Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Tôi Thích Cậu Rồi Đấy…
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 87: Bất Ngờ
N
ó ngất lịm đi. Khuôn mặt tựa thiên thần kia thanh thản quá. Dường như chẳng suy nghĩ gì cả. Nó im lặng, nó nhẹ nhàng nhắm mắt.
Dòng suy nghĩ lịm đi, nó ngất…..nhưng thời gian kia đủ để 1 giọt nước mắt lăn dài trên khoé mi.
____________________________________________
-Dậy đi! Dậy đi mày!
Giọng Quỳnh vang vọng bên tai tôi. Tôi nghĩ mình nghe nhầm.
-Dậy đi. Hôm nay có việc quan trọng lắm đó. Dậy đi mày.
Nhưng giờ tôi có thể chắc chắn là con bé đang đứng cạnh tôi. Cố gắng mở thật to mắt ra nhìn. Nó đỡ tôi dậy, gọi phũ phàng hơn là lôi tôi ra khỏi cái chăn.
-Có chuyện gì vậy?
Giọng tôi khan khan, dường như có gì rất lạ. Tôi nhớ là tôi đang ở bệnh viện mà. Tôi nhớ là tôi bị u gì đó mà. Rồi t tự tự, tử tự mà…Siết chặt cánh tay Quỳnh. Tôi nhìn nó.
-Mày đã ngủ suốt cả mấy ngày nay rồi còn gì. Dậy chuẩn bị đi đánh nhau đi.
Mặt QUỳnh nhăn lại. Tôi biết, tôi nhận ra cái điều gì đó đang xảy ra trong nó. Vốn dĩ nó không bao giờ dấu được cảm xúc mà.
-Rốt cuộc là có chuyện gì?
-A…à…
-Tao hỏi mày rốt cuộc là có chuyện gì?………Á…
Tôi tròn mắt, ngạc nhiên nhìn cái chân của mình. Tại sao lại không đứng lên được? Tại sao chân lại mất cảm giác như thế này. Tại sao tôi ngã? Tôi nhìn lên QUỳnh thì thấy mặt nó biết sắc. Luống cuống nó đỡ tôi dậy nhưng tôi hất tay nó ra.
-Tao Xin lỗi….tao quên mất, chân, chân mày…
-Chân tao làm sao!
Ngồi lại xuống giường, nhìn về phía cái chân của mình. Vừa nãy như có 1 luồng điện chạy qua người tôi. Giờ nó mất rồi…thay vào đó là sự hờ hững, k cảm xúc. Tôi nhìn Quỳnh…Mong nó, mong nó nói ra cái điều mà tôi sợ.
-Xin lỗi nhưng chân mày, chân mày bị rạn xương k thể…
-Tại sao? Tại sao tao còn sống?
-Mày, mày còn sống mà. Tao, tao không ày chết đây, con dở. Còn chân mày là do…
-Thôi đi!
Tôi ngắt lời nó bằng câu gắt không cảm xúc. Không muốn nghe nữa, k muốn nghe nữa. Thực sự.
Nhớ rồi, có lẽ cái ý định muốn chết đó đã biến tôi thành như thế này. Có lẽ…
Việt Anh đi vào, nó cũng nhìn tôi bằng cái ánh mắt đó. Ánh mắt theo tôi, theo 1 đứa đang cực kì tự ti là 1 ánh mắt thương hại.
Giận bản thân, giận gia đình, giận bạn bè, giận về tất cả mọi chuyện. Tôi xô hết các thứ trên bàn xuống đất. Một giọt nước mặt lăn dài…nhưng chỉ là 1 giọt thôi. Cắn chặt môi, tôi thực sự giận, thực sự tự ti.
-Sao không để tao chết đi. Để tao chết đi còn hơn là như thế này!
-Vy, bình tĩnh đi mà, tao xin mày đấy!
Quỳnh ắm lấy tay tôi nhưng sao mà tôi cảm thấy bàn tay ấy nặng quá, bàn tay ấy đáng ghét quá. Tôi hất tay nó ra và tiếp tục điên như vậy, tôi ném đồ, tôi hét linh tinh, rất linh tinh…Đau lòng, tôi sợ nhìn chính bản thân mình như thế này. Tôi sợ mọi người sẽ nhìn tôi bằng cái con mắt kia, sợ mình sẽ tàn tật mãi mãi…KHông, không thể nào, không muốn đâu…
-Đi ra. ĐI ra hết đi. Tao muốn chết. Tao phải chết..
“Chát”
1 cái tát mạnh như trời giáng đáp trúng mặt tôi. Ôm cái chỗ ửng đỏ vì bị tát, tôi nhìn lên Việt Anh, người vừa đánh tôi. Ánh mắt cậu lúc này có lẽ còn giận hơn cả tôi. Tại sao chứ? Tại sao chứ??
-Chết không phải là do mày lựa chọn. Mày đi xin bố ****** đi, nếu họ nói rằng mày chết đi thì mày mới có quyền chết. Mày phải biết rằng sinh mạng của mày là do họ tạo ra chứ? Linda ngày trước chết rồi. Mày là đồ yếu đuối. Ngu ngốc và vô dụng. Mày không phải là Vy mà bọn tao quen (quay ra nắm tay QUỳnh) Đi tôi, cho nó tự suy nghĩ.
Trưởng thành rồi. Trưởng thành thật rồi, đó là từ duy nhất mà tôi có thể nói và thấy hợp với Việt Anh. Thực sự nó trưởng thành rồi. Còn tôi thì sao? Nó nói tôi ngu ngốc hơn, yếu đuối hơn. Sao vẫn là 1 đứa bé, vẫn bồng bột và ngốc như thế.
Chết, chết không phải là hết và có thể cũng không là sự lựa chọn đúng đắn của tôi nhưng tôi vẫn muốn chết. Vì sao ư? Vì không muốn mẹ khóc mỗi buổi tối. Vì sao ư? Vì không muốn bố lo nghĩ chữa bệnh cho. Vì sao ư? Vì không muốn anh Bảo suốt ngày cứ chạy đôn đáo tìm cách chữa bệnh. Vì tôi chết có lẽ sẽ là hạnh phúc cho nhóc Ngọc…. Tôi chỉ muốn họ khóc 1 lần vì tôi thôi…1 lần thôi L
Tuấn, tôi muốn cậu quên tôi đi và đến với Ngọc, dù gì con bé cũng bất hạnh. Á đau…Tại sao nói ra câu này lại thấy đau lòng??Chính tôi muốn họ hạnh phúc nhưng tại sao khi vun đắp lại đau như này?? Rốt cuộc thứ tình cảm gi đang tồn tại và chiếm lĩnh tôi như vậy..Còn Vũ nữa…Tôi lo sợ rồi một ngày…
Ai cũng dần trưởng thành, ai cũng thông minh và quyết đoán hơn mà tại sao tôi lại càng lú lẫn như thế này??
Lắc đầu, lắc đầu. QUỳnh lại hồng hộc chạy vào.
-Tao quên chưa nói. Hôm nay là lễ đính hôn của Vũ và chính hôm nay Tuấn cũng đi du học đấy. Mày nhanh thì sẽ kịp níu giữ 1 người L
Đùng…tiếng sấm vang lên trong đầu tôi. Cái gì vậy chứ? Trong khi chính bản thân mình đang tham lam những thứ tình cảm đó thì họ đều muốn dời xa tôi? Tại sao chứ?
-Key, đến đón chị tớ đi.
-Vy định đi đâu vậy?
-Cứ đến đi.
_ừ
Không muốn ai đi, không muốn mất bất cứ ai cả. Tôi còn hứa là tìm lại tình bạn cho họ mà, KHông thể nào..
Đứng trước cổng chờ, à nói đúng hơn là ngồi, vì cái chân có lẽ còn đau dài dài.
Bỗng có tiếng bước chân sau lưng tôi. Quay lại thì chính là Thành.
-Có chuyện gì vậy?
Tôi k dám nhìn thẳng vào mặt cậu. Đúng, chính là không đủ tự tin. Con bé Linda ngày trước mà cậu thích đã chết rồi. Giờ nó yếu đuối lắm.
-Cậu không định đến lẽ đính hôn sao?
-Hừ, cậu nghĩ tôi nên làm như vậy sao?
-Tất nhiên,cậu phải làm như vậy.
-Tại sao?
Tút tút…tút tút. Tiếng điện thoại reo, tôi nghe máy và chẳng bất ngờ mấy khi đó là Trường, người suốt ngày kè kè với Tuấn
-Alo
-Cậu đến sân bay XX luôn đi. Nhanh.
-Tại sao? _Tôi bình thản đến mức chính bản thân mình cũng phải ngạc nhiên. Nhưng cái sự bình thản lạnh lùng bao nhiêu thì trong lòng tôi lại nóng và lo lắng bấy nhiêu. Yếu đuối nhưng tôi sẽ k cho ai thấy đâu
-Tuấn sắp đi rồi Có lẽ chỉ có mình cậu mới ngăn được thôi.
-Thì sao?
-Hả?
…………………
Key đến. Tôi nhìn cậu. Key trong lòng tôi dù bằng tuổi và hơn tháng tôi, thậm chí còn cao hơn tôi cả cái đầu nhưng cậu luôn là đứa trẻ trong lòng tôi. Mãi như thế.
-Linda muốn đi đâu thế? Cái chân đỡ đau chưa?_Chính cậu, chính cậu luôn là người gọi cái tên Linda này, chính cậu luôn là người tôn thờ sức mạnh của THiên thần. Mãi như vậy.
-Không sao đâu!
-Nhưng mà…
Đừng bao giờ nghĩ tôi yếu đuối, xin mọi người đấy. Dù có chết tôi cũng không bao giờ muốn người khác nghĩ tôi yếu đuối đặc biệt là bọn họ.
Đang đi thì tôi bỗng dưng hỏi.
-Key có sợ chết không?
Câu hỏi ngu xuẩn của tôi. Biết chắc chắn câu trả lời nhưng tôi vẫn cứ hỏi. Key nhìn qua gương thái độ của tôi. Tăng tốc độ xe và dứt khoát.
-Không sợ.
-Ừ, vậy thì……đâm vào chiếc xe phía trước đi.
-Hả? Nhưng mà..
-Đừng sợ, Linda không có sao đâu.
Tôi biết cái nhưng mà của cậu, nhưng mà Linda có sao không. Chắc chắn.
Cả 2 người con trai đó, tôi không muốn mất bất cứ ai cả. Không mất được đâu. Cười nhếch môi, hình như lâu lắm rồi tôi không có cười kiểu này.
-Key hiểu rồi, kia là xe của Vũ mà.
-ừ.
-Giữ chắc dây an toàn nhé!
Làm phá hoại cái cuộc đính hôn này bằng vụ tai nạ. Không ác quá chứ. Hừ, mặc kệ, như vậy mới là tôi, là LINDA, là TRỊNH TUYẾT V. Dám nghĩ, dám làm.
Cái ý nghĩ muốn chết sẽ không còn nữa đâu, Giờ tôi phải sống, sống vì tôi và gia đình như lời Việt Anh nói. ĐÚng vậy. Giành lại hạnh phúc đó. Cái chân đang đau có lẽ sẽ là bài học của tôi…Không nên chơi chội nhảy từ tầng 3 xuống =))
………
“Trên tuyến đường 32. Một vụ tai nạn đã xảy ra. Người bị thương là Uy Vũ, thiếu gia của tập đoàn JK. Nhưng lạ thay. Sauk hi 2 chiếc xe thể thao va chạm vào nhau thì không thấy Uy Vũ đâu. Cơ quan cảnh sát đang điều tra làm rõ sự việc. Rất có thể đây là 1 vụ bắt cóc tống tiền…”
-Báo đài đang nói cái qoái gì vậy Key?
-Dạ, cũng không rõ ạ. Mấy tờ báo lá cải này không đáng tin. Người mất làm sao được chứ. Hay là có chuyện gì xảy ra?
Key nhún vai. Tôi cũng cười, lại sắp có chuyện hay xảy ra nữa rồi:v
Chưa nghỉ được bao lâu thì tôi nhìn ra bên ngoài cửa oto thấy 1 chiếc xe thể thao đỏ rực đang chạy song song với xe của mình. Và nghe rõ từng câu từ chiếc xe đỏ kia.
-Hi, honey! ♥
Khẽ cười nhưng không mở cửa xe. Còn ai ngoài Vũ nữa…
Đến được sân bay cũng đã mất 15’. Có lẽ việc phải cắt đuôi Vũ cũng là gánh nặng cho Key, khổ thân nó.
Ngại quá, thực sự ngại. chưa bao giờ ngại như vậy. Đứng trước chỗ đông người mà mình lại phải chống lạng thế này @@. Cái xương bị rạn. Tao ghét mày >”
Đi loanh quanh 1 vòng nhưng vẫn chẳng hề thấy bóng dáng của Tuấn đâu. Hơi nản. Lần đầu tiên phải ngượng như vậy vì một thằng con trai.
“Người có tên Bá Tuấn đứng im cho Trịnh Tuyết Vy xem mặt! Nhanh. ĐÓ là mệnh lệnh”
Lết cái thân lên phòng truyền thanh của sân bay để hét như thế mà vẫn chẳng thấy ai. Hay là cậu không muốn gặp tôi?
Chỉ 5 phút nữa thôi chuyến bay sẽ cất cánh. Có lẽ tối ẽ không được gặp cậu nữa. Có lẽ vậy L. Buông thong tay kia tôi bước ra ngoài phía đường cao tốc.
Có lẽ giờ này Key đang rượt ở đâu đó với Vũ, hoặc là đã bị Vũ sử ngon từ nãy rồi.
Chút hụt hẫng vì không làm được điều mình muốn, tôi ngồi xuống đất. Chẳng ngại gì nữa.
Có lẽ, tôi đã mất cậu từ đây…
-Cậu đến đây làm gì?
Tôi giật mình vì tiếng nói vang từ phía sau lưng. Ngonahr lại.
Cùng lúc đó thì 1 chiếc xe thể thao đỏ rực chạy lại phía tôi.
-Honey!
Vũ và Tuấn, cả 2 người lừ lừ xuất hiện trước mặt tôi. Đúng là có chút hạnh phúc và ngỡ ngàng. Chỉ khi nào ở cạnh 2 người thì mới có cái cảm xúc đấy J
-Hai người…
Chưa nói hết thì tôi đã bị Vũ chặn họng.
-Thằng kia, mày lại dụ dỗ gì bạn gái tao đấy?
Đáp lại sự nóng nẩy của Vũ là sự bình thản và lạnh lùng vốn có của Tuấn. Hai người đúng là nước với nửa. Không hiểu tại sao lại có thể chơi thân với nhau. À mà không nước gặp nữa sẽ rất ấm…sẽ làm cho người ta rất thoải mái J
-Biến đi!
-Thằng cờ hó, nói gì đấy? Muốn chết phải không?
-Ừ.
-Mày! …này thì ừ này!
2 người xông vào đánh nhau ngay giữa cái con đường cao tốc này.
BÍP…BÍP…BÍP,…tiếng xe tải từ phía sau.
-KHÔNG!!!
Tôi hét lên và ghét chính bản thân mình vì không thể lao ra giữa đường với họ được.
____________________________________________
-Tiêm cho cô bé thuốc an thần. Mau lên!
Nó nghe loáng thoáng tiếng của bác sĩ nhưng rất mơ hồ.
Một giờ sau thì nó tỉnh. Giọt nước từ khoé mắt chảy ta. Chỉ 1 giọt thôi. Khuôn mặt bàng hoàng đến trắng bệch.
_Vũ đâu? Tuấn đâu rồi?
-Con sao vậy?
-Hai người đó đâu?? Tìm cho con, hai người đó đâu rồi?
Nó hét lên, mặt phờ phệch như người mất hết sức sống.
-Con sao vậy? Sao lại Tuấn và Vũ ở đây?
-Tất cả là do lỗi của con, con đã hại chết 2 người đó.s Họ ở đâu? Con xin mọi người cho con gặp họ đi. Con xin…hức
Bố mẹ, anh Bảo, Ngọc, Quỳnh, V.Anh đều nhìn nó, nhìn nó không chớp mắt rồi lúc sau Quỳnh mới cười và ra sờ trán nó.
-Mày mơ à?
-Trán nóng, nó đang sốt. CHắc vừa nằm mơ.
Câu phán xanh rờn của Quỳnh làm nó rơi bụp cái xuống đất.
-Chính tao là người hại chết họ mà?
-Ai chết? Ai chết thế?
Vũ hớn ha hớn hở cháy từ ngoài vào…
-ĐI RA NGOÀI HẾT ĐI!!!
Khuôn mặt nó thì đỏ bừng vì ngại. Hoá ra, hoá ra từ nãy đến giờ là mơ à?? Mọi người thì nín cười đi ra ngoài.
…..
-Chủ tịch, tôi có chuyện rất quan trọng phải nói với ngày
Bác sĩ trị bệnh cho nó tỏ vẻ sốt ruột.
-Có chuyện gì? Bệnh của con tôi sao rồi?
-Có hai tin, chủ tịch muốn nghe tin nào trước ạ?
-Xấu.
-Tin xấu là khối u ở não đã chạm vào động mạch chủ và làm tắc…
-Thôi đi! (khuôn mặt phờ phạc, chết lặng) Tin tốt, đã tìm cách chữa được sao?
-Tôi tôi…đã lấy nhầm bệnh án của tiểu thư. Thực ra tiểu thư không có bệnh gì hết ạ @@
-Cái gì?? Ông……………….BỊ XA THẢI!
-CHỦ……………..tịch à………..xin lỗi mà…….:vNó ngất lịm đi. Khuôn mặt tựa thiên thần kia thanh thản quá. Dường như chẳng suy nghĩ gì cả. Nó im lặng, nó nhẹ nhàng nhắm mắt.
Dòng suy nghĩ lịm đi, nó ngất…..nhưng thời gian kia đủ để 1 giọt nước mắt lăn dài trên khoé mi.
____________________________________________
-Dậy đi! Dậy đi mày!
Giọng Quỳnh vang vọng bên tai tôi. Tôi nghĩ mình nghe nhầm.
-Dậy đi. Hôm nay có việc quan trọng lắm đó. Dậy đi mày.
Nhưng giờ tôi có thể chắc chắn là con bé đang đứng cạnh tôi. Cố gắng mở thật to mắt ra nhìn. Nó đỡ tôi dậy, gọi phũ phàng hơn là lôi tôi ra khỏi cái chăn.
-Có chuyện gì vậy?
Giọng tôi khan khan, dường như có gì rất lạ. Tôi nhớ là tôi đang ở bệnh viện mà. Tôi nhớ là tôi bị u gì đó mà. Rồi t tự tự, tử tự mà…Siết chặt cánh tay Quỳnh. Tôi nhìn nó.
-Mày đã ngủ suốt cả mấy ngày nay rồi còn gì. Dậy chuẩn bị đi đánh nhau đi.
Mặt QUỳnh nhăn lại. Tôi biết, tôi nhận ra cái điều gì đó đang xảy ra trong nó. Vốn dĩ nó không bao giờ dấu được cảm xúc mà.
-Rốt cuộc là có chuyện gì?
-A…à…
-Tao hỏi mày rốt cuộc là có chuyện gì?………Á…
Tôi tròn mắt, ngạc nhiên nhìn cái chân của mình. Tại sao lại không đứng lên được? Tại sao chân lại mất cảm giác như thế này. Tại sao tôi ngã? Tôi nhìn lên QUỳnh thì thấy mặt nó biết sắc. Luống cuống nó đỡ tôi dậy nhưng tôi hất tay nó ra.
-Tao Xin lỗi….tao quên mất, chân, chân mày…
-Chân tao làm sao!
Ngồi lại xuống giường, nhìn về phía cái chân của mình. Vừa nãy như có 1 luồng điện chạy qua người tôi. Giờ nó mất rồi…thay vào đó là sự hờ hững, k cảm xúc. Tôi nhìn Quỳnh…Mong nó, mong nó nói ra cái điều mà tôi sợ.
-Xin lỗi nhưng chân mày, chân mày bị rạn xương k thể…
-Tại sao? Tại sao tao còn sống?
-Mày, mày còn sống mà. Tao, tao không ày chết đây, con dở. Còn chân mày là do…
-Thôi đi!
Tôi ngắt lời nó bằng câu gắt không cảm xúc. Không muốn nghe nữa, k muốn nghe nữa. Thực sự.
Nhớ rồi, có lẽ cái ý định muốn chết đó đã biến tôi thành như thế này. Có lẽ…
Việt Anh đi vào, nó cũng nhìn tôi bằng cái ánh mắt đó. Ánh mắt theo tôi, theo 1 đứa đang cực kì tự ti là 1 ánh mắt thương hại.
Giận bản thân, giận gia đình, giận bạn bè, giận về tất cả mọi chuyện. Tôi xô hết các thứ trên bàn xuống đất. Một giọt nước mặt lăn dài…nhưng chỉ là 1 giọt thôi. Cắn chặt môi, tôi thực sự giận, thực sự tự ti.
-Sao không để tao chết đi. Để tao chết đi còn hơn là như thế này!
-Vy, bình tĩnh đi mà, tao xin mày đấy!
Quỳnh ắm lấy tay tôi nhưng sao mà tôi cảm thấy bàn tay ấy nặng quá, bàn tay ấy đáng ghét quá. Tôi hất tay nó ra và tiếp tục điên như vậy, tôi ném đồ, tôi hét linh tinh, rất linh tinh…Đau lòng, tôi sợ nhìn chính bản thân mình như thế này. Tôi sợ mọi người sẽ nhìn tôi bằng cái con mắt kia, sợ mình sẽ tàn tật mãi mãi…KHông, không thể nào, không muốn đâu…
-Đi ra. ĐI ra hết đi. Tao muốn chết. Tao phải chết..
“Chát”
1 cái tát mạnh như trời giáng đáp trúng mặt tôi. Ôm cái chỗ ửng đỏ vì bị tát, tôi nhìn lên Việt Anh, người vừa đánh tôi. Ánh mắt cậu lúc này có lẽ còn giận hơn cả tôi. Tại sao chứ? Tại sao chứ??
-Chết không phải là do mày lựa chọn. Mày đi xin bố ****** đi, nếu họ nói rằng mày chết đi thì mày mới có quyền chết. Mày phải biết rằng sinh mạng của mày là do họ tạo ra chứ? Linda ngày trước chết rồi. Mày là đồ yếu đuối. Ngu ngốc và vô dụng. Mày không phải là Vy mà bọn tao quen (quay ra nắm tay QUỳnh) Đi tôi, cho nó tự suy nghĩ.
Trưởng thành rồi. Trưởng thành thật rồi, đó là từ duy nhất mà tôi có thể nói và thấy hợp với Việt Anh. Thực sự nó trưởng thành rồi. Còn tôi thì sao? Nó nói tôi ngu ngốc hơn, yếu đuối hơn. Sao vẫn là 1 đứa bé, vẫn bồng bột và ngốc như thế.
Chết, chết không phải là hết và có thể cũng không là sự lựa chọn đúng đắn của tôi nhưng tôi vẫn muốn chết. Vì sao ư? Vì không muốn mẹ khóc mỗi buổi tối. Vì sao ư? Vì không muốn bố lo nghĩ chữa bệnh cho. Vì sao ư? Vì không muốn anh Bảo suốt ngày cứ chạy đôn đáo tìm cách chữa bệnh. Vì tôi chết có lẽ sẽ là hạnh phúc cho nhóc Ngọc…. Tôi chỉ muốn họ khóc 1 lần vì tôi thôi…1 lần thôi L
Tuấn, tôi muốn cậu quên tôi đi và đến với Ngọc, dù gì con bé cũng bất hạnh. Á đau…Tại sao nói ra câu này lại thấy đau lòng??Chính tôi muốn họ hạnh phúc nhưng tại sao khi vun đắp lại đau như này?? Rốt cuộc thứ tình cảm gi đang tồn tại và chiếm lĩnh tôi như vậy..Còn Vũ nữa…Tôi lo sợ rồi một ngày…
Ai cũng dần trưởng thành, ai cũng thông minh và quyết đoán hơn mà tại sao tôi lại càng lú lẫn như thế này??
Lắc đầu, lắc đầu. QUỳnh lại hồng hộc chạy vào.
-Tao quên chưa nói. Hôm nay là lễ đính hôn của Vũ và chính hôm nay Tuấn cũng đi du học đấy. Mày nhanh thì sẽ kịp níu giữ 1 người L
Đùng…tiếng sấm vang lên trong đầu tôi. Cái gì vậy chứ? Trong khi chính bản thân mình đang tham lam những thứ tình cảm đó thì họ đều muốn dời xa tôi? Tại sao chứ?
-Key, đến đón chị tớ đi.
-Vy định đi đâu vậy?
-Cứ đến đi.
_ừ
Không muốn ai đi, không muốn mất bất cứ ai cả. Tôi còn hứa là tìm lại tình bạn cho họ mà, KHông thể nào..
Đứng trước cổng chờ, à nói đúng hơn là ngồi, vì cái chân có lẽ còn đau dài dài.
Bỗng có tiếng bước chân sau lưng tôi. Quay lại thì chính là Thành.
-Có chuyện gì vậy?
Tôi k dám nhìn thẳng vào mặt cậu. Đúng, chính là không đủ tự tin. Con bé Linda ngày trước mà cậu thích đã chết rồi. Giờ nó yếu đuối lắm.
-Cậu không định đến lẽ đính hôn sao?
-Hừ, cậu nghĩ tôi nên làm như vậy sao?
-Tất nhiên,cậu phải làm như vậy.
-Tại sao?
Tút tút…tút tút. Tiếng điện thoại reo, tôi nghe máy và chẳng bất ngờ mấy khi đó là Trường, người suốt ngày kè kè với Tuấn
-Alo
-Cậu đến sân bay XX luôn đi. Nhanh.
-Tại sao? _Tôi bình thản đến mức chính bản thân mình cũng phải ngạc nhiên. Nhưng cái sự bình thản lạnh lùng bao nhiêu thì trong lòng tôi lại nóng và lo lắng bấy nhiêu. Yếu đuối nhưng tôi sẽ k cho ai thấy đâu
-Tuấn sắp đi rồi Có lẽ chỉ có mình cậu mới ngăn được thôi.
-Thì sao?
-Hả?
…………………
Key đến. Tôi nhìn cậu. Key trong lòng tôi dù bằng tuổi và hơn tháng tôi, thậm chí còn cao hơn tôi cả cái đầu nhưng cậu luôn là đứa trẻ trong lòng tôi. Mãi như thế.
-Linda muốn đi đâu thế? Cái chân đỡ đau chưa?_Chính cậu, chính cậu luôn là người gọi cái tên Linda này, chính cậu luôn là người tôn thờ sức mạnh của THiên thần. Mãi như vậy.
-Không sao đâu!
-Nhưng mà…
Đừng bao giờ nghĩ tôi yếu đuối, xin mọi người đấy. Dù có chết tôi cũng không bao giờ muốn người khác nghĩ tôi yếu đuối đặc biệt là bọn họ.
Đang đi thì tôi bỗng dưng hỏi.
-Key có sợ chết không?
Câu hỏi ngu xuẩn của tôi. Biết chắc chắn câu trả lời nhưng tôi vẫn cứ hỏi. Key nhìn qua gương thái độ của tôi. Tăng tốc độ xe và dứt khoát.
-Không sợ.
-Ừ, vậy thì……đâm vào chiếc xe phía trước đi.
-Hả? Nhưng mà..
-Đừng sợ, Linda không có sao đâu.
Tôi biết cái nhưng mà của cậu, nhưng mà Linda có sao không. Chắc chắn.
Cả 2 người con trai đó, tôi không muốn mất bất cứ ai cả. Không mất được đâu. Cười nhếch môi, hình như lâu lắm rồi tôi không có cười kiểu này.
-Key hiểu rồi, kia là xe của Vũ mà.
-ừ.
-Giữ chắc dây an toàn nhé!
Làm phá hoại cái cuộc đính hôn này bằng vụ tai nạ. Không ác quá chứ. Hừ, mặc kệ, như vậy mới là tôi, là LINDA, là TRỊNH TUYẾT V. Dám nghĩ, dám làm.
Cái ý nghĩ muốn chết sẽ không còn nữa đâu, Giờ tôi phải sống, sống vì tôi và gia đình như lời Việt Anh nói. ĐÚng vậy. Giành lại hạnh phúc đó. Cái chân đang đau có lẽ sẽ là bài học của tôi…Không nên chơi chội nhảy từ tầng 3 xuống =))
………
“Trên tuyến đường 32. Một vụ tai nạn đã xảy ra. Người bị thương là Uy Vũ, thiếu gia của tập đoàn JK. Nhưng lạ thay. Sauk hi 2 chiếc xe thể thao va chạm vào nhau thì không thấy Uy Vũ đâu. Cơ quan cảnh sát đang điều tra làm rõ sự việc. Rất có thể đây là 1 vụ bắt cóc tống tiền…”
-Báo đài đang nói cái qoái gì vậy Key?
-Dạ, cũng không rõ ạ. Mấy tờ báo lá cải này không đáng tin. Người mất làm sao được chứ. Hay là có chuyện gì xảy ra?
Key nhún vai. Tôi cũng cười, lại sắp có chuyện hay xảy ra nữa rồi:v
Chưa nghỉ được bao lâu thì tôi nhìn ra bên ngoài cửa oto thấy 1 chiếc xe thể thao đỏ rực đang chạy song song với xe của mình. Và nghe rõ từng câu từ chiếc xe đỏ kia.
-Hi, honey! ♥
Khẽ cười nhưng không mở cửa xe. Còn ai ngoài Vũ nữa…
Đến được sân bay cũng đã mất 15’. Có lẽ việc phải cắt đuôi Vũ cũng là gánh nặng cho Key, khổ thân nó.
Ngại quá, thực sự ngại. chưa bao giờ ngại như vậy. Đứng trước chỗ đông người mà mình lại phải chống lạng thế này @@. Cái xương bị rạn. Tao ghét mày >”
Đi loanh quanh 1 vòng nhưng vẫn chẳng hề thấy bóng dáng của Tuấn đâu. Hơi nản. Lần đầu tiên phải ngượng như vậy vì một thằng con trai.
“Người có tên Bá Tuấn đứng im cho Trịnh Tuyết Vy xem mặt! Nhanh. ĐÓ là mệnh lệnh”
Lết cái thân lên phòng truyền thanh của sân bay để hét như thế mà vẫn chẳng thấy ai. Hay là cậu không muốn gặp tôi?
Chỉ 5 phút nữa thôi chuyến bay sẽ cất cánh. Có lẽ tối ẽ không được gặp cậu nữa. Có lẽ vậy L. Buông thong tay kia tôi bước ra ngoài phía đường cao tốc.
Có lẽ giờ này Key đang rượt ở đâu đó với Vũ, hoặc là đã bị Vũ sử ngon từ nãy rồi.
Chút hụt hẫng vì không làm được điều mình muốn, tôi ngồi xuống đất. Chẳng ngại gì nữa.
Có lẽ, tôi đã mất cậu từ đây…
-Cậu đến đây làm gì?
Tôi giật mình vì tiếng nói vang từ phía sau lưng. Ngonahr lại.
Cùng lúc đó thì 1 chiếc xe thể thao đỏ rực chạy lại phía tôi.
-Honey!
Vũ và Tuấn, cả 2 người lừ lừ xuất hiện trước mặt tôi. Đúng là có chút hạnh phúc và ngỡ ngàng. Chỉ khi nào ở cạnh 2 người thì mới có cái cảm xúc đấy J
-Hai người…
Chưa nói hết thì tôi đã bị Vũ chặn họng.
-Thằng kia, mày lại dụ dỗ gì bạn gái tao đấy?
Đáp lại sự nóng nẩy của Vũ là sự bình thản và lạnh lùng vốn có của Tuấn. Hai người đúng là nước với nửa. Không hiểu tại sao lại có thể chơi thân với nhau. À mà không nước gặp nữa sẽ rất ấm…sẽ làm cho người ta rất thoải mái J
-Biến đi!
-Thằng cờ hó, nói gì đấy? Muốn chết phải không?
-Ừ.
-Mày! …này thì ừ này!
2 người xông vào đánh nhau ngay giữa cái con đường cao tốc này.
BÍP…BÍP…BÍP,…tiếng xe tải từ phía sau.
-KHÔNG!!!
Tôi hét lên và ghét chính bản thân mình vì không thể lao ra giữa đường với họ được.
____________________________________________
-Tiêm cho cô bé thuốc an thần. Mau lên!
Nó nghe loáng thoáng tiếng của bác sĩ nhưng rất mơ hồ.
Một giờ sau thì nó tỉnh. Giọt nước từ khoé mắt chảy ta. Chỉ 1 giọt thôi. Khuôn mặt bàng hoàng đến trắng bệch.
_Vũ đâu? Tuấn đâu rồi?
-Con sao vậy?
-Hai người đó đâu?? Tìm cho con, hai người đó đâu rồi?
Nó hét lên, mặt phờ phệch như người mất hết sức sống.
-Con sao vậy? Sao lại Tuấn và Vũ ở đây?
-Tất cả là do lỗi của con, con đã hại chết 2 người đó.s Họ ở đâu? Con xin mọi người cho con gặp họ đi. Con xin…hức
Bố mẹ, anh Bảo, Ngọc, Quỳnh, V.Anh đều nhìn nó, nhìn nó không chớp mắt rồi lúc sau Quỳnh mới cười và ra sờ trán nó.
-Mày mơ à?
-Trán nóng, nó đang sốt. CHắc vừa nằm mơ.
Câu phán xanh rờn của Quỳnh làm nó rơi bụp cái xuống đất.
-Chính tao là người hại chết họ mà?
-Ai chết? Ai chết thế?
Vũ hớn ha hớn hở cháy từ ngoài vào…
-ĐI RA NGOÀI HẾT ĐI!!!
Khuôn mặt nó thì đỏ bừng vì ngại. Hoá ra, hoá ra từ nãy đến giờ là mơ à?? Mọi người thì nín cười đi ra ngoài.
…..
-Chủ tịch, tôi có chuyện rất quan trọng phải nói với ngày
Bác sĩ trị bệnh cho nó tỏ vẻ sốt ruột.
-Có chuyện gì? Bệnh của con tôi sao rồi?
-Có hai tin, chủ tịch muốn nghe tin nào trước ạ?
-Xấu.
-Tin xấu là khối u ở não đã chạm vào động mạch chủ và làm tắc…
-Thôi đi! (khuôn mặt phờ phạc, chết lặng) Tin tốt, đã tìm cách chữa được sao?
-Tôi tôi…đã lấy nhầm bệnh án của tiểu thư. Thực ra tiểu thư không có bệnh gì hết ạ @@
-Cái gì?? Ông……………….BỊ XA THẢI!
-CHỦ……………..tịch à………..xin lỗi mà……
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Tôi Thích Cậu Rồi Đấy…
Han
Tôi Thích Cậu Rồi Đấy… - Han
https://isach.info/story.php?story=toi_thich_cau_roi_day__han