Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mị Tướng Quân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 85: Nhân Chứng Bất Ngờ
V
ẻ không khách khí của ông ta khiến các vị hơi kinh ngạc, Ô Mộc Tề còn giương mắt liếc nhìn ông ta, lẩm bẩm: “Bệ hạ cũng thật là kì lạ, sao không chọn Tào đại nhân này làm chủ thẩm luôn?”
Ba vị quan xử án ngồi gần y, đương nhiên nghe rõ mồn một. Ba vị đại nhân có vẻ ngượng ngập, có lẽ ba người thầm nghĩ nếu Tào Đức Bảo đã ra mặt thì cứ để ông ta khoe mẽ, dù sao án này cũng không cần thẩm tra nữa, có sẵn kẻ chết thay rồi mà không tận dụng thì đúng là phí phạm. Nhưng nghe thấy người khác nói toạc ra như vậy thì khuôn mặt cũng tối sầm lại.
Một loạt tiếng bước chân truyền đến, hỗn độn huyên náo, xen lẫn tiếng xiền xích kéo lê trên mặt đất. Trên công đường toàn tay lão luyện trong việc thẩm án, tất nhiên ai ai cũng nghe ra người làm chứng này bị còng bằng xích, gương mặt không khỏi lộ ra vẻ khó hiểu, nghĩ thầm chẳng lẽ nhân chứng này là đạo tặc giang hồ có võ công cao cường hay sao?
Nhưng khi hai phạm nhân một lớn một nhỏ tiếng vào dưới sự kìm kẹp của bốn nha dịch thì ai ai cũng kinh ngạc. Ninh vương đứng phắt dậy, cất giọng sắc bén: “Tào Đức Bảo, ngươi chèn ép bổn vương quá rồi!”
Xích sắt quấn quanh, kéo lê dưới đất phát ra tiếng hỗn độn chói tai. Dưới ánh đèn mông lung trong công đường, bốn tên nha dịch mặc áo đen viền vàng, tay nắm đao mạ vàng, vẻ mặt lạnh lùng. Còn hai nữ tử đứng giữa lại mang vẻ mặt kinh hoàng, váy lụa quét đất, vòng ngọc trượt xuống cổ tay nhẹ nhàng gõ lên xích sắt lạnh như băng. Mái tóc dài như nhuộm sơn rớt một lọn khỏi vầng trán, phất phơ trước gò má như ngọc. Nữ hài nhỏ tuổi gương mặt đã thấm đẫm nước mắt, đôi mắt như hươu nai kinh hoàng, dây xích to đùng quấn lấy cổ tay mảnh khảnh của nàng tưởng chừng như sắp tuột ra ngoài.
Mai phu nhân và Mị Nguyệt, quả nhiên họ bị dẫn tới.
Xem ra, chúng cũng như trước kia, không muốn để lại một chút sơ hở nào.
Hạ Hầu Thương lạnh lùng nói: “Tào Đức Bảo, ngươi tự tiện xâm nhập vương phủ, tróc nã nội quyến của bổn vương. Trong mắt ngươi còn bổn vương hay không, có còn hoàng thất hay không?!”
Tào Đức Bảo quỳ phịch xuống, dập đầu ba cái, lúc ngẩng đầu lên cái trán đã bầm tím. Ông ta ngẩng cao đầu nói: “Ninh vương điện hạ, không phải hạ quan coi thường vương gia, nhưng sự thể quá nghiêm trọng, hạ quan vì an nguy của vương phủ, an nguy của triều đình nên mới ra hạ sách này. Xin để hạ quan nói hết mọi chuyện, rồi vương gia trị tội hạ quan dẫn người tự tiện xông vào cũng được. Hạ quan cam tâm nhận tội, không hề oán thán một lời!”
Hạ Hầu Thương giận đến cười gằn: “Hay ột nô tài trung thành với chủ, đã như thế, bổn vương liền theo luật lệ, dùng đình trượng (*) giết chết ngươi, ngươi cũng không thể ca thán một lời!”
* Hình phạt mà vua chúa, người trong hoàng thất dùng để phạt triều thần. Dùng trượng đánh chết. Bắt nguồn từ Hán Minh đế.
Trán Tào Đức Bảo toát mồ hôi lạnh, xem ra không phải ông ta không sợ, nhưng tất cả đều đã nằm trong kế hoạch rồi. Chắc hẳn ông ta cũng hiểu thứ gọi là là tên đã lắp vào cung, không bắn không được. Nếu mà ngọn núi ông ta dựa sụp đổ, Ninh vương sẽ không bỏ qua cho ông ta. Nhưng ông ta có từng nghĩ đến, lúc Hạ Hầu Thương ở Tây Cương đã từng nổi giận chém mười mấy tên võ tướng tham ô, trong đó bao gồm cả cữu cữu họ xa của y. Người như vậy, nếu như đã bị làm nhục, giết rồi nói sau cũng là chuyện thường tình.
Lời còn chưa dứt, Hạ Hầu Thương đã di chuyển, đoạt lấy cây trượng đặt trên hình giá ở hai bên, giơ trượng đánh Tào Đức Bảo. Hạ Hầu Thương nổi danh thiên hạ là chiến thần chốn Tây Cương, Tào Đức Bảo tuy là thống lĩnh Liên Nỗ doanh, nhưng không có danh tiếng đáng kể. Hơn nữa với thân phận của Hạ Hầu Thương, ông ta nào dám đánh trả, đành phải lăn một vòng tránh khỏi cây trượng.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, ba vị đại quan há hốc mồm nhìn nhau, quên gọi người ngăn cản… Dĩ nhiên, không phải cố ý không gọi, mà là không ai hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.
Ô Mộc Tề thấy vậy thì vô cùng hưng trí: “Hoành tảo thiên quân, Tào đại nhân, ông phải lăn như con lừa lười mới tránh được! Trường hồng ẩm yến… Tào đại nhân, ngài phải nằm sấp duỗi thẳng tứ chi may ra mới tránh được. A… Tào đại nhân, Tào đại nhân, ngài đừng trốn ở chỗ ta, ngài cố ý hại ta có phải không? Thương thế trên người bổn vương còn chưa khỏi hẳn đâu!”
Thì ra Tào Đức Bảo này cái khó ló cái khôn, không biết trốn vào đâu chợt lao đến trốn chạy vòng quanh bộ liễn (*)của Ô Mộc Tề. Hạ Hầu Thương vì không muốn đả thương người vô tội thì nương tay, nhờ vậy mà Tào Đức Bảo tránh được mấy trượng.
* Bộ liễn: Một loại công cụ do người khiêng, thay cho đi bộ vào thời cổ (Mấy chương trước mình dịch nhầm thành ghế TT___TT)
Nhưng cũng đánh vào lưng Tào Đức Bảo được mấy trượng, ra tay rất nặng. Khóe miệng Tào Đức Bảo đầy máu.
Từ lúc Hạ Hầu Thương lấy trượng, đánh người, Tào Đức Bảo trốn chạy vòng quanh Ô Mộc Tề mới hết thời gian pha một chén trà. Cho đến lúc này, phía sau rèm có người lạnh lùng nói: “Thương nhi, còn không ngừng tay!”
Ba vị đại nhân rời khỏi án tịch, mở rộng hai tay cản giữa hai người, “Vương gia, xin ngài bớt giận….”
“Tào đại nhân đã được dạy dỗ rồi.”
“Đúng vậy, sau khi thẩm án, vương gia xử trí ông ta thế nào cũng được….”
Tào Đức Bảo nằm sấp dưới đất hổn hển nói: “Vương gia, hạ quan có tội, ngài để hạ quan nói hết lời đi!”
Y nói như vậy, tất nhiên khiến ọi người nghi ngờ. Không phải Hạ Hầu Thương cố ý lấy cớ tức giận để che đậy sự thực đấy chứ?
Hạ Hầu Thương lạnh lùng liếc nhìn, Tào Đức Bảo không dám nhiều lời nữa.
Phía sau rèm có người nói: “Thương nhi cứ để ông ta nói xong đã.”
Cổ Mạc Phi dè dặt tiến lên, cầm lấy cây trượng trong tay y, nói: “Vương gia, ngài ngồi xuống, xin bớt giận, chờ thẩm án xong, ngài có thể trị tội hắn sau!”
Nói như vậy, sắc mặt Tào Đức Bảo càng tái nhợt, nhưng lại lóe lên vẻ tàn nhẫn sắc bén. Xem ra ông ta cũng hiểu rõ, nếu như hôm nay không đẩy ngã Ninh vương, về sau ông ta không còn quả ngon để ăn nữa.
Sau khi mọi người ngồi xuống, Tào Đức Bảo mới bò dậy từ phía sau bộ liễn của Ô Mộc Tề. Ô Mộc Tề tốt bụng nói: “Tào đại nhân, thật ra bổn vương cũng muốn đỡ cho ngài. Chỉ tiếc, bổn vương cũng bị thương nặng….”
Tào Đức Bảo buồn bực không lên tiếng, quỳ gối ở hạ đường, vẻ mặt sầu thảm, cất lời: “Ninh vương điện hạ, ba vị đại nhân, hạ quan biết có lẽ các vị cho rằng hạ quan đã phạm thượng, tội không thể tha thứ, nhưng hạ quan không xuống địa ngục thì ai xuống? Sau khi hạ quan biết được thân phận của hai nữ tử này, cũng định mở một mắt nhắm một mắt, nhưng nghĩ đến an nguy của vương phủ, hạ quan thật sự không thể không can thiệp. Huống chi hồi ở Tây Cương, hạ quan đã từng là thuộc hạ của vương gia, sao có thể nhìn vương gia chẳng hay biết gì?…”
Tuy vẻ mặt của ba vị địa nhân vẫn bình tĩnh, nhưng trong mắt đều có gợn sóng lăn tăn. Cổ Mạc Phi thở dài nói: “Một khi đã như vậy, Tào đại nhân, ông hãy nói rõ tiền căn hậu quả, lão thần nghĩ Ninh vương là người biết phải trái, sẽ không trách ông đầu.”
Cổ Mạc Phi cũng nhận ra, tuy Hạ Hầu Thương ra tay giữa công đường, ngoài mặt tức giận khó nén, nhưng cũng không mở miệng yêu cầu thả hai nữ tử này ra, Cổ Mạc Phi mới dám đưa ra quyết định như vậy.
Tào Đức Bảo đứng dậy, cơ thể lảo đảo, lau vết máu ở khóe miệng, lúc này mới nói: “Xin cho hạ quan giới thiệu với chư vị, thân phận thực sự của hai nữ tử này…” Y chỉ vào Mai phu nhân nói, “Vị này là cháu gái ruột của phế tướng Lý Sĩ Nguyên, tên là Lý Mộc Phi. Còn vị này là nữ nhi ruột của Thái Chí Hòa, tên là Thái Tinh…”
“Cái gì? Tào đại nhân, ông đã điều tra rõ ràng rồi sau?” Cổ Mạc Phi không kìm được mà đứng dậy, bị Triệu Đình Nghĩa khẽ kéo góc áo, lúc này mới ngồi xuống.
“Hạ quan cũng hi vọng đây không phải là sự thật, nhưng hạ quan đã điều tra rõ ràng. Hơn nữa, hai vị này đã thừa nhận rồi!” Y vẫy tay, có hộ vệ lấy tờ khai đã điểm chỉ, đưa cho Cổ Mạc Phi.
Ninh vương lạnh lùng nói: “Ngươi dùng tư hình với các nàng?”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mị Tướng Quân
Vân Ngoại Thiên Đô
Mị Tướng Quân - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=mi_tuong_quan__van_ngoai_thien_do