Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mãi Bên Anh
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 9.6: Sự Cố Ở Sân Bay
X
in lỗi, Lui quên không đăng chương mới. Xin lỗi mọi người, thành thật! Tuần sau Lui sẽ cố gắng không quên nữa (Não tui bé lắm, có khi còn chẳng có luôn T v T)
Ai muốn vả Lui thì cứ việc *giơ má ra*
....................
Cuối cùng thì tôi cũng an toàn, yên thân yên phận đặt được trọn vẹn các mông lên trên máy bay. Từ thành phố Mỹ Hòa mà bay đến thành phố biển Bảo Phúc, nơi chúng tôi sẽ ở đó ba ngày hai đêm sắp tới, sẽ mất khoảng một tiếng đồng hồ. Một tiếng đồng hồ này tôi hi vọng sẽ trôi qua ngắn ngủi hết mức có thể. Chứ nếu nó mà trôi qua dài quá, tên Lôi Vĩ Vĩ nổi điên lên làm khùng thì tôi cũng sẽ bị cho ăn cựt.
May mà tôi được sắp xếp chỗ ngồi cùng với mấy bạn nữ đeo kính cột tóc trông có vẻ rất hiền lành. Chứ nếu tôi mà bị ngồi với nhóm hot girl Đường Thiên Thu thì chắc gì tôi đã sống sót sau một tiếng trên máy bay này?
Tôi không biết là do máy bay này được thiết kế khá kì lạ hay do bản thân tôi là đứa nhà quê rất hiếm đi máy bay nữa. Nó thật sự rất lớn, như một căn nhà di động vậy. Một hàng có tận chín ghế ngồi, ba ở giữa và hai bên ba ghế. Điều này chứng tỏ chiều ngang của cái máy bay này rất rộng. Tôi bị xếp ngồi ở hàng giữa ba người. Bên cạnh là hai bạn nữ thuộc dạng 'con sâu chăm chỉ', máy bay vừa cất cánh an toàn đã lôi sách vở ra hì hục học. Tôi cũng muốn đề nghị mọi người cùng vái bạn ý vài cái, nhưng xung quanh tôi bạn nào cũng vậy a. Có mỗi mình tôi, ngồi không, sắp sửa nhắm mắt đi ngủ.
Ngoài ra, điều tôi thấy lạ rằng nó không có khoang ghế VIP như các loại máy bay khác. Ghế ngồi của khoang thường cũng được trang bị hiện đại như những chiếc sofa mini. Đèn trong máy bay có màu vàng cam trắng lung linh như ở trong khách sạn, lại còn có một mùi hương đặc trưng giống với bạc hà nữa.Thật sự thì tôi cảm giác như mình đang đi hạng thương gia. Với lại, tôi chưa thấy hãng máy bay này bao giờ.
Và rồi, tôi bất giác nhìn thấy tờ báo đặt trước mặt, quảng cáo hãng hiệu quần áo nổi tiếng đủ các thể loại. Tôi lấy nó rồi mở ra xem cho bớt tự kỉ. Một lúc lâu sau, tôi gập lại, cất nó trở về vị trí cũ, rồi nhắm mắt lại giả vờ ngủ.
Giả vờ thôi....
Má ơi, đây là máy bay của nhà Lôi Vĩ Vĩ sao??????
Tôi hét ầm lên trong lòng, cố gắng giữ khuôn mặt của bản thân ở phía bên ngoài ở trạng thái ngủ chứ không phải kinh ngạc. Tôi cố tiết chế cảm xúc, cố gắng ngủ. Thiếp đi, thiếp đi trời ạ!
Huhu, máy bay đã gần tới nơi rồi mà tôi không thể ngủ nổi. Dì ơi chú ơi, con đang ngồi trên máy bay của một băng đảng xã hội đen đó! Nhỡ đâu chết thì làm sao? T^T
Khi máy bay đã hạ cách, tôi vội vàng ôm đồ nghề chạy vào trong nhà vệ sinh. Tại sao tôi lại không đi ở trên máy bay? Lí do đơn giản, Hàn Băng Vũ và Lôi Vĩ Vĩ mỗi người một nơi ngồi ngay phía trước cái toilet, cùng dãy với cả mấy chị hot girl, tôi đi sao được?
Tôi đi bộ một mình ra chỗ lấy hành lý trong trạng thái nhẹ nhõm vô cùng của 'hậu đi tiểu'. Tôi cố gắng đứng lấp vào đám đông để trốn tránh hai cái tên lửa và băng kia. Nhưng tiếc rằng, cơ thể tôi không phải quá nhỏ bé.
"Để tôi xách cho!"
"Không, để tôi."
Lúc tôi đang đứng mỏi cả chân để chờ hành lý đến thì Lôi Vĩ Vĩ và Hàn Băng Vũ đã lấy xong của họ từ khi nào. Chính vì thế họ mới chạy ồ ạt sang chỗ tôi. Tôi đang định huýt sáo lảng ra chỗ khác khuất hơn nhưng rồi không thành công.
Sau đó, Hàn Băng Vũ và Lôi Vĩ Vĩ đã cãi nhau một trận đầu rơi máu chảy để đuổi lẫn nhau đi ra xa khỏi tôi. Trong khi họ cãi nhau đến đoạn cao trào nhất, thì chiếc vali nhỏ nhắn đáng yêu của tôi được đưa đến. Tôi vừa vui vừa chạy lại, khệ nệ mãi mới lấy được chiếc vali xuống. Mặc dù đi có mỗi ba ngày thôi nhưng dì và chú cứ lo cho tôi thái quá. Nào thì sợ tôi không ngủ được, không ăn được, thậm chí còn... không sống được, nên thậm chí còn nhét cả cái gối ngủ thường ngày của tôi vào. Nhưng ai ngờ đươc, cái vali lại dẫn đến trường hợp chiến tranh bùng nổ, Hàn Băng Vũ và Lôi Vĩ Vĩ cùng nhau nắm lấy quai vali của tôi, kéo về hết bên này lại đến bên nọ như thi kéo co, tranh nhau mãi không thôi.
"Bánh bèo thối như mày về nhà bú sữa mẹ đi, ở đây làm gì hả?"Lôi Vĩ Vĩ vênh ngược mặt lên trời, nói với Hàn Băng Vũ với giọng mỉa cực thâm.
"Còn đồ ngu như cậu có tư cách gì xách đồ cho cô ấy?"Hàn Băng Vũ nói một câu sắc lèm lẹm.
Chết tiệt, tôi ngửi thấy mùi khói tàu hỏa ở sân bay. = =
Lôi Vĩ Vĩ tức tới đen mặt lại, xì cả khói từ hai tai vì câu nói 'gậy ông đập lưng ông' của Hàn Băng Vũ. Cái tay hắn nắm một bên của quai vali của tôi ngày một chặt hơn, rồi hai hàm răng cũng cọ sát vào nhau tới nỗi bắn ra 'tia lửa điện'. Hàn Băng Vũ mặt mày vẫn thờ ơ nhìn Lôi Vĩ Vĩ, không chút xoay chuyển. Sao Hàn Băng Vũ có thể ung dung đứng trước một đoàn tàu hỏa đang chạy như vậy?
Thấy tình hình ngày một trở nên căng thẳng, tôi vốn định nhảy vào giữa hai người nhưng Lôi Vĩ Vĩ đã nhanh hơn, dùng hết sức kéo thật mạnh vali của tôi về phía đằng sau mình. Quai vali của tôi nhanh chóng tuột khỏi tay Hàn Băng Vũ.
"Tao là người xứng đáng hơn."Hắn gầm lên, làm cho sân bay vốn đã ồn ào giờ trở thành im phăng phắc luôn.
Cả cái sân bay rộng lớn, hơn một nửa số người nín im thin thít.
Nhưng mà hình như tôi kéo khóa vali chưa hết, với lại cái của tôi lại thuộc dạng 'không xịn' nên khi Lôi Vĩ Vĩ vừa kéo giật lại một phát, khóa hình như bị tung ra, và...
Ôi, quần áo bay!
Quần áo bay rồi... sao mà trông đẹp...
Á không, quần áo của tôi! > <
Nhìn đống quần áo của tôi cùng chiếc gối ôm đang nằm ngổn ngang giữa đường lối chốn đi của thiên hạ, tôi sững sờ, chết không phải vì rối loạn hô hấp mà là vì sốc. Hàn Băng Vũ và Lôi Vĩ Vĩ dường như cũng đã nhận ra được hành động sai trái của mình, nên họ cũng đã dừng hình lại một lúc, hết nhìn đống quần áo rồi lại đến nhìn tôi đăm đăm.
Cái tôi xấu hổ hơn hết chính là... quần áo lót của tôi... đang làm thứ để trưng bày cho mọi người cùng xem.
"Nhìn kìa!"
"Trời ạ, đó có phải đồ chợ không đó?"
Ngay lập tức, các tiếng bàn tán của học sinh trong trường đứng xung quanh nổi lên. Tôi vẫn cứng đờ như tượng đá, không thốt nửa lời.
Lúc này, tôi lại thầm cầu mong ông trời làm cho hai cái người này tránh xa con, xa vô tận càng tốt. Cái nghiệt duyên đáng chết này, cũng mau biến đi!!!1
Từ lúc 'quần áo bay' cho tới khi đến được khách sạn, hành lý do tôi xách đều yên ổn cả. Chỉ là Hàn Băng Vũ và Lôi Vĩ Vĩ vẫn đi lẽo đẽo ở đằng sau, miệng rối rít xin lỗi. Thỉnh thoảng bọn họ còn định lao vào choảng nhau vì không cho phép nhau xin lỗi, nhưng chỉ cần tôi thở dài một cái, họ sẽ ngưng lại luôn. Bỗng dưng thấy mình quyền lực quá. ^^
"Y Y, tất cả là tại bánh bèo thối..."
"Do cậu ta."
Hết cãi nhau lại đến đổ lỗi cho nhau. Tôi cũng chịu thật. Nhưng e rằng cứ lờ đi rồi làm như không nghe thấy thì càng tệ hơn. Tôi nghĩ, mình cũng cần làm gì đó.
"Được rồi, đừng đi theo tôi nữa, sắp lên đến phòng rồi."Tôi quay lại, hít một hơi trước khi nói. "Các cậu về đi."
"Y Y, cô chưa nói cô sẽ tha lỗi mà!"Lôi Vĩ Vĩ phản đối y như tôi đã dự đoán. Vì thế tôi đã nhanh chóng gật đầu tha thứ qu aloa. Đang lúc chuẩn bị mở cửa phòng thì tên điên Lôi Vĩ Vĩ lại gọi giật lại. "Thế cô nói luôn đi, ai sai?"
Ờ... =.=' Cái này thì đúng là bắt bẻ thật. Tôi chưa tính đến trường hợp này.
"Không ai đúng cũng không ai sai cả."Tôi một mực nói.
"Chả bao giờ có chuyện như thế. Nếu cô không nói ai sai, tôi sẽ không cho cô vào phòng."Lôi Vĩ Vĩ trợn mắt răn đe, dùng tay đập bụp lên cửa phòng không cho tôi vào, làm tôi bỗng chợt thấy sợ hãi.
Tôi quay sang cầu cứu Hàn Băng Vũ. Tưởng rằng cậu ấy hiểu mình và kéo Lôi Vĩ Vĩ đi về, ai ngờ cậu lại lên tiếng phát ngôn một câu đổ thêm dầu vào lửa. "Ai sai?"Rồi Hàn Băng Vũ nhìn tôi bằng ánh mắt tha thiết cầu xin rằng 'hãy chọn tôi đúng đi', nhưng mà không thể hiện quá rõ. Dù sao bao quanh Hàn Băng Vũ cũng là một lớp bằng ngàn năm không thể tan chảy.
"Ai sai hả Y Y? Nếu cô nói tôi sai, tôi sẽ ăn thịt cô đấy."Lôi Vĩ Vĩ tuyên bố.
Ức, gì cơ????
Ăn... ăn gì chứ...
Chọn ai đây... ai sai... ai đúng? Hay là nói tôi sai? Nhưng mà chắc gì họ đã chấp nhận! Với cái tính cách khác người của Lôi Vĩ Vĩ và Hàn Băng Vũ thì họ sẽ quyết phân thắng bại đến cùng.
Nhanh lên, không tôi bị ăn mất. T T
"Sao ở đây đông vui vậy?"Ông trời cứu tôi thoát chết trong gang tấc. Một giọng nói vô cùng nữ tính, hiền dịu vang lên với thanh điệu khá cao. Cả ba chúng tôi đều nhìn về hướng phát ra giọng nói ấy. Một cô gái xinh đẹp với mái tóc đen dài uốn xoăn thành từng lọn to đang đứng ngay trước cửa thang máy, đối mắt với ba con người ngơ ngác. Đằng sau cô ấy cũng có vài nữ sinh xinh đẹp khác, liên mồm thì thầm mùa xuân để nói xấu tôi.
Và cô ấy, là Triệu Ánh Nguyệt, vị hôn thê tin đồn của Lôi Vĩ Vĩ.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mãi Bên Anh
Louisa_9898
Mãi Bên Anh - Louisa_9898
https://isach.info/story.php?story=mai_ben_anh__louisa_9898