Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Công Chúa Thành Vương Phi
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 89: Chương 85: Vườn Rau Nhỏ
E
ditor: Búnn.
Nhìn hai người Hoán Ngọc và Bùi Tiểu rời đi, Lung Nguyệt lại chăm chú vào đám đất trồng rau. Đầu tiên đào mấy khóm cải dầu, lại hái hai quả cà tím, sau đó đi về phía mấy quả dưa chuột.
Bùi Nguyên Tu mang theo rổ đồ ăn theo sát phía sau. Trên khuôn mặt tuấn tú bình thường giống như đao chém rìu khắc lại thoáng hiện nụ cười khẽ, nụ cười đó tràn đầy thỏa mãn, thậm chí còn lộ ra chút ngốc nghếch, khiến toàn bộ đường cong trên khuôn mặt trở nên nhu hòa. Đây là nụ cười mà cả hai kiếp Bùi Nguyên Tu đều chưa từng cười qua. Nếu Bùi Tiểu thấy nụ cười này, nhất định sẽ lại cho rằng gia nhà hắn trúng tà rồi.
Lung Nguyệt vươn tay, dùng sức ngắt xuống một quả dưa chuột dính chút hạt sương trên giàn dây leo, đưa lại gần mũi ngửi mùi hương đã xa cách lâu ngày. Sau đó, quay lại đặt trong chiếc giỏ trúc Bùi Nguyên Tu vừa mới đưa tới, cười với hắn một cái, rồi lại đưa tay ngắt thêm một quả.
Xem ra, nàng vẫn rất quen thuộc với loại công việc thường làm trước kia, vẫn chưa vì quen sống an nhàn sung sướng mà xa lạ. Trong lúc đó, nàng lại giống như trở về sân nhỏ chỗ nhà hầm đất vàng ở kiếp trước kia. Màu đen đỏ tràn đầy tang thương hiện lên trước mắt Lung Nguyệt, đó là điều duy nhất ấm áp trong kiếp trước của nàng, trong lúc không để ý, nước mắt lại chảy xuống.
"Cửu Công chúa?" Âm thanh thân thiết của Bùi Nguyên Tu kéo Lung Nguyệt trở về từ trong hồi ức.
Lung Nguyệt xấu hổ cười cười với hắn, vội vàng nâng tay lau nước mắt.
"Tay bị dây leo làm bị thương sao?" Bùi Nguyên Tu nhìn về phía ngón tay thon thon xinh đẹp, ngón trỏ và ngón cái hơi phiếm hồng, cẩn thận nhìn còn có chút tróc da.
Lung Nguyệt chìa hai tay ra trước mặt, đôi tay không làm việc gì bị thương không nhẹ. Nàng thầm than nhẹ trong lòng, đã không còn là nha đầu dãi nắng dầm mưa trước kia nữa rồi.
"Đúng là có chút đau!"
"Hay là quay về nhé, cũng đến giờ lúc dùng điểm tâm rồi." Ánh mắt Bùi Nguyên Tu khóa trên ngón tay của Lung Nguyệt, nói: "Chỉ là ngón tay này sau khi về phải dùng thuốc mỡ chăm sóc thật tốt, không nên nâng bút dùng châm quá nhiều."
Lung Nguyệt cảm kích cười: "Cảm ơn Đại tướng quân quan tâm." Rồi sau đó ngó giỏ trúc trong tay hắn, lại nói: "Cũng hái được không ít, bữa trưa có thể thử tay nghề của muội xem sao!"
Bùi Nguyên Tu lại nhíu mày: "Vẫn nên đợi tay tốt hơn đã!"
"Muội đâu có yếu ớt như vậy?" Lung Nguyệt khoát tay, cười xoay người, lại không cẩn thận vấp phải bờ ruộng, thân hình bé bỏng nhanh chóng ngã về phía trước.
Lung Nguyệt hét một tiếng, theo bản năng che mặt. Phía trước đều là dây leo, nên ngã cắm đầu vào đó thì hẳn là mặt sẽ không còn chỗ lành. Nghìn cân treo sợi tóc, lại cảm thấy bên hông bị ai đó nắm chặt, sau đó nàng được kéo vào lồng ngực kiên cố. Còn chưa kịp bình tĩnh, trong mũi đã tràn ngập mùi hương của y phục sau khi được ánh mặt trời hong khô, đây là mùi hương mà Lung Nguyệt rất thích, ấm áp mà nhẹ nhàng khoan khoái, đặc biệt hơn bất kỳ một loại hương nhang nào. Lung Nguyệt không nhịn được hít thêm hai lần.
Sau đó lại nghe có giọng nói truyền đến từ trên đỉnh đầu: "Công chúa bị sợ hãi sao!" Lung Nguyệt cảm thấy dường như giọng nói này có chút kích động?
Bùi Nguyên Tu thật sự kích động, hắn cảm thấy ngực mình đập bình bịch, hai kiếp, cuối cùng hắn lại có thể ôm Cửu Nhi vào trong lòng. Biết rõ không hợp cấp bậc lễ nghi nhưng cũng không muốn thả nàng ra, tốt nhất thời gian không nên chuyển động nữa.
Mặt Lung Nguyệt đỏ bừng, bình tĩnh lại, từ trong lòng Bùi Nguyên Tu đi ra, chỉ là vì sao lại có chút lưu luyến như vậy?
Ừ...Có lẽ là lưu luyến hương vị mặt trời này.
Lung Nguyệt tự giải thích, rồi không dám nâng mắt, chỉ dùng âm thanh như muỗi kêu nói: "Đa tạ Tướng quân đưa tay cứu giúp!" Sau đó suy nghĩ một lát, ngẩng đầu lên, cười trên ghẹo bản thân hóa giải xấu hổ: "Nếu không có tướng quân, e là lúc này muội biến thành Tuần hải dạ xoa(1)mất rồi!"
(1) Nói con vật gì đấy trong game =))) Từ Dạ Xoa biết là xấu rồi:v
Vì Lung Nguyệt rời khỏi mình nên tim Bùi Nguyên Tu giống như không còn, tâm trạng tốt cũng như không còn, nhưng vẫn đáp: "Không dám nhận lời cảm ơn của Công chúa!"
"Tướng quân khách khí rồi! Vậy...chúng ta...về...nhé?" Lung Nguyệt nỗ lực hồi phục tâm trạng thành bình thường, lại không biết vì sao không tự chủ được vươn tay ra lôi kéo ống tay áo của Bùi Nguyên Tu. Cảm giác được hành động của bản thân có chút không thích hợp, trong nháy mắt gương mặt lại phiếm hồng. Nàng lại tự an ủi trong lòng: Cái này là do vừa này bị kinh sợ, cho nên khiến cảm giác an toàn bị quấy phá.
Bùi Nguyên Tu lại vì động tác nhỏ vô cùng thân thiết của nàng mà thầm vui vẻ, môi mỏng phải đè nén nhiều lần mới không nâng lên cao tận mang tai mà chỉ là hơi nâng lên một chút. Nhẹ giọng nói: "Mời công chúa!"
Hai người một trước một sau, lúc đến tiền viện, Thái tử dẫn đầu mọi người đều đã đứng đây, thu thập sẵn sàng, đang định dùng bữa.
Thấy Bùi Nguyên Tu và Lung Nguyệt tiến vào, cũng không tỏ vẻ khác thường.
Lý Long Tá nói: "Vừa nhìn đã biết muội lại gây tổn thất cho vườn rau của Nhận Chi rồi!"
Còn Hóa Diên lại cẩn thận nhìn tay của Lung Nguyệt, đau lòng nói: "Da ở tay bị xước đến nhìn thấy tơ máu, mau mau bôi chút thuốc mỡ mới được, chỉ là trước khi tốt hẳn không được để thấm nước nữa."
Lung Nguyệt cũng không thèm để ý, chỉ nói: "Muội đâu có yếu ớt như vậy, cũng không phải lúc trước học cưỡi ngựa chưa từng bị thương, lúc học bắn tên càng thêm lợi hại, lại nói đến lúc học thêu với Bát tỷ cũng từng bị kim làm bị thương mà! Không sao!"
Mặc dù nói không ngừng, nhưng Lung Nguyệt vẫn bị ép bôi thuốc, bốn ngón tay bị quấn thành hình dáng củ cải. Lần này nàng lại kêu to: "Đâu phải là băng bó, rõ ràng là dọa người! Muội mang tay này trở về, người bị dọa đầu tiên là mẫu thân đó!"
"Cho nên chúng ta còn phải quấy rầy Nhận Chi thêm mấy ngày, đợi ngón tay của muội tốt hơn mới về, đỡ để chúng ta bị muội liên lụy phải chịu đòn!" Lý Long Tá ấn ấn trán nàng.
"Nào có nghiêm trọng như tiểu ca nói chứ!" Lung Nguyệt thầm kéo khóe miệng.
Sau đó, mấy huynh muội Lung Nguyệt ở lại điền trang của Bùi Nguyên Tu thêm hai ngày, đương nhiên Bùi Nguyên Tu cầu còn không được.
Bùi Nguyên Tu trải qua hai đời, với những việc như là phong phổ những nơi đã từng đi qua đánh giặc, những điều mắt thấy tai nghe thì đương nhiên là nói vanh vách. Lung Nguyệt nghe được chuyện thú vị, liền thân cận với hắn thêm vài phần. Đã không còn khách sáo như lúc trước, lời nói cử chỉ liền giống như đối xử với bằng hữu hơn. Điều này khiến Bùi Nguyên Tu vô cùng thỏa mãn, mặc dù chưa đạt tới điều hắn dự tính, nhưng cũng đạt được bước đầu tiên rồi.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Công Chúa Thành Vương Phi
Tiểu Dương
Công Chúa Thành Vương Phi - Tiểu Dương
https://isach.info/story.php?story=cong_chua_thanh_vuong_phi__tieu_duong