Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Siêu Cấp Tiên Y
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 88: Miêu Nữ Tình Cổ
T
rong lúc lái xe, Vưu Giai đột nhiên nhớ tới một việc, vội vàng nói: “Trương tiên sinh, anh còn nhớ rõ lần trước tôi có nhắc với anh chuyện triển lãm thực vật hoa cỏ không?”
Trương Văn Trọng gật đầu nói: “Đương nhiên là nhớ kỹ, thế nào hiện tại đã bắt đầu rồi sao?”
Vưu Giai đáp: “Phải nha, hôm nay tôi mới thu được tin tức, nói buổi triển lãm hoa cỏ thực vật chính thức bắt đầu từ ngày hôm nay. Nếu như anh cảm thấy hứng thú, tôi sẽ đưa anh đi.”
Trương Văn Trọng hồi đáp: “Tôi chỉ có hứng thú đối với buổi triển lãm thực vật buổi tối thôi.”
“Tôi cũng đoán vậy.” Vưu Giai mỉm cười, nói: “Nếu không tôi thay anh an bài một chút, tối nay chúng ta sẽ đi xem thế nào?”
Trương Văn Trọng cũng rất muốn đi nhìn xem buổi triển lãm hoa cỏ ban đêm, nhìn xem có linh dược tài hắn cần hay không, cho nên hắn gật đầu đáp: “Cũng tốt, vậy phiền phức cô.”
Vưu Giai vội vã nói: “Không phiền phức, vừa lúc tôi cũng muốn đi xem thử có gì ngạc nhiên.”
Hai người dọc theo đường đi nói nói cười cười, rất nhanh đã chạy tới tòa biệt thự của Vưu gia nằm ngoài vùng ngoại ô.
Khi Trương Văn Trọng đi cùng Vưu Giai vào trong phòng khách biệt thự, Vưu Thiên Hải đã ngồi trên xe lăn từ sớm, đang ngồi trong đại sảnh chờ đợi hắn. Ở chung với Vưu Thiên Hải, còn có vị Chu Văn Bân nghệ thuật gia thư pháp tiếng tăm lừng lẫy.
Mấy ngày nay Chu Văn Bân vẫn ở lại trong biệt thự của Vưu gia, chỉ vì muốn thời khắc nào cũng có thể nghiên cứu bức Bách Thọ Đồ và bức Lão Ký Phục Lịch Đồ(tuổi già chí chưa già) của Trương Văn Trọng viết ra. Hiện tại hắn đối với hai bức tranh này đã đạt tới nông nỗi như điên cuồng.
Nhìn thấy Trương Văn Trọng đi vào phòng khách, Vưu Thiên Hải vội vã nhìn hắn chắp tay như tạ ơn: “Tiểu Trương, mới sáng sớm đã phiền phức cậu đến chữa bệnh cho tôi, tôi thật là có chút băn khoăn.”
Trương Văn Trọng đạm nhiên cười, nói: “Đừng khách khí, tôi là một bác sĩ, trị liệu cho bệnh nhân hẳn là chuyện phải làm.” Sau đó lại nhìn Chu Văn Bân gật đầu thăm hỏi: “Không nghĩ tới Chu tiên sinh cũng đã ở đây, thân thể của ông hiện tại cảm giác ra sao?”
Chu Văn Bân cảm kích nói: “Cũng toàn nhờ cậu, hiện tại cơ thể của tôi đã khỏe hơn rất nhiều. Được rồi, nếu có cơ hội, tôi mong muốn có thể lĩnh giáo thi họa với cậu. Mấy ngày nay, tôi nghiên cứu bức Bách Thọ Đồ và bức Lão Ký Phục Lịch Đồ của cậu, có thể nói là có được rất nhiều ích lợi. Tạo nghệ của cậu ở thi họa cực cao, làm tôi rất bội phục.”
Trương Văn Trọng gật đầu nói: “Chu tiên sinh khách khí, sau này nếu có cơ hội, chúng ta có thể giao lưu luận bàn một phen.”
“Tốt, tốt, tôi tạ ơn Trương tiên sinh trước.” Chu Văn Bân cười toe toét, sau đó hắn còn nói thêm: “Ác, được rồi, cậu tới trị chân cho lão Vưu, tôi sẽ không ở lại chỗ này gây trở ngại cho các người. Lão Vưu, tôi đến phòng sách nghiên cứu tranh của Trương tiên sinh, nếu ông có chuyện gì, bảo người đến phòng sách gọi tôi.” Dứt lời, hắn xoay người khẩn cấp chạy về hướng phòng sách.
Vưu Thiên Hải nhìn theo bóng lưng Chu Văn Bân, không khỏi lắc đầu bật cười, nói: “Hiện tại lão Chu đang nghiên cứu thi họa của cậu, đã tới nông nỗi như si như say. Nếu như hôm nay không phải cậu đích thân tới, sợ rằng hắn còn đang ở mãi bên trong phòng sách không chịu đi ra. Được rồi, tiểu Trương, cậu còn chưa ăn sáng phải không? Tôi cho người chuẩn bị bữa sáng cho cậu.”
Trương Văn Trọng mỉm cười nói: “Không cần phiền phức, tôi đã dùng xong điểm tâm, nếu như có thể, hiện tại tôi bắt đầu tái khám cho ông.”
Vưu Thiên Hải gật đầu nói: “Tốt, cần tôi an bài gì không?”
Trương Văn Trọng nói: “Một gian phòng yên lặng, tôi không muốn lúc tái khám cho ông lại bị người bên ngoài quấy rầy.”
“Không thành vấn đề.” Vưu Thiên Hải gật đầu, lúc này phân phó cho người hầu đi thu thập một gian phòng yên lặng, do Vưu Giai đẩy xe cho hắn cùng Trương Văn Trọng đi tới gian phòng này.
Vừa đi vào phòng, Trương Văn Trọng lại nói với Vưu Giai: “Cô giúp tôi thủ bên ngoài phòng, không được tôi cho phép, ai cũng không được vào, miễn việc quấy rối tôi khám bệnh cho Vưu gia gia.”
“Vậy…được rồi.” Vưu Giai thoáng chần chờ, cuối cùng cũng gật đầu nghe theo lời phân phó của Trương Văn Trọng, thối lui ra bên ngoài phòng, đồng thời còn đóng cửa phòng lại.
Trương Văn Trọng đi tới bên cạnh Vưu Thiên Hải, ba ngón tay phải đặt lên ba mạch, tinh tế kiểm tra mạch tượng: “Vưu gia gia, thứ cho tôi mạo muội hỏi một câu, trước đây ông có từng đắc tội qua người nào hay không?”
Trong ánh mắt Vưu Thiên Hải đột nhiên hiện lên một đạo tinh mang, thế nhưng chỉ thoáng qua rồi mất, hắn ha hả nở nụ cười làm như muốn che giấu, mới nói: “Lúc tôi còn tuổi trẻ tòng quân đánh giặc, sau đó lại dấn thân vào trong sự phù trầm của thương trường, nhiều năm như vậy, thế nào khả năng không đắc tội người? Thế nào điều này có quan hệ gì tới chân bệnh của tôi sao?”
“Vưu gia gia không chịu nói lời thật với tôi.” Trương Văn Trọng đạm nhiên cười, nói: “Không biết do Vưu gia gia không tin tôi, hay có sự lo lắng khác? Cũng được, tôi đành nói lời thật thôi. Sở dĩ hai chân của Vưu gia gia bị liệt, cũng không phải ở trên chiến trường bị gặp giá lạnh mà gây ra, mà là bị cổ độc gây ra. Cho nên chuyên gia y học trong và ngoài nước, đối với thứ này bó tay hết cách, bởi vì cổ độc không thể dùng sự kiểm tra bằng máy móc mà kiểm tra ra được.”
“Cậu…cậu làm sao biết?” Vưu Thiên Hải kinh ngạc há to miệng.
“Xem ra, Vưu gia gia đã sớm biết hai chân của mình bị cổ độc gây ra sao?” Từ biểu tình và lời nói của Vưu Thiên Hải, Trương Văn Trọng liền đoán ra hắn đã sớm biết việc này.
“Trước đó tôi cho ông uống thuốc Đông y, tác dụng chính là thôi miên cổ độc giấu trong hai chân ông. Hiện tại sự sinh động của chúng đã yếu bớt, cho nên hai chân của ông mới khôi phục lại được một chút cảm giác. Tôi sẽ tiến hành trị liệu cho ông, trước tiên qua dược vật triệt để thôi miên cổ độc, sau đó trải qua phương thức giải phẫu đặc thù lấy cổ độc giấu trong hai chân ông ra. Thế nhưng trước đó tôi cần biết loại cổ độc giấu trong hai chân ông cuối cùng thuộc loại cổ độc gì.”
“Vậy…” Vưu Thiên Hải không khỏi lâm vào trầm tư.
Trương Văn Trọng cũng không sốt ruột thôi thúc hắn, chỉ lẳng lặng đứng một bên, chờ đợi hắn trả lời.
Hồi lâu sau, Vưu Thiên Hải mới bùi ngùi thở dài một tiếng nói: “Kỳ thực, chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách cô ấy, đều là lỗi của tôi…”
Vưu Thiên Hải chảy nước mắt, đem đoạn kinh lịch thời tuổi trẻ của mình nói với Trương Văn Trọng.
Nguyên lai, Vưu Thiên Hải khi còn trẻ tuổi, đã từng theo bộ đội tác chiến tại tây nam. Mà trong thời gian đó, hắn từng kết bạn với một nữ tử người Miêu trẻ tuổi, hai người rất nhanh rơi vào bể tình, đồng thời còn gạt gia trưởng nhà gái, lén lút tiến hành ái ân trong vùng núi hoang sơ. Thế nhưng sau đó, bộ đội nhận được mệnh lệnh, phải đi qua Triều Tiên tham chiến, vì vậy hắn chỉ đành cùng nữ tử người Miêu từ biệt. Mà trong lúc lưu luyến chia tay, vị nữ tử người Miêu xinh đẹp kia từng dặn dò hắn thật nhiều lần, bảo hắn nhất định phải nhớ trở lại tìm nàng. Bằng không tình cổ mà nàng hạ vào người hắn sẽ phát tác, dằn vặt Vưu Thiên Hải làm cho hắn hối hận cả đời.
Vưu Thiên Hải thờ phụng chỉ là chủ nghĩa Mac-Lenin, cũng không đem chuyện quái lực loạn thần này xem trọng trong lòng. Nhưng hắn cũng thực sự yêu thích cô gái người Miêu này, cho nên cũng vỗ ngực bảo chứng, chờ hắn từ trên chiến trường Triều Tiên trở về, sẽ cưới nàng làm vợ.
Sau đó đợi khi Vưu Thiên Hải trở về từ chiến trường Triều Tiên, bởi vì phải phục tùng sự an bài từ tổ chức, không thể đúng hẹn đi đến địa phương hẹn ước với cô gái người Miêu kia. Lại qua hai năm, khi hắn đi tới điểm hẹn, mới biết cô gái Miêu vì hoài thai của hắn, đã sớm bị ép tự sát.
Chuyện này cũng trở thành sự tiếc nuối cả đời của hắn, bị hắn chôn sâu vào tận đáy lòng. Ngoại trừ Trương Văn Trọng, hắn chưa từng nói với ai về chuyện này. Dù người vợ đã qua đời của hắn, cùng những đứa con của hắn, hắn cũng chưa từng nói qua.
Vốn Vưu Thiên Hải vẫn cho rằng chân của hắn là do bệnh hoạn từ chiến trường Triều Tiên để lại. Thế nhưng nghe được Trương Văn Trọng nhắc tới cổ độc, hắn mới biết được, ngày xưa vị thiếu nữ Miêu tộc nói nàng hạ tình cổ trong người hắn, cũng không phải hù dọa hắn, mà là chân thực tồn tại.
Trên thế giới này, không ngờ thật có cổ độc!
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Siêu Cấp Tiên Y
Ngũ Chí
Siêu Cấp Tiên Y - Ngũ Chí
https://isach.info/story.php?story=sieu_cap_tien_y__ngu_chi