Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mị Tướng Quân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 90: Nghi Phạm Khiến Mọi Người Bất Ngờ
L
ẽ nào ông ta cũng coi thái tử là nghi phạm như bọn ta ư?
Nhưng rõ ràng ông ta đã báo trước cho hai vị quý nhân bên trên, cho nên hai người ngồi ở thượng vị cũng không lộ vẻ khác thường.
Cho nên, thái tử được người khiêng vào, cùng với Hạ Hầu Thương, một trái một phải ngồi ở hai bên công đường.
Sắc mặt thái tử không được tốt, ngồi trên ghế, nửa người dưới đắp miếng vải vuông thêu hoa văn rồng, tư thế ngồi khác với lúc trước, không thể ngồi thẳng. Nếu Ô Mộc Tề ở đây, nhất định y sẽ nhìn chỗ bị thương của thái tử không chớp mắt. Đáng tiếc y không có ở đây, cho nên mấy người ngồi phía trên cũng không dám nhìn thái tử...... Sợ không kiềm được lòng hiếu kỳ của mình.
Thái tử ngồi trên ghế chắp tay hành lễ, Hoàng thái hậu nói: “Được rồi, con không được khỏe, không cần đa lễ.” Rồi nói với ba vị đại nhân: “Bắt đầu đi.”
Lời của lão thái thái từ ái hiền hòa, đáng tiếc thái tử không hề có vẻ hào hứng, chỉ chắp tay đáp lời.
Y vô cùng uể oải, chỉ có mấy ngày mà gương mặt căng tròn của y đã trở nên xương xương, nét cười ấm áp luôn hiện hữu trong mắt đã bị thay thế bởi vẻ lo lắng, vừa thấy đã khiến người ta không khỏi sinh lòng thương hại.
Vĩnh Lạc đế nhìn thái tử, khẽ thở dài một hơi: “Thái tử, tối hôm qua vẫn còn khá lắm mà. Chỗ thuốc kia đã uống rồi, còn đau không?”
Trong trường hợp này mà ông lại nói chuyện với thái tử bằng giọng điệu thân thiết như thế, khiến thái tử cất giọng nghẹn ngào: “Phụ hoàng...... nhi thần khỏe hơn nhiều rồi ạ......”
Hạ Hầu Thương vốn cúi thấp đầu, nghe hai người nói chuyện lại càng cúi thấp hơn. Ánh nắng ban mai chiếu vào từ song cửa sổ khắc hoa, bóng in dưới đất lốm đốm không thành hình, có mấy điểm sáng chiếu lên lưng y, vốn dĩ lấp lánh như ánh vàng, nhưng không ngờ lại hiện vẻ tiêu điều như thế.
Vĩnh Lạc đế thở dài một hơi, ánh mắt chuyển tới phía này, tròng mắt hướng về nơi trống rỗng ngoài sảnh đường, nói: “Con vốn là đứa trẻ hiểu biết, không bao giờ khiến trẫm phải nhọc lòng, trẫm cần gì con cũng sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế khiến trẫm vui mừng, để trẫm được như ý muốn. Lại nói, ngoại trừ cho con thân phận thái tử, hình như trẫm chưa từng cho con thứ gì cả......”
Nghe lời này, mọi người đều im lặng. Mặc dù ba vị đại nhân vẫn bình thản, nhưng e rằng ai ai cũng đang nghĩ: Như vậy mà còn bao chưa cho gì ư? Ta muốn cho con trai ta hoặc con trai của con trai còn chưa ra đời của ta còn chẳng được! Đáy lòng còn nghĩ, hôm nay Hoàng thượng bị làm sao thế? E rằng hôm qua bị Ninh vương chọc tức, hôm nay thấy đứa con trai ngoan khác, không khỏi xúc cảnh sinh tình, hoàn toàn đối lập.
Thái tử nghe vậy, gắng gượng đứng dậy, bên cạnh có nội thị vội vàng tới giúp. Vĩnh Lạc đế vươn tay giữ y lại, lúc này y mới ngồi xuống: “Phụ hoàng, nhi thần là con của người, lấy lòng người không phải là việc nhi thần nên làm sao?”
Vĩnh Lạc đế ngước mắt nhìn thật sâu vào y, lúc này mới quay đi, nói: “Đúng vậy, nên như thế. Con luôn ngon ngoãn, cũng thông minh, hiểu lòng trẫm, đôi khi trẫm chưa nói gì, con chỉ cần quan sát đã hiểu...... Cũng như năm trước, trẫm ngầm phái người tìm một đào kép lưu lạc, không biết phái bao nhiêu người mà vẫn không tìm được, nhưng con chỉ cần mấy tháng đã tìm được cho trẫm. Trẫm vui mừng biết bao nhiêu......” Vĩnh Lạc đế tuy nói vui mừng, nhưng vẻ mặt lại không hề lộ vẻ vui mừng, mà lại mang vẻ mông lung hệt như thái tử.
Lúc này thái tử mới cảm nhận được, đáy lòng không khỏi trào dâng nỗi bất an, hỏi: “Phụ hoàng, nhi thần làm sai ư?”
Chuyện này liên quan tới bí mật trong hoàng thất, nhưng điều khiến người ta thấy kỳ lạ chính là Vĩnh Lạc đế không bảo mọi người tránh đi. Ba vị đại quan Cổ Mạc Phi nghe vậy càng lo lắng, vội đứng lên nói: “Hoàng thượng, chúng thần xin được đợi ở bên ngoài......”
Vĩnh Lạc Hoàng đế nói: “Không cần, cũng không phải chuyện lớn gì, các khanh đã theo trẫm rất lâu rồi, chắc cũng biết.”
Ba vị đại nhân có độ tuổi tương đương nhau này vốn do Vĩnh Lạc đế đích thân đề bạt, mà ba người cũng không phụ kỳ vọng của Vĩnh Lạc đế, tất cả đều trở thành quan thanh liêm.
Sau khi ba vị đại nhân thấp thỏm ngồi xuống, Vĩnh Lạc đế mới thở dài nói: “Thái tử là người con có hiếu, cho dù con làm sai gì trẫm cũng không trách con. Trẫm chỉ cho rằng, chẳng qua con muốn để trẫm hiểu rõ tâm nguyện mà thôi. Thái tử, con nói nói xem, trẫm nói có đúng không?”
Vĩnh Lạc đế nói xong liền nhìn thái tử bằng ánh mắt tha thiết, đôi mắt tràn đầy hi vọng.
Thái tử ngẩng đầu lên, đón nhận ánh mắt của Vĩnh Lạc đế, ngồi trên ghế hành lễ nói: “Phụ hoàng, đây là điều đương nhiên. Từ nhỏ nhi thần đã coi người là mục tiêu cả đời của nhi thần, sau này nhi thần chỉ cần bằng một phần vạn của người đã thỏa mãn.....”
Biểu hiện trên mặt y hơi thay đổi, lời nghẹn lại, giọng nói hàm chứa tình cảm mến mộ của con thơ không thể diễn tả bằng lời, mọi người nghe vậy không khỏi cảm động. Nhưng y nói xong, Vĩnh Lạc đế lại nhìn chằm chằm vào y một lúc mới quay đầu đi, dường như hi vọng y nói thêm gì đó nhưng lại hơi thất vọng.
Đáng tiếc, thái tử là người chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.
Y không biết mình đã mất cơ hội này rồi.
Giọng nói của Vĩnh Lạc đế hiện rõ nét mỏi mệt: “Cho Mặc Tử Hàn vào đi!”
Ba vị đại nhân hiển nhiên cũng không hiểu vì sao lại gọi Mặc Tử Hàn, đưa mắt nhìn nhau.
Ta quỳ ở một bên với Mai phu nhân và Mị Nguyệt, không ai để ý tới. Đằng trước bọn ta còn có góc áo của nội thị che lấp, cho nên ta không cần phải cúi mặt rũ mắt, có thể hơi ngẩng đầu lên, quan sát vẻ mặt của mọi người trong công đường. Tư dưng ta không nhìn rõ lắm, nhưng trong lòng đã suy tính gần như chắc chắn.
Mặc Tử Hàn mặc áo xanh đi tới, không đội vương quan, bên hông cũng không đeo mãng đái, khác hẳn thường ngày, hình như phải cởi bỏ quan bào trên người mới được chấp thuận cho vào.
Vĩnh Lạc đế nói: “Nói lại những thứ ngươi đã mang tới cho trẫm tối qua cho thái tử nghe đi.”
Ông không nhắc tới ai khác mà chỉ nói thái tử, đã khiến thái tử hơi hoảng sợ. Ta quỳ gối ở bên nhìn thấy rõ, con người vẫn luôn trấn định như y lại định quay đầu nhìn Mặc Tử Hàn, nhưng cổ chỉ hơi cử động đã chợt ngộ ra, chỉ vươn tay trái vuốt ve tay vịn ghế, giữ đầu hướng thẳng về phía trước.
Mặc Tử Hàn mặc áo bào xanh, quỳ xuống, giọng nói hờ hững: “Bản nhân vốn là một quân nhân lưu lạc chốn Tây Cương, trong lúc hành tẩu ở thảo nguyên, đã buôn bán vài thứ......” Y ngập ngừng giải thích tiếp, “Thậm chí có lúc còn cướp hàng hóa của thương nhân Tây Vực lặn lội phương xa bán hàng...... Rồi tìm cơ hội bán lại cho chúng...... để tiếp tế cho dân du mục cùng khổ......”
Từ khi ngồi vào chỗ của mình, chỉ có Vĩnh Lạc đế hỏi, Hoàng thái hậu gần như không lên tiếng, lúc này bà đang uống trà, chợt đặt mạnh nắp chén lên chén trà.
Mặc Tử Hàn vội nói: “Tiểu nhân thi thoảng mới làm chuyện này, có tiền thừa sẽ ném cho chúng mấy lượng...... Người trên thảo nguyên đặt cho tiểu nhân một ngoại hiệu, là Ngọc Diện lang quân......”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mị Tướng Quân
Vân Ngoại Thiên Đô
Mị Tướng Quân - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=mi_tuong_quan__van_ngoai_thien_do