Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mị Tướng Quân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 88: Không Phải Là Muốn Gán Tội Cho Người Khác!
N
ói xong lời cuối cùng, Ô Mộc Tề liếc xéo nhìn sang, khinh khỉnh đánh giá Tào Đức Bảo từ trên xuống dưới. Bị y nhìn chòng chọc như vậy, trán Tào Đức Bảo hiện vài sợi gân xanh, tất nhiên ông hiểu “quyền thần nào đó” là chỉ mình.
Vĩnh Lạc đế đành phải mở lời: “Tào khanh gia, nói hết những gì khanh phát hiện ra là được rồi.”
Tào Đức Bảo khom người nói: “Vâng, Hoàng thượng. Từ khi được quan nha Thanh Lĩnh cho biết trong núi sâu có dấu vết thổ phỉ, thần liền lĩnh chỉ đi trước điều tra. Nhưng khi nhờ thợ săn quen với đường núi dẫn thần vào sơn cốc, lại phát hiện những người ở đó đã biến mất, chỉ còn lại những ngôi nhà san sát, lương thực cũng bị mang đi. Thần chưa từ bỏ ý định, liền gọi binh sĩ lục soát từng tấc đất, cuối cùng cũng tìm thấy mấy trăm thanh trường kiếm còn đang rèn dở trong một gian phòng rộng thênh thang dưới mặt đất. Mà ở khe hở bên cạnh lò rèn còn sót lại khoáng thạch ô kim. Thần sai ty khố bộ Binh lấy quặng ô kim trong kho kiểm tra kĩ lưỡng, nhưng lại y hệt như ô kim trong ấm chén trà mà hoàng tử Ô Mộc Tề cống nạp lần này.”
Ông ta miêu tả rõ ràng rành mạch tất cả chi tiết cảnh vật trong cốc Thanh Lĩnh. Khi Vĩnh Lạc đế nghe thấy chuyện trong cốc nhà cửa xây san sát trải dài, đôi mắt trở nên lạnh lùng nghiêm nghị, còn lúc nghe tới mấy trăm thanh trường kiếm, ánh mắt nhìn về phía Hạ Hầu Thương như thể chim ưng, nghe đến chuyện tìm thấy ô kim bên cạnh lò rèn, liền cười lạnh hai tiếng: “Nhãi ranh!”
Nghe vậy, mặt Hạ Hầu Thương lại càng giống như đóng thạch cao, tái nhợt mà không hề có sức sống.
Vĩnh Lạc đế chợt nở nụ cười không ra tiếng: “Thương đoàn Thân Độc, đúng vậy, sao trẫm lại quên được nhỉ? Đêm đó có người diễn một màn kịch hay cho trẫm xem.”
Ta không ngờ Vĩnh Lạc đế lại nghĩ đến chuyện này, ông nghi ngờ đám thích khách kia là do Hạ Hầu Thương phái tới.
Phụ tử mà lại nghi ngờ nhau đến mức này, rõ ràng cũng không phải là chuyện một sớm một chiều. Có lẽ Hạ Hầu Thương này là người cô độc nhất trên đời này? Bị tổ mẫu lừa gạt, mặc dù có ý tốt nhưng vẫn là lừa gạt, bị phụ hoàng nghi ngờ, huynh trưởng ngầm thù địch. Trong hoàn cảnh như vậy mà lại có thể yên lành trưởng thành, đúng là một kì tích.
Trong Thanh Lĩnh có nhà cửa san sát, tầng hầm rộng thênh thang, những thứ này không thể xây dựng trong một sớm một chiều. Mặc dù người đã đi, nhưng một khi phái người đến sẽ điều tra rõ ràng.
Chứng cứ này rõ ràng xác thực hơn hai chứng cứ kia. Chứng cứ kia có thể do người vu cáo, nhưng chứng cứ này có thể vu cáo thế nào? Mà nếu chứng cứ này đã được xác thực, hai chứng cứ còn lại hiển nhiên cũng là thật.
Dính líu tới việc buôn bán hàng hóa với vương tộc Tây Di, hiển nhiên khiến người ta liên tưởng tới mối liên hệ trong đó. Nếu nghĩ đơn giản cũng chỉ là tham ô vơ vét của cải, nhưng tất cả chứng cứ ngày hôm nay lại khiến người ta liên tưởng đến rất nhiều tội lớn: Cấu kết với ngoại tộc, mưu đồ soán vị!
Huống chi, Hạ Hầu Thương không còn lời nào biện minh cho những chuyện này. Trong sơn cốc đúng là có nhà cửa san sát, đã tồn tại rất nhiều năm rồi.
“Ngươi còn lời gì để nói không?” Vĩnh Lạc đế nhìn hoàng tử quỳ giữa công đường, vẻ căm hận trong mắt chợt lóe lên. Mặc dù ta cách khá xa nhưng cũng cảm thấy ánh mắt như lưỡi đao đó. Nhớ tới cách họ đối xử với nhau, ta chợt ngộ ra, Vĩnh Lạc đế không thích vị hoàng tử này không vì nguyên do gì cả, cũng chỉ vì không có cảm tình mà thôi.
“Nhi thần… Nhi thần…” Giọng điệu của Hạ Hầu Thương lại xen lẫn chút nghẹn ngào, cuối cùng nói: “Nhi thần không có lời nào để nói.”
Nói xong, liền hành đại lễ tại chỗ.
Vĩnh Lạc đế liền nghiêng người nói với Hoàng thái hậu: “Mẫu hậu, trẫm sinh ra nghịch tử như thế, đúng là phụ kỳ vọng của mẫu hậu. Trẫm cũng không biết xử trí thế nào cho phải, xin mẫu hậu chỉ bảo.”
Cuộc biện luận tranh đấu kịch liệt giữa chốn công đồng vừa kết thúc đợt này lại nổi lên đợt khác. Hoàng thái hậu ngồi trên ghế phượng, mắt khép hờ dường như không thấy, không nghe câu hỏi của Vĩnh Lạc đế. Lão thái thái khẽ mở mắt ra, vươn tay nhận lấy chén trà từ ma ma bên cạnh, uống một hớp, không trả lời Hoàng đế mà lại nói với ma ma này: “Tố Khiết, tài nghệ pha trà của ngươi càng ngày càng giỏi. Chén trà này cũng rất tốt, để hai canh giờ mà không lạnh, có phải là một trong số vật phẩm Ô Mộc Tề thượng cống không?”
Vĩnh Lạc đế vốn đang nổi giận đùng đùng, bây giờ lại phải nín nhịn trước Hoàng thái hậu. Mấy hôm trước Hoàng thái hậu tứ hôn cho Hạ Hầu Thương, lòng thiên vị rõ rành rành như vậy, dám chắc ông ta còn đang thầm oán mẫu hậu của mình: Người nhìn đi, đây chính là tôn nhi người yêu thích nhất đó. Trẫm sinh ba hoàng nhi, người lại thích nó nhất! Xem nó làm chuyện tốt gì kìa!
Nhưng Hoàng thái hậu phải để ý mới phát hiện được ông đang tức giận, có điều Hoàng thái hậu lại không thèm để ý, vì vậy nỗi giận của ông trút được phần nào. Đến khi Hoàng thái hậu chậm rãi uống xong chén trà, nỗi giận đó lại được trút thêm. Không phải bởi vì nguyên nhân gì khác, tiếng Hoàng thái hậu uống trà hơi lớn, công đường vô cùng yên tĩnh, thỉnh thoảng chỉ nghe đến tiếng lộp bộp của bấc đèn dầu cá voi trên ngọn đèn dầu trên vách tường, tiếng Hoàng thái hậu uống trà lại càng thêm rõ rệt.
Quý nhân uống trà cần phải có ý có tứ, đặc biệt là danh gia vọng tộc càng phải giữ ý hơn nữa. Nếu như quý phụ bình thường uống trà mà để phát ra tiếng lớn như vậy, e rằng quý phụ sẽ xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm cái lỗ để chui vào, nhưng mà Hoàng thái hậu là ai chứ? Bà muốn uống trà như thế, có ai dám cả gan nói bà bất nhã? Nghe nói lúc Hoàng thái hậu còn trẻ cũng là một mỹ nhân như ngọc, xem ra đến lúc già liền tùy ý làm bậy….. Rất hợp với ý ta, mấy năm trước, đám người thô kệch bọn ta nếu uống trà không phát ra tiếng, nhất định sẽ bị chê cười không có khí khái nam tử.
Đợi mãi lão thái thái mới uống trà xong, Vĩnh Lạc đế thừa dịp chen vào một câu, “Mẫu hậu, người xem?”
Hoàng thái hậu liền đứng dậy, đưa tay che miệng ngáp một cái: “Hôm nay ai gia mệt rồi, còn chưa ăn khuya, sáng mai tiếp tục thẩm án.”
Vừa dút lời, mọi người hoàn toàn thất vọng, Tào Đức Bảo lại càng không che giấu được vẻ thất vọng trên mặt, đôi môi mấp máy muốn mở miệng thuyết phục, nhưng lại nhớ tới thân phận của mình, cuối cùng không lên tiếng.
Chứng cứ đầy đủ như vậy đã khơi dậy sự chán ghét của Hoàng đế với Ninh vương, bất kể thế nào cũng không ngờ rằng Hoàng thái hậu lại không hề dao động.
Nhưng Hoàng thái hậu là người đã thành tinh, không phát sinh xung đột trực tiếp với Hoàng đế, bước đầu phải trì hoãn đã rồi tính toán tiếp. Sau đêm nay, chắc hẳn họ sẽ phải bề bộn nhiều việc.
Vĩnh Lạc đế giật mình, vừa định nói: “Mẫu hậu….”
Hoàng thái hậu trợn mắt: “Sao đây? Hoàng thượng, nếu không thì một mình con quyết định nhé?”
Vĩnh Lạc đế kinh ngạc, vội nói: “Mẫu hậu, thế những người có liên quan…?”
“Bảo chúng ngủ lại đây một đêm, không cho ai rời đi cả, kẻ nào rời đi chắc hẳn trong lòng có quỷ, phái người canh chừng cho ai gia. Thức ăn thi gọi người trong nha môn làm, không thay y phục một đêm cũng không có vấn đề gì chứ?”
Vĩnh Lạc đế nói: “Vậy thái tử…?”
“Thái tử? Có ngự y trông chừng, cung nữ hầu hạ, không chịu được một đêm sao?” Hoàng thái hậu nói xong, lại ngáp một cái: “Hoàng thượng, theo ai gia hồi cung, sáng mai lại đến!”
Vĩnh Lạc đế là một người con có hiếu, mặc dù nhiều khi không có cùng chính kiến với Hoàng thái hậu nhưng lại vô cùng hiếu thảo. Thấy Hoàng thái hậu có vẻ thật sự mệt mỏi, hơn nữa cũng không có lý do gì nên đành phải nói: “Vậy trẫm theo mẫu hậu hồi cung.”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mị Tướng Quân
Vân Ngoại Thiên Đô
Mị Tướng Quân - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=mi_tuong_quan__van_ngoai_thien_do