Chương 86
ance chạy rất nhanh, băng qua một lối mòn dốc đứng cắt vào sườn núi. Chẳng bao lâu, những rặng cây thưa và lùm cây ôliu biến mất, nhường chỗ cho một khoảng trống rải rác những tảng đá lởn chởm và bụi cây khô. Liếc về phía sau, thấy Reilly vẫn bám theo, hắn thầm chửi thề. Hắn khu vực xung quanh. Không thấy bóng dáng thị trấn, thậm chí cả khu phế tích lâu đài và những chiếc cối xay gió bỏ hoang cũng đã khuất tầm nhìn. Sườn núi bên phải gần như dựng đứng, sườn trái đầy sỏi đá và dường như lao thẳng xuống biển phía bên dưới. Không còn lựa chọn nào khác. Hoặc là đối đầu với Reilly hoặc là chạy tiếp. Vance chọn phương án sau.
Phía sau, Reilly thở hổn hển khi anh cố bắt kịp Vance. Đôi chân anh có cảm giác nhũn như cao su, các bắp thịt đùi đã nóng ran dù chỉ mới chạy một khoảng cách tương đối ngắn. Vấp phải một hòn đá nhưng Reilly gượng giữ được thăng bằng, mắt cá chân suýt bị thương. Reilly cảm thấy hoa mắt khi đứng thẳng người lên. Hít thở thật sâu, nhắm mắt lại để tập trung tinh thần, anh cố gom chút tàn lực còn lại trong người. Nhìn về phía trước, Reilly thấy bóng Vance đang dần nhỏ lại, sắp khuất khỏi tầm nhìn. Gom hết sức lực, anh đẩy chân mình lao về phía trước, trở lại với cuộc săn đuổi.
Chạy xa hơn, dọc theo mặt đá trơn tuột, sau cùng Vance đã đến một đỉnh dốc đá và nhận ra là đã tự chui đầu vào một cái bẫy. Trước mặt hắn là một vách đá gần như dựng đứng, thăm thẳm phía dưới là những tảng đá nhọn lởm chởm. Từng đợt sóng cồn xô đẩy nhau đập vào các tảng đá, đều đặn vỡ thành những lớp bọt nước trắng ngầu.
Hối hả quay đầu lại, Vance thấy Reilly đã xuất hiện trong tầm mắt.
Reilly đến bên vách đá, anh trèo lên một tảng đá lớn. Giờ anh đã ở ngang tầm với Vance, chỉ cách hắn chưa đến mười bước chân. Hai người đàn ông nhìn nhau chằm chằm.
Vance hít một hơi thật sâu, rồi nín thở. Hắn giận dữ nhìn xung quanh, liếc từ trái sang phải. Nhận thấy phía đất bên phải có vẻ cứng hơn, hắn quyết định chạy về hướng đó.
Reilly áp sát theo.
Vance chạy dọc theo vách đá dựng đứng, nhưng chỉ được khoảng hai mươi mét, hắn bị lọt chân vào một khe đá, bàn chân mắc kẹt giữa hai tảng đá. Cố lấy lại thăng bằng, hắn rướn người về phía trước.
Đau đớn nhận ra mình chỉ còn chút ít sức lực trong đôi chân, Reilly chớp ngay cơ hội vào nhào đến, chụp vào mắt cá chân của Vance. Chỉ khẽ chạm vào thôi, nhưng như thế là đủ. Vance mất thăng bằng và té xuống. Trườn tới bằng cả hai tay lẫn đầu gối, Reilly lao vào ôm chân Vance, nhưng hai tay anh cũng yếu ớt chẳng khác gì đôi chân. Vance lăn người lại và lết giật lùi, tay vẫn nắm chặt quyển kinh. Hắn đạp chân vào mặt Reilly khiến anh lăn mất một hai mét xuống sườn dốc. Rồi Vance lùi lại, đứng lên.
Reilly như muốn mê đi, đầu nặng như chì. Anh cố trấn tĩnh và ngồi dậy, chỉ nghe thấy tiếng của Tess vang lên từ phía sau.
“Sean,” nàng đang gào lên với anh. “Cứ để cho hắn đi. Anh đang tự giết mình đấy.”
Reilly thấy nàng leo lên và anh lại nhìn theo Vance, hắn vẫn chưa cách xa bao nhiêu. Anh quay người về phía Tess, vung tay điên cuồng. “Về đi. Về gọi người hỗ trợ.”
Nhưng Tess đã đến bên Reilly. Nàng cũng thở hổn hển, bám chặt lấy anh. “Xin anh. Ở đây không an toàn. Chính anh cũng nói mà. Nó không đáng giá bằng cuộc sống của chúng ta.”
Reilly nhìn Tess rồi mỉm cười, và chính giây phút đó, anh hoàn toàn biết chắc rằng mình sẽ sống quãng đời còn lại bên người phụ nữ này. Cũng trong khoảnh khắc ấy, Reilly nghe có tiếng hét hoảng hốt từ phía Vance. Anh quay lại vừa kịp nhìn thấy Vance trượt khỏi một tảng đá trơn phẳng mà hắn đang trèo qua, những ngón tay co quắp chới với không tìm được chỗ bám nào trên mặt đá đen trơn láng.
Cuối cùng, chân Vance chạm vào được một gờ đá nhỏ, trong lúc Reilly lao về phía trước, đến bên chỗ tảng đá nhô ra và nhìn xuống. Vance đang ôm chặt vách đá bằng một bàn tay run rẩy, tay kia vẫn nắm chặt cuốn kinh.
“Nắm lấy tay tôi,” Reilly thét to trong lúc cúi xuống, vươn lên tầm tay.
Vance nhìn lên, vẻ kinh hoàng cực độ hiện ra trong ánh mắt. Hắn với tay có cầm cuốn kinh lên, nhưng vẫn còn cách tay Reilly vài phân. “Tôi không thể,” hắn lắp bắp.
Đúng lúc ấy, gờ đá dưới chân Vance rơi xuống, điểm tựa dưới chân trái của hắn không còn nữa. Gã giáo sư chới với, các ngón tay, theo bản năng, buông vật đang cầm ra. Quyển kinh rơi khỏi bàn tay xòe rộng của Vance, bật mở khi nảy ra khỏi một tảng đá. Những trang nhật ký bay lượn trên không, trong bầu không khí đậm mùi nước biển, quay tròn rơi lả tả xuống mặt biển cuồng nộ bên dưới.
Reilly thậm chí không kịp hét lên tiếng “Đừng…”
Giọng của Vance vỡ ra thành một tiếng “Không!” đau đớn lúc hắn tuyệt vọng chụp bắt những tờ giấy. Rồi hắn rơi xuống thật nhanh, hai cánh tay dang rộng quơ quào những trang giấy đang chập chờn xung quanh như thể trêu tức hắn. Vance bất lực rơi vào khoảng không rồi đập mạnh vào những tảng đá bên dưới.
Tess đến bên Reilly, ôm choàng lấy anh. Cả hai nhích ra phía ngoài, nhìn xuống vách đá dựng đứng bên dưới. Thi thể của Vance nằm đó, cong queo một cách kỳ dị. Những con sóng đập vào tứ phía, nâng hắn lên và xoay xoay hắn như thể con búp bê làm bằng giẻ rách. Xung quanh cái xác tả tơi của Vance, những trang sách cổ cũng chìm dần xuống lòng biển, những con sóng như nuốt sạch dòng mực đang tan ra trên các trang giấy và vết máu ứa ra từ những vết thương há miệng của Vance.
Reilly ôm chặt lấy Tess. Anh nhìn xuống, vẻ tiếc nuối khi những trang giấy cuối cùng chìm vào lòng biển cả. Anh chắc chắn chúng ta sẽ không bao giờ biết được, anh nghiến chặt răng, buồn rầu nghĩ đến điều đó.
Và ngay lúc ấy, Reilly phát hiện ra cái gì đó.
Buông Tess ra, anh hấp tấp quay trở lại mép núi, leo xuống vách đá.
“Anh làm gì vậy?” Tess gào lên, chồm ra để xem Reilly ở đâu, giọng như muốn khóc vì lo lắng.
Một lát sau, Reilly xuất hiện trên mép vách đá. Tess với tay xuống giúp anh leo lên và nhìn thấy Reilly đang cắn chặt cái gì đó giữa hai hàm răng.
Một tờ giấy da.
Một trang duy nhất còn lại của bản kinh viết tay.
Tess trân trối nhìn tờ giấy như không tin vào mắt mình khi Reilly trao nó cho nàng. Reilly nhìn Tess. “Ít ra cũng có cái để chứng minh chúng ta đã không tưởng tượng ra mọi chuyện,” anh gượng nói, vẫn còn hổn hển vì nỗ lực thu hồi trang sách vừa rồi.
Tess chăm chú quan sát trang sách đang cầm trong tay một lúc lâu. Tất cả mọi điều nàng đã trải qua từ cái đêm ở Viện bảo tàng Met, tất cả những cuộc giết chóc đổ máu, nỗi sợ hãi và xáo trộn bỗng như hiển hiện, tràn ngập tâm trí nàng. Và chính trong giây phút ấy, Tess biết. Nàng biết, không một mảy may nghi ngờ, nàng phải làm gì với trang giấy này. Và không một chút lưỡng lự, Tess mỉm cười nhìn Reilly, rồi vo tròn và ném tờ giấy da xuống cái vách đá dựng đứng kia.
Nàng nhìn tờ giấy rơi xuống biển rồi quay lại, vòng tay ôm lấy Reilly.
“Em đã có tất cả những gì em cần,” nàng thỏ thẻ với Reilly, rồi cầm tay anh, bước ra khỏi gờ đá.
Nhật Ký Bí Mật Của Chúa Nhật Ký Bí Mật Của Chúa - Raymond Khoury Nhật Ký Bí Mật Của Chúa