Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Dưỡng Nữ Thành Phi
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Q.2 - Chương 16
D
áng vẻ của Duẫn Linh Chỉ vốn yêu mị quyến rũ, thỉnh thoảng cũng chớp mắt đưa tình vài lần với Tịch Mân Sầm. Phải nói, nam tử mà không đủ định lực thì tuyệt đối sẽ ngã quỵ dưới gấu váy màu thạch lựu của nàng.
Mạn Duẫn lâu lâu cũng ngẫu nhiên liếc mắt nhìn nàng ta một lần, rồi lại quay sang gắp thức ăn cho Phụ Vương.
Hễ món đồ ăn nào qua tay Mạn Duẫn gắp, Tịch Mân Sầm đều cảm thấy mỹ vị vô cùng. Cho dù đó là món hắn không thích ăn, hắn cũng có thể cười mà ăn hết.
Nhìn tiểu Quận chúa tận hiến ân cần, Duẫn Linh Chỉ cũng không cam lòng lạc hậu nên cũng động đũa gắp một khối thịt đông pha bỏ vào trong chén Cửu vương gia, “Vương gia, ngài ăn đi. Món này mùi vị khá lắm.”
Tịch Mân Sầm nhìn chằm chằm vào khối thịt đông pha kia, trong mắt không thèm che giấu vẻ chán ghét. hắn vốn ưa sạch, đồ được gắp từ đũa của Duẫn Linh Chỉ hắn không thể chấp nhận được.
“Chu Phi, đổi bổn Vương cái bát.” Tịch Mân Sầm cầm chén đặt qua một bên.
Trong chén vẫn còn một miếng thịt do Mạn Duẫn gắp cho hắn, hắn cũng cảm thấy hơi tiếc tiếc.
Duẫn Linh Chỉ sửng sốt nhìn cái bát bị hạ nhân thu đi.
Chu Dương đắc ý cười trộm. Duẫn Linh Chỉ cũng không chịu nghĩ xem vị trí của mình trong lòng Vương gia là ở đâu. Vương gia cũng chỉ nuốt trôi được đồ ăn do tiểu Quận chúa gắp thôi.
Mặt Duẫn Linh Chỉ hết đỏ lại tái, Vương gia rõ ràng ghét bỏ nàng.
Bóng đêm chậm rãi buông xuống bao phủ đất trời mênh mông, sắc trời dần dần tối xuống. Mọi người dùng xong bữa tối, Tịch Mân Sầm đứng lên, nói: “Duẫn nhi đi với Phụ Vương ra ngoài đi dạo một chút.”
Đây là thói quen sau khi ăn của Tịch Mân Sầm, ra ngoài đi bộ vài vòng thưởng thức cảnh sắc nơi hậu viện.
Các vòm hoa trên đầu đang nở rộ những đóa hoa rực rỡ, cam xanh tím vàng đỏ mỗi hoa một màu phủ kín hậu viện. Hậu viện Sầm Vương phủ tuy không bằng Ngự hoa viên trong cung, nhưng tất cả chủng loại hoa cỏ trong đây đều rất trân quý.
Chỉ cần đi ngang qua là có thể ngửi được từng đợt mùi hoa thơm ngát.
“Phụ Vương, cái kẻ sau màn kia đã có manh mối gì chưa?” Mạn Duẫn sóng vai cùng Tịch Mân Sầm đi tới.
Tịch Mân Sầm chậm lại bước chân, nhìn sang Mạn Duẫn hỏi: “Duẫn nhi chờ không kịp rồi hả?”
Mạn Duẫn bĩu môi nói bằng vẻ bất đắc dĩ: “Ngày nào cũng phải nhìn mặt Duẫn Linh Chỉ, tâm trạng cũng khó tránh khỏi khó chịu.”
Nhìn mặt cũng được đi, nhưng cái khó là Duẫn Linh Chỉ sẽ tìm nàng để gây chuyện.
“Trong Vương phủ tạm thời không có việc gì, nếu Duẫn nhi không vui thì cứ ra phủ đi chơi cho thoải mái đi. Chờ việc này giải quyết xong, Phụ Vương lại đón ngươi trở về.” Khóe môi Tịch Mân Sầm gợi lên một nụ cười nhẹ không thể giấu, nhíu mày nâng cằm Mạn Duẫn lên.
Mạn Duẫn cắn chặt răng, hừ một tiếng: “Phụ Vương muốn thừa dịp ta không ở đây để lặng lẽ trộm tình đúng không?” Trừng mắt nhìn trả, “Phụ Vương nghĩ cũng đừng nghĩ, ta phải ở ngay trong Vương phủ để giữ người, nhìn người lom lom suốt ngày!”
Nhìn bé con xù lông nhím, Tịch Mân Sầm cười thành tiếng, môi mỏng áp sát lại, bắt được đầu lưỡi của Mạn Duẫn mà chậm rãi nhấm nháp.
Hai má Mạn Duẫn phiếm hồng. Sao mỗi lần hai người ở riêng một chỗ thì Phụ Vương nhất định sẽ hôn nàng thế? Nơi này là Vương phủ đó, nhỡ đâu bị hạ nhân thấy hành động này thì làm sao? Đấm đấm vào ngực Tịch Mân Sầm, Mạn Duẫn nói, “Phụ Vương, người nên cẩn thận chút chứ, nhỡ bị người ta thấy thì người giải thích thế nào đây.”
Tịch Mân Sầm bất mãn vì Mạn Duẫn giãy dụa, ôm chặt cái eo thon nhỏ của nàng, “thì sao chứ? Chẳng lẽ bọn họ dám nói ra ngoài?”
Đúng là chẳng ai dám. Chỉ cần Cửu vương gia ra lệnh, ai dám nói huyên thuyên lung tung.
“Khụ khụ...” Hai tiếng ho khan truyền đến từ sau lưng hai người.
Mạn Duẫn và Tịch Mân Sầm cùng quay đầu lại.
Người đang bước đến là Tề Hồng. Hai mắt Tề Hồng lúc này nhìn lung tung xung quanh chứ không dám nhìn thẳng về hướng hai người. Sao hôm nay hắn xui thế, muốn chết hay sao mà lại tìm đến Cửu vương gia ngay lúc này chứ. Mà việc làm người ta kinh ngạc nhất là, Cửu vương gia thế mà lại hôn môi chính con gái của mình!
“Cửu vương gia, đã sắp muộn rồi.” Tề Hồng hơi xấu hổ, sợ Cửu vương gia trách tội. Nhìn thấy điều không nên thấy, không biết Cửu vương gia có thể giết người diệt khẩu hay không.
Dù sao thì mấy việc giết người này Cửu vương gia thường xuyên làm.
“Giữ miệng của ngươi cho tốt đấy. Chuyện vừa rồi nếu truyền ra một chút phong thanh nào thì đừng trách bổn Vương không khách khí.”
Tịch Mân Sầm nắm tay Mạn Duẫn đi về phía hắn.
Tề Hồng ngậm miệng lại, không dám nói nữa.
Ba người đi đến tân phòng, đèn trong phòng đã được thắp sáng lên.
Tịch Mân Sầm nhấc chân đi vào, để lại Mạn Duẫn và Tề Hồng bên ngoài.
Cửa vừa khép lại đã nghe bên trong Duẫn Linh Chỉ lên tiếng, “Vương gia, người đã trở lại. Canh giờ đã muộn, Chỉ nhi hầu hạ người đi ngủ nhé.”
Thanh âm nũng nịu quyến rũ vô cùng, chỉ cần là nam nhân thì nhất định trái tim sẽ rung động.
Tề Hồng sờ sờ cái mũi, vụng trộm liếc mắt nhìn Mạn Duẫn. Trong lòng tự hỏi, không biết tiểu Quận chúa và Cửu vương gia rốt cuộc có phải là cha con ruột hay không? không có phụ thân nào sẽ có hành động như thế với nữ nhi của mình. Vả lại, tiểu Quận chúa đã mười lăm tuổi, chuyện gì đó nhất định đã biết. Hơn nữa xem vẻ mặt của nàng thì thật hiển nhiên là trong lòng nàng đã biết rõ ràng.
“Chuyện này nọ tốt nhất chôn chặt trong lòng đi.” không biết từ khi nào, Mạn Duẫn đã tiến đến trước mặt Tề Hồng, đè thấp giọng nhắc nhở.
Tề Hồng đột nhiên rùng mình một cái, chẳng lẽ tiểu Quận chúa biết hắn nghĩ cái gì?
“Tiểu Quận chúa yên tâm, ta là người sợ chết. nói ra cũng chẳng được lợi gì ình, không chừng còn quăng bỏ tánh mạng nữa là.”
Bắt lấy lỗ hổng trong đám chữ hắn nói, Mạn Duẫn nhướn mày hỏi hắn: “Ý ngươi là có lợi thì ngươi sẽ nói?”
Tề Hồng rụt cổ thật sâu, “Cho dù lợi ích có lớn bằng trời bày trước mặt ta, ta cũng tuyệt đối không nói ra, nếu không trời giáng sét đánh chết.”
Than thở trong bụng, đừng nhìn tiểu Quận chúa xinh đẹp như vậy mà lầm, tâm địa còn đen hơn than nữa. Chẳng qua hắn chỉ lỡ lời mà đã bị nàng quật ngược lại, nếu hắn thật sự đem việc này truyền ra thì mạng nhỏ của hắn khẳng định sẽ bỏ lại trong này.
“Ngươi đi ngủ trước đi, bổn Vương thổi đèn rồi lên giường ngay.” Giọng nói lạnh như băng của Tịch Mân Sầm xuyên qua cánh cửa truyền đến cái tai đang kề sát vào cửa của Mạn Duẫn.
Mạn Duẫn đụng vào cánh tay Tề Hồng, ý bảo hắn nên lên sân khấu rồi.
Ngọn đèn vừa tắt là bên trong trở nên tối đen. Đúng lúc này, Tề Hồng lắc mình tiến vào qua cửa sổ. Ngay sau đó, một bóng đen nhảy ra, dừng bên cạnh người Mạn Duẫn.
Chỉ chốc lát sau, trong phòng truyền ra âm thanh rên rỉ mất hồn người. Mạn Duẫn và Tịch Mân Sầm đứng gần cửa sổ thậm chí có thể nghe thấy tiếng ván giường kẽo kẹt kẽo kẹt.
“đi thôi, chúng ta quay về nghỉ ngơi.” Tịch Mân Sầm khoác một tay lên vai Mạn Duẫn, nắm cả người nàng rời đi.
Thời gian bay nhanh, chớp mắt mà đã hơn một tháng. Đám chim hoàng oanh đang chuyền cành hót líu lo trên đầu như một khúc nhạc du dương.
Trong khoảng thời gian này, Duẫn Linh Chỉ đã ý thức được đầy đủ Cửu vương gia sủng nữ nhi đến thế nào, nên mỗi lần nhìn thấy Mạn Duẫn thì nàng luôn luôn không nhịn được việc ghen tị đến đỏ mắt. Nàng là con gái Thái Úy, nay lại là Vương phi, thế nhưng lại so không bằng một tiểu Quận chúa!
Trong mấy ngày qua, nàng đã trổ hết tất cả những biện pháp nàng biết để lấy lòng Cửu vương gia. Chỉ cần nàng hoài đứa nhỏ, chẳng sẽ còn sợ đấu không lại tiểu Quận chúa sao?
Bên trong hậu viện, Mạn Duẫn đang nằm hóng mát trên nhuyễn tháp. Xa xa dần dần truyền đến một loạt tiếng bước chân tiến đến gần.
một nữ tử y phục vàng sáng đi cùng với Duẫn Linh Chỉ hướng tới bên này.
Mạn Duẫn đã quen với đủ các lại hành vi khiêu khích của Duẫn Linh Chỉ rồi, dù sao chỉ cần không chạm đến điểm mấu chốt của nàng, Mạn Duẫn cũng lười tranh đua với nàng ta làm gì.
“Tiểu Quận chúa đang hóng mát à?” Duẫn Linh Chỉ kéo tay nữ tử bên cạnh, cười nói.
Mạn Duẫn hé mí mắt, nhìn tới nhìn lui nữ tử kia vài lần, hình như hơi quen quen nhưng lại nghĩ không ra. Nữ tử kia có mái tóc dài được búi lên cao, mặt tràn đầy tươi cười, ưỡn cái bụng mang thai xem ra đã khoảng năm sáu tháng.
“Phùng Mạn Mạn gặp qua tiểu Quận chúa.” Nữ tử hơi hơi cúi người hành lễ, nhưng bởi vì hoài dựng mà biên độ xoay người rất nhỏ.
Mạn Duẫn cũng không so đo với phụ nữ có thai, nói: “Mời đứng lên đi.”
Phùng Mạn Mạn? Mạn Duẫn lục lọi trong đầu thông tin về nàng ta, hình như trong một dạ yến tám năm trước nàng đã từng gặp mặt một lần. Quan hệ giữa người này và Duẫn Linh Chỉ cực kỳ tốt.
Ánh mắt dừng lại trên bụng nàng ta. không ngờ tám năm sau gặp lại đã có hình ảnh như thế này.
“Mạn Mạn đã gả cho con trai của Vương Thượng thư nửa năm trước, mấy tháng nữa sẽ làm nương rồi.” Duẫn Linh Chỉ đưa một tay vuốt ve cái bụng, nhìn sang Mạn Duẫn nói.
không hiểu Duẫn Linh Chỉ nói thế với mình làm gì nhỉ, Mạn Duẫn nhìn lại nàng ta.
Duẫn Linh Chỉ đắc ý nở nụ cười, cũng không nói tiếp.
“Ta mời Mạn Mạn hôm nay ở lại Vương phủ dùng bữa, giờ ta đi trước đến phòng bếp để dặn dò vài món thức ăn mà Mạn Mạn thích ăn, tiểu Quận chúa tiếp tục hóng mát đi.” nói xong, Duẫn Linh Chỉ uốn éo rời đi.
Chờ bóng dáng hai người đã nhỏ như kiến, Chu Dương nãy giờ nằm trên ngọn cây bóc lá cây đang đắp trên mắt xuống.
“Hiếm nha, hôm nay lại không tìm tiểu Quận chúa để gây sự nhỉ.” Chu Dương thò đầu nhìn xuyên qua tàng cây, lắc lắc đầu lấy làm kỳ quái.
Mạn Duẫn nhìn ra xa xa, không rõ hành động của Duẫn Linh Chỉ lần này nghĩa là gì. Bước xuống khỏi nhuyễn tháp, Mạn Duẫn đứng lên, “đi thôi, chúng ta đi nhanh ra tiền thính, chắc Phụ Vương giờ này trở về Vương phủ rồi.”
Tịch Mân Sầm vừa bước vào tiền thính đã thấy Mạn Duẫn ngồi sẵn ở ghế, dường như đang có ý chờ hắn.
“Đói bụng không?” trên bàn tròn đã được dọn đầy thức ăn, Tịch Mân Sầm đi đến bên người Mạn Duẫn, xoa xoa mái tóc của nàng.
Tịch Mân Sầm thực thích xúc giác nơi tay lúc này, vô cùng ôn nhu mượt mà.
Bên bàn có thêm một người đang ngồi, đó là Phùng Mạn Mạn. Phùng Mạn Mạn thấy Cửu vương gia hồi phủ lập tức hành lễ chào. Lễ tiết được thực hành vô cùng quy củ, chỉ sợ làm Tịch Mân Sầm mất hứng.
Cho dù không hài lòng việc Duẫn Linh Chỉ tùy tiện dẫn người tiến vào Vương phủ, Tịch Mân Sầm vẫn nói: “Ngồi xuống đi, ăn cơm trước đã.”
Ăn chưa được mấy miếng cơm, mắt Mạn Duẫn đã càn quét qua lại trên mặt Duẫn Linh Chỉ và Phùng Mạn Mạn mấy lần.
Tịch Mân Sầm múc một chén canh gà, đưa tới trước mặt Mạn Duẫn, “Uống nhiều một chút.”
Động tác săn sóc như vậy làm Phùng Mạn Mạn cả kinh trong lòng. đã nghe nói từ lâu về tính tình lãnh khốc vô tình của Cửu vương gia, hôm nay nhìn động tác này của hắn, nàng cảm thấy vô cùng bất ngờ.
Duẫn Linh Chỉ đã ngồi cùng bàn ăn cơm với hai người đã hơn một tháng nên đã sớm thành thói quen nhìn thấy đủ loại nhu tình của Cửu vương gia đối với tiểu Quận chúa. Tuy rằng cực kỳ ghen tị, nhưng Duẫn Linh Chỉ vẫn duy trì bề ngoài đã được giáo dưỡng, không làm ra hành động nào mất thể diện.
Mạn Duẫn đang chuẩn bị bưng lên canh gà thì Duẫn Linh Chỉ không biết đã ăn cái gì khiến người không thoải mái mà xoay người nôn ra một trận.
Phùng Mạn Mạn nhìn lên, lập tức đưa tay nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng, để cho Duẫn Linh Chỉ dễ chịu một chút.
“Doãn tỷ tỷ, ngươi khó chịu à?”
Nữ tỳ đứng chung quanh ào đến, Chu Phi phái một người đi mời đại phu.
Mạn Duẫn chậm rãi uống một ngụm canh gà, nhíu nhíu mày, Duẫn Linh Chỉ lại đùa giỡn trò gì nữa đây.
“Vương phi, hôm nay ngươi làm sao vậy?” Lời tuy hỏi vậy, nhưng ngữ khí của Tịch Mân Sầm vẫn hoàn toàn băng giá, chẳng nghe thấy một chút quan tâm nào.
“Hồi Vương gia, đã nhiều ngày nô tì thường xuyên bị... nôn khan như vậy.” nói xong, Duẫn Linh Chỉ lại ghé vào bên bàn mà không ngừng há mồm muốn ói, nhưng lại ói không ra.
“Chẳng lẽ là có?” Phùng Mạn Mạn hô to một tiếng, kích động bắt lấy tay Duẫn Linh Chỉ, “Mấy tháng trước, Mạn Mạn cũng có bệnh trạng này, sau đó đại phu liền nói là đã hoài thai.”
Duẫn Linh Chỉ kinh hỉ nhìn về phía Phùng Mạn Mạn, thanh âm run run, “Mạn Mạn, loại chuyện này không thể nói đùa được đâu.”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Dưỡng Nữ Thành Phi
Phong Ngôn Nhiễm
Dưỡng Nữ Thành Phi - Phong Ngôn Nhiễm
https://isach.info/story.php?story=duong_nu_thanh_phi__phong_ngon_nhiem