử hay không, gãi sau gáy cười nói: “Ta nghĩ sẽ về nhanh thôi!”
Diệp Thanh lườm hắn một cái, tư vị trong lòng thật khó mà diễn tả. Lại thấy Hoa Lân đã chạy vèo ra ngoài, nàng tức tối giậm chân, hận hắn sao chẳng chịu an ủi nàng chút nào. Nàng thầm phát thệ một ngày nào đó nhất định phải nắm lấy cơ hội, khiến hắn mấy ngày liền không được đụng đến người nàng, để hắn phải chịu bứt rứt…Có cách rồi, tốt nhất là hàng đêm đều gọi Tôn Yên Nhiên ra, như vậy thì công tử sẽ chẳng thể nào mà bắt chẹt nàng được, hi hi…
…
Lại nói Hoa Lân một mình phi ra khỏi phạm vi của Dật Tiên lâu, ngoài trời tà dương đã sắp tắt nắng. Những tòa nhà xung quanh đều vươn dài bóng, khói bếp xa xa vấn vít bay lên. Cuối cùng, mặt trời khuất sau lưng núi phía tây, những tia sáng còn sót lại tỏa ra một màn hồng quang sau cùng, chân trời ánh lên một màu đỏ tươi, cảnh vật bên đường cũng dần trở nên mờ nhạt, người đi đường ngược lại còn đông hơn lúc trước, lầu các hai bên đua nhau thắp đèn lồng, oanh oanh yến yến náo nhiệt phi thường.
Hoa Lân bắt đầu hối hận, hối hận vì đã không dẫn Diệp Thanh ra ngoài đi dạo một vòng trước đã, đằng nào chẳng phải chờ đến giờ tý, còn ba tiếng nữa mới đến cuộc hẹn với Lã Ấu Văn! Đúng là hơi sớm quá.
Nghĩ đến đó, tâm niệm chợt động, nhân lúc giờ hãy còn sớm, có thể nghe ngóng tìm nơi nghỉ chân của Thiên Sơn kiếm phái. Hắn nhớ lại hôm nay trước khi Thượng Quan Linh xuống khỏi Dật Tiên lâu có nói với Dương Phong Linh: “Ta về Bích Thanh viên trước!”…Về Bích Thanh viên trước? Hoa Lân như mở cờ trong lòng, đây chẳng phải là nàng cố tình nói cho hắn nghe đó sao? Khà khà…Còn chủ động bảo Dương Phong Linh cứ đi chơi cùng tỷ tỷ hai ngày rồi hãy về nữa chứ, còn không phải là tạo cơ hội rành rành cho hắn à? Xem ra có trò vui rồi…
Nghĩ vậy, Hoa Lân không khỏi bắt đầu thấy đắc ý.
Chỉ mới dò la qua qua đã biết Bích Thanh viên quả là một nơi khá nổi tiếng ở Thành Đô, Hoa Lân vừa hỏi đã tìm được địa điểm. Ngoặt qua vài ngã rẽ, trước mắt xuất hiện một khu rừng xanh tươi, một con đường lớn rải đầy đá to dẫn thẳng tới một trang viện hoa lệ. Hoa Lân không kìm nổi sự cảm thán: “Một nơi thật thanh tĩnh!”
Lúc này Bích Thanh viên cũng đã lên đèn, chiếu sáng làm bầu trời ánh sắc đỏ, hiển nhiên chủ nhà vô cùng giàu có. Hoa Lân tới trước cửa viện, thầm nghĩ mình cứ thế này mạo muội xộc vào liệu có đường đột quá không? Rồi lại thay đổi ý nghĩ, vì nàng, dù có là hoàng cung cũng phải xông vào.
Hoa Lân liền đằng thân bay lên, phi vào bên trong…
Với thân thủ của hắn hiện nay, đừng nói là hoàng cung, dù có đột nhập lên Thiên Sơn cũng có thể làm được. Chỉ có điều Hoa Lân một thân lụa trắng trông rất bắt mắt trong đêm tối, dạ hành nhân mà ngông nghênh đến mức như hắn có thể nói là thiên hạ hiếm có.
Hoa Lân vòng qua một ngọn giả sơn, phát hiện thấy phòng ốc phía trước đèn đuốc rực sáng, một số hạ nhân không ngừng diễu qua. Hắn thầm mắng: “Có nhầm không đó? Đến sớm quá rồi!”
Hắn ngẩn người ra một lúc tại chỗ, nhận thấy cứ chôn chân ở đây thì không phải là một biện pháp, làm thế nào tìm được Thượng Quan Linh mới là vấn đề. Tâm chợt máy động, đúng rồi! Trên tu chân bảo điển chẳng phải có ký tải Sưu Thần thuật đó ư? Lần trước ở Hoàng Sơn hắn đã có thể cách tường nhìn thấy vật, khả năng này hiện tại mà không đem ra dùng thì thật quá lãng phí. May là không ai biết hắn có suy nghĩ này, nếu không Sưu Thần thuật có mà mất sạch thanh danh.
Hoa Lân lần tìm trong ngực áo, giờ mới nhớ ra là “ký ức tinh phiến” luôn do Diệp Thanh bảo quản, vắt óc suy nghĩ mới mò ra được cảm giác thi triển Sưu Thần thuật. Cuối cùng hắn đã thành công trong việc lan tỏa tinh thần lực, sau khi thi triển quả nhiên thấy hiệu quả cực tốt, phạm vị bao trùm đạt tới ngoài chục trượng, mọi thứ trong chu vi đều in dấu rõ nét trong óc, ngay cả một tiếng động nhỏ cũng không bỏ sót.
Chỉ thấy vài tên hạ nhân đang đi xa dần dọc theo hành lang, trong phòng còn có một hạ nhân đang châm trà, nhìn rất rõ từng động tác, ở một nơi không xa, một con chuột đang mài răng rin rít trong lùm cỏ, những gì cần thấy đều thấy cả, ngay cả những thứ không cần thiết cũng không thoát khỏi mắt hắn.
Bấy giờ Hoa Lân mới biết tại sao lão mù Quỷ Thần Trắc có thể bước vào phòng một cách chuẩn xác, tất cả đều nhờ công Sưu Thần thuật. Hoa Lân bạo gan lách qua những người đi lại, xông thẳng vào bên trong. Vượt qua mấy tòa lầu, cuối cùng hắn đã tìm thấy một vài đồng môn khi xưa, chỉ thấy Nghiêm Hành Không đang uống trà nói về những chuyện giang hồ thú vị với Trịnh Phi Vũ, còn Hà Kiếm Minh thì ngây ngốc một mình như mắc bệnh tương tư. Hoa Lân cười thầm, tiếp tục tiến về phía khu vực trung tâm của Bích Thanh viên. Khi đi qua một tòa lầu hùng vĩ, hắn dò ra được Hạng Tiêu Vân đang thầm thì với Trần Kiêu trên tầng hai, nhìn dáng vẻ thậm thà thậm thụt của chúng đã thấy mắc ói. Hoa Lân không nén nổi tò mò, ngưng thần nghe ngóng, ai ngờ khéo thay bọn chúng cũng đang nói đến hắn, sau khi nghe tường tận, Hoa Lân bất giác biến sắc, chửi thầm: “Thì ra là trò quỷ của chúng…”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Ngọc Tiên Duyên
Phiêu Ẩn
Ngọc Tiên Duyên - Phiêu Ẩn
https://isach.info/story.php?story=ngoc_tien_duyen__phieu_an