Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Trầm Hương Tuyết
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 88
C
hương 88: Dạ yến
Gấm Bích ba này vô cùng quý giá, cho dù là vải may y phục còn sót lại, Tư nghi cục cũng không dám tự ý cất giữ mà vẫn đưa trở lại.
Mộ Dung Tuyết cầm một mảnh vải, vừa nhẹ dùng sức thì mảnh gấm Bích ba mỏng nhẹ kia đã bị xé rời, phát ra thanh âm dịu nhẹ êm tai, như tiếng đàn, cũng tựa tiếng suối, giống như thanh âm tim đập của lần đầu tiên nàng nhìn thấy hắn.
Nàng lẩm bẩm: “Thật dễ xé, chẳng cần phải dùng kéo, quả nhiên là vải tốt ngàn vàng khó mua.”
Đinh Hương vội nói: “Tiểu thư, vải này rất đắt, hay là xé vải khác nhé.”
Mộ Dung Tuyết dường như không hề nghe thấy, quay lại cười ngọt ngào: “Bội Lan, hay không?”
“Dạ hay.”
“Đinh Hương, muội nói xem?”
Đinh Hương đau xót đưa mắt, khó nhọc đáp: “Dạ…h… ay…”
“Vải càng quý thì tiếng xé càng hay, cũng như tình cảm càng sâu nặng thì khi tổn thương sẽ càng đau.” Mộ Dung Tuyết cười nhẹ, nhưng trong mắt có ánh nước lay động.
Bội Lan nhìn mà bất nhẫn trong lòng, nhẹ giọng nói: “Tiểu thư, có khi Hoàng thượng và Kiều Linh Nhi chỉ ở trong đó nói vài câu thôi.”
Đinh Hương lập tức phản bác: “Chúng ta từ Phụng Nghi cung đến hồ Thái Dịch, cô thấy nói vài câu cần nhiều thời gian vậy sao? Hơn nữa cô cũng thấy dáng vẻ của Kiều Linh Nhi, lẽ nào nói vài câu với Hoàng thượng sẽ trở thành như vậy sao?”
Từng chữ từng câu như đâm vào tim, Mộ Dung Tuyết không muốn nghe nữa, nhíu mày nói: “Lấy điểm tâm ta đã chuẩn bị bỏ vào hộp thức ăn, mang đến cho Kiều thái phi.”
Bội Lan hỏi “Đó chẳng phải là chuẩn bị cho Hoàng thượng ăn tiết Đoan ngọ sao?”
Mộ Dung Tuyết nói: “Không cần nữa, theo ta đến Gia Di cung.”
Đinh Hương rầu rĩ không vui bĩu môi, lòng nói: Làm những điểm tâm đó không biết phiền phức dường nào, bên trong đều tràn đầy tình ý của cô dành cho Hoàng thượng, dựa vào cái gì mà tặng cho Kiều Tuyết Y ăn?
Mộ Dung Tuyết mang điểm tâm đến Gia Di cung, phát hiện mấy lần trước Kiều Tuyết Y còn có thể ngồi nói chuyện, hôm nay đã nằm không dậy nổi, ngay cả nói chuyện cũng không còn hơi sức.
Đảo mắt qua các cung nữ trong điện, Mộ Dung Tuyết như vô tình hỏi một câu: “Sao không thấy điệt nữ của Thái phi?”
Kiều Tuyết Y thoáng ngẩn ra rồi nói: “Buổi trưa ra ngoài mắc mưa nên không được khỏe, nó đang nghỉ ngơi.”
Là lần đầu được ân sủng không khỏe phải không? Lòng Mộ Dung Tuyết nhói đau, nhưng cũng không để lộ, cho lui cung nữ trong nội điện, lúc này mới bình tĩnh nhìn Kiều Tuyết Y nói: “Nếu Kiều Linh Nhi đã được Hoàng thượng ưng ý, vậy Thái phi cũng không còn gì lo lắng về sau nữa, sức khỏe cũng nên chóng khỏi đi. Uống nhiều độc chỉ e là Biển Thước tái sinh cũng lực bất tòng tâm.”
Kiều Tuyết Y khẽ biến sắc, không ngờ Mộ Dung Tuyết lại băng tuyết thông minh, tâm tư tỉ mỉ như vậy.
Mộ Dung Tuyết thở dài: “Khổ nhục kế của Thái phi thật khiến bổn cung khâm phục.”
Kiều Tuyết Y cũng không giấu diếm nữa, nói thẳng không kiêng dè, “Đích thực là bổn cung đang dùng độc, nhưng không phải là khổ nhục kế mà là thật sự muốn kết liễu mệnh tàn thôi.”
Mộ Dung Tuyết sửng sốt: “Thái phi vẫn còn trẻ, tại sao lại nghĩ như vậy?”
“Thật ra Kiều Tuyết Y này đã chết từ mười năm trước rồi, bao nhiêu năm nay chẳng qua chỉ là một cái xác biết đi, sống để báo thù mà thôi.” Kiều Tuyết Y cười thê lương: “Nhưng đã sống đến lúc này rồi, lại ngồi lên được vị trí này, trước khi chết tốt xấu gì cũng nên làm chút việc cho Kiều gia, vậy mới xứng với ơn dưỡng dục của phụ mẫu, cô nói có phải không?”
Mộ Dung Tuyết thở dài: “Ta thật sự bội phục cô, có thể tàn nhẫn với bản thân mình như vậy.”
“Người mà tim đã chết đương nhiên có thể tàn nhẫn với bản thân.” Kiều Tuyết Y lấy hơi nói: “Hoàng hậu nương nương tâm địa lương thiện, có một việc muốn xin nhờ Nương nương thành toàn.”
“Việc gì?”
“Tân hoàng đăng cơ bổ sung Hậu cung là quy luật của triều ta, Hộ bộ đã trình lên danh sách nữ nhân độ tuổi thích hợp cho Nội vụ phủ, lúc đó xin Hoàng hậu nương nương giữ lại Linh Nhi.”
Lòng Mộ Dung Tuyết nhói đau, một chữ “Được” như nghẹn trong cổ, một lúc sau mới bật ra khỏi môi, trong họng như có mùi máu tanh.
Kiều Tuyết Y nói: “Ta biết trong lòng Hoàng hậu rất yêu Hoàng thượng, nhưng ở Hậu cung này thứ không nên có nhất chính là tình yêu. Mỗi ba năm sẽ có một lần tuyển tú, không muốn thương tích đầy mình thì chỉ có cách đoạn tình tuyệt ái mới có thể đứng vững bất bại. Cũng như ta, ta căm hận Tiên đế, hận không thể ăn thịt, uống máu ông ta, bởi vậy ta mới có thể đứng vững không ngã ở Hậu cung mười năm.” Kiều Tuyết Y cười thê lương đáng sợ, “Ta tiến cử đơn dược cho ông ta, tuyển tú cho ông ta, khiến ông ta trầm mê nữ sắc, đục khoét sức khỏe, chết càng nhanh hơn.”
Kiều Tuyết Y một hơi nói hết những lời này, hơi thở dồn dập bắt đầu ho. Mộ Dung Tuyết sửng sốt nhìn nàng ta, nói không rõ là đồng tình hay khâm phục, Kiều Tuyết Y này dường như vĩnh viễn là một câu đố nhìn không thấu.
Kiều Tuyết Y lấy hơi nói: “Sau khi ta chết đi, đừng chôn ta chung với Tiên đế, hãy rải tro cốt ta xuống Oán giang, ta muốn xuôi theo dòng nước, có khi có thể gặp được Hứa Uy.”
Nhắc đến tên Hứa Uy, mắt nàng ta đột nhiên sáng lên, bên trong dường như lóe qua một tia sáng rực rỡ, ẩn hiện phong hoa ngày trước.
Mộ Dung Tuyết ra khỏi Gia Di cung, lòng nặng nề đau đớn tột cùng, danh sách tuyển tú của Hộ bộ đã trình lên Nội vụ phủ, vậy mà hắn lại nói với nàng, “Chỉ với nàng thôi.” Kiều Tuyết Y nói đúng, chỉ có đoạn tình tuyệt ái mới có thể không bị thương tích đầy mình.
Tối đến, Gia Luật Ngạn đến Phụng Nghi cung, thấy Mộ Dung Tuyết ngồi trên sạp mỹ nhân đọc kinh Phật, bất giác cười nói: “Lại có chuyện gì cần ôm chân Phật khẩn cấp sao?”
Mộ Dung Tuyết nhìn hắn nói: “Hoàng thượng, trước đây thần thiếp nhìn núi là núi, nhìn nước là nước, nhưng nay lại nhìn núi nhưng không phải núi, nhìn nước nhưng không phải nước.”
Gia Luật Ngạn cười véo mũi nàng, “Không phải gió động không phải cờ động, là tâm nàng động[1].”
[1. Sau khi được truyền y bát, Lục Tổ Huệ Năng ẩn cư trong nhóm thợ săn mười mấy năm. Đến lúc cơ duyên chín muồi ngài mới ra thế gian giáo hóa. Một hôm, đến chùa Pháp tánh, thấy hai vị tăng mặt mày đỏ tía tranh luận về gió động cờ động. Vị thứ nhất cho rằng nếu không có gió thì cờ làm sao động? Cho nên nói là gió động. Vị thứ hai cho rằng không có cờ động làm sao biết là gió động? Cho nên kết luận cờ động. Mỗi vị chấp một bên không ai chịu thua ai.
Lục Tổ Huệ Năng nghe xong, nói: “Không phải gió động cũng không phải cờ động mà chính là tâm hai vị động.”]
Mộ Dung Tuyết như đang suy nghĩ điều gì, gật đầu: “Không sai, tâm không động mới là thượng sách.”
Gia Luật Ngạn nhíu mày, cảm thấy hôm nay nàng hơi khác thường, tuy vẫn cười tươi như hoa, nhưng ánh mắt lại khiến người ta nhìn không thấu, không như trước kia, trong suốt rực sáng nhìn thấu thấy đáy.
“Gấm Bích ba kia may y phục mùa hè nàng có thích không?”
Mộ Dung Tuyết gật đầu: “Rất thích.”
Gia Luật Ngạn mỉm cười nói: “Mặc cho Trẫm xem thử.”
Mộ Dung Tuyết lắc đầu: “Không, tiết Đoan ngọ ngày mai thiếp sẽ mặc cho chàng xem. Hôm nay thần thiếp không tiện, mời Hoàng thượng về Càn Minh cung nghỉ ngơi đi.”
Vất vả cả tháng cũng không khiến nàng mang thai, Gia Luật Ngạn hơi thất vọng, lòng nghĩ, không biết vài ngày nữa có cần gọi Thái y đến xem cho nàng không.
Hôm sau là tiết Đoan ngọ, trên hồ Thái Dịch đua thuyền rồng, vô cùng náo nhiệt.
Gia Luật Ngạn đưa Mộ Dung Tuyết đến Trích Tinh lâu xem thi đấu.
Gió mát hiu hiu, thổi bay tóc mai của Gia Luật Ngạn, nàng nhìn khuôn mặt tuấn mỹ, lòng không kìm được nghĩ, hôm qua ở đây, cảnh phong hoa tuyết nguyệt của hắn và Kiều Linh Nhi không biết như thế nào?
Gia Luật Ngạn cảm ứng được ánh mắt nàng, quay sang cười: “Nàng thích không?”
Mộ Dung Tuyết không đáp, hỏi ngược lại: “Hoàng thượng thích Trích Tinh lâu này không?”
“Cũng được, ngày hè đến đây là mát mẻ sảng khoái nhất.”
Ánh mắt Mộ Dung Tuyết lóe lên, nhẹ nhàng cười với hắn: “Vậy… tối nay thần thiếp sXߠđây chuẩn bị một dạ yến cho Hoàng thượng, Hoàng thượng đừng thất hẹn nhé.”
“Được, quyết định vậy nhé.”
Sắc đêm bao phủ khắp Hoàng cung, Gia Luật Ngạn đi về phía hồ Thái Dịch. Đã lâu hắn không được ăn thức ăn nàng nấu, lòng vô cùng hưng phấn. Hắn thích nhất là tâm tư khéo léo linh động của nàng, luôn mang đến cho người ta kinh ngạc vui mừng bất ngờ.
Trên Trích Tinh lâu đã đốt sáng đèn, gió đêm từ hồ thổi lên, cửa sổ lầu hai bay ra một dải sa xanh, khiến hắn nhớ lại lúc xuất chinh diệt phỉ, nàng đứng trên Tửu lâu bên đường vẫy dải lụa xanh đưa tiễn hắn.
Hắn hứng chí bừng bừng lên lầu hai, bên trong có một chiếc bàn tử đàn hoa lê, bày bốn chiếc đĩa ngọc trắng, bên trên đậy lá sen xanh biếc, cắt thành hình trăng tròn, tươi mới nhã nhặn, độc đáo sáng tạo, là phong cách của nàng xưa nay, dưới lá sen không biết là mỹ vị thiên hương gì.
Hương hoa lan nhàn nhạt theo gió hồ xộc vào mũi, sau lớp sa xanh bên cửa, lờ mờ có một bóng dáng xinh đẹp.
Hắn bước sang, cách lớp sa xanh ôm nàng vào lòng.
Khoảnh khắc chạm vào cơ thể nàng, lòng hắn bỗng trầm xuống.
« Xem Chương Cũ Hơn
Chương 91 – Hoàn Chương 90 Chương 89 Chương 88 Chương 87 Chương 86 Chương 85 Chương 84 Chương 83 Chương 82 Chương 81 Chương 80 Chương 79 Chương 78 Chương 77 Chương 76 Chương 75 Chương 74 Chương 73 Chương 72 Chương 71 Chương 70 Chương 69 Chương 68 Chương 67 Chương 66 Chương 65 Chương 64 Chương 63 Chương 62 Chương 61 Chương 60 Chương 59 Chương 58 Chương 57 Chương 56 Chương 55 Chương 54 Chương 53 Chương 52 Chương 51 Chương 50 Chương 49 Chương 48 Chương 47 Chương 46 Chương 45 Chương 44 Chương 43 Chương 42 Chương 41 Chương 40 Chương 39 Chương 38 Chương 37 Chương 36 Chương 35 Chương 34 Chương 33 Chương 32 Chương 31 Chương 30 Chương 29 Chương 27 Chương 26 Chương 25 Chương 24 Chương 23 Chương 22 Chương 21 Chương 20 Chương 19 Chương 18 Chương 17 Chương 16 Chương 15 Chương 14 Chương 13 Chương 12 Chương 11 Chương 10 Chương 09 Chương 08 Chương 07 Chương 06 Chương 05 Chương 04 Chương 03 Chương 02 Chương 01
Xem Chương Mới Hơn »
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Trầm Hương Tuyết
Thị Kim
Trầm Hương Tuyết - Thị Kim
https://isach.info/story.php?story=tram_huong_tuyet__thi_kim