Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mị Tướng Quân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 83: Thân Phận Bị Nghi Ngờ, Sao Ông Có Thể Đoán Được?
L
âm mỹ nhân cúi đầu nói: “Khởi bẩm chư vị đại nhân, từ khi phụ thân và mẫu thân sống xa nhau, mẫu thân trở về nhà mẹ ở Tô Châu, nhưng vẫn nhớ nhung tiểu nữ. Cho nên lúc tiểu nữ bảy tuổi đã phái người đưa tiểu nữ từ Tây Cương về Tô Châu. Mẫu thân không cho báo phụ thân, nên phụ thân cũng không biết, chỉ cho rằng tiểu nữ đã mất tích. Về sau mẫu thân tái giá, nhà phụ thân họ Lâm nên tiểu nữ đổi họ thành Lâm.”
Ta ngẩng đầu lên, nói với những người ở thượng đường: “Đại nhân, thật oan uổng. Năm đó Tây Cương gặp đại hạn, cỏ cây đều chết héo. Thiếp thân theo phụ mẫu tới Quân gia thôn, phụ mẫu mắc bệnh qua đời, tình cờ gặp Hoa gia bị mất nữ nhi, mà thiếp thân đã là nữ cô nhi nên mới được Hoa gia thu nhận. Mặc dù thiếp thân chưa từng gặp dưỡng mẫu, nhưng cũng nghe dưỡng phụ thường xuyên nhắc tới, đương nhiên nhớ được tục danh của bà. Phụ thân ngày đêm thương nhớ nữ nhi ruột của mình nên mới để thiếp thân mang tên nàng.”
Lâm mỹ nhân quay đầu lại, lạnh lùng nhìn ta, ánh mắt vô cùng quái ác: “Ngươi nói nhảm, Hoa gia chỉ có một nữ nhi, tuyệt đối không thu nhận một nữ nhi bên ngoài!”
Ta cuống quít dập đầu: “Chư vị đại nhân, xin minh giám. Mọi người trong Quân gia thôn đều biết chuyện này. Năm đó tuy Quân gia mưu nghịch bị giết, nhưng những người không liên can đều di dời đến thôn làng lân cận, phái người thăm dò là có thể biết được chân tướng.”
Ba vị đại nhân ở thượng đường châu đầu lại bàn bạc. Một lúc sau, Triệu Đình Nghĩa nói: “Tào đại nhân, đã như vậy, hai Hoa thị mặc dù tên họ giống nhau, nhưng một là dưỡng nữ, một là con ruột, cũng không thể chứng minh được gì......”
Tào Đức Bảo chắp tay nói: “Hạ quan đã sớm biết ả có thể ngụy biện. Đúng vậy, Hoa gia có thu nhận dưỡng nữ, nhưng ngày Quân phạm đền tội, những người trong thôn đều biến mất không biết tung tích. Về phần phụ thân của ả, quả thật đã chết ở một căn nhà nhỏ trong rừng, nhưng căn nhà đó hoàn toàn không có dấu vết của nữ tử...... Hạ quan biết những thứ này cũng không thể trở thành chứng cứ, nhưng nếu hạ quan có thể chứng thực nữ tử này không phải là dưỡng nữ của Hoa gia, mà là công chúa Thảo Thạch, Lạc Nhật Hà thì sao?”
“Cái gì?”
Mọi người trên công đường đều khẽ hô lên, Hạ Hầu Thương thậm chí còn quay ngoắt sang nhìn Tào Đức Bảo, ánh mắt mang tia sét. Tào Đức Bảo vẫn mỉm cười thản nhiên, chỉ nhìn ba vị đại nhân ở thượng đường. Sau màn trúc vang tiếng chén đĩa va vào nhau giòn tan, rồi tiểu hoàng môn lại cầm phất trần chạy ra, ghé vào tai Cổ Mạc Phi nói mấy câu.
Cổ Mạc Phi liền nói: “Tào đại nhân, nếu như ngài có bằng chứng cụ thể, thì hãy trình bày đi. Nhưng hi vọng chứng cứ của ngài đủ xác thực!”
Xem ra ba vị đại nhân cũng dần hiểu ra. E rằng chuyện hôm nay không được tốt lành rồi.
Ta quỳ dưới đất lớn tiếng nói: “Không phải, thiếp thân không phải Lạc Nhật Hà gì đó. Tào đại nhân, vì sao ngài lại giá họa cho thiếp thân?”
Tào Đức Bảo xoay người, lạnh lùng cười với ta, rồi hành lễ với mấy vị ở thượng đường: “Xin đại nhân phái người chuyên khám nghiệm tử thi kiểm tra chân trái nữ tử này, xem có gì khác thường không......” Rồi cung kính quay đầu lại nói với Hạ Hầu Thương, “Ninh vương điện hạ, có phải vị trí mà ngài chém công chúa Thảo Thạch là mũi chân trái không?”
Giọng Hạ Hầu Thương hơi lạnh lùng: “Đúng vậy.”
Lúc này, Cổ Mạc Phi đã khoát tay, hai phụ nhân tráng kiện bước vào, đi thẳng tới trước mặt ta, một người đè ta xuống, định tháo giầy của ta.
Ta vùng vẫy, nói: “Buông ta ra, các ngươi không được làm ô uế sự trong sạch của ta.”
Tào Đức Bảo cười nói: “Ngươi là thiếp thất của Ninh vương điện hạ, vì thẩm án mà bị lộ chân, là tình huống bất đắc dĩ, chắc Ninh vương điện hạ không quở trách đâu.”
Lâm mỹ nhân quỳ gối một bên nhìn sang, ánh mắt thoát nét cười.
Ô Mộc Tề thì thở dài, nói: “Một đôi chân mà thôi, người Trung Nguyên lại coi trọng đến vậy. Ninh vương điện hạ, nếu như huynh không cần nàng nữa, không bằng tặng cho bổn vương?” (Chic: Mơ đi cưng
~~ )
Trong lúc y lảm nhảm, giày thêu trên chân ta đã bị cởi, để lộ bàn chân trái trắng ngần......
Mọi người ở công đường đều thấy rõ năm ngón chân trái của ta đều đầy đủ, đầu ngón chân lại nhuộm nước hoa đậu khấu, trong suốt như ngọc. Mọi người trên công đường đều lộ vẻ nghi ngờ, Ô Mộc Tề nhìn không chớp mắt, buột miệng nói: “Đẹp quá.”
Mà sắc mặt Hạ Hầu Thương đã xanh mét: “Tào đại nhân, ông định giải thích thế nào?”
Ta thừa cơ rụt chân vào trong váy, mắt ngấn lệ: “Vương gia, thiếp thân bị ép buộc......”
Tào Đức Bảo cũng ngờ vực, chắp tay nói với Ninh vương: “Có lẽ bổn quan nghĩ nhầm rồi?”
Nhưng ông ta đột nhiên đến gần lật váy ta lên, để lộ mũi chân. Tay trái của ông ta nhanh như cắt, hai ngón tay nắm lấy mũi chân ta. Ta không kịp phản ứng, y liền lùi về một bước, nói với hai phụ nhân tráng kiện kia: “Tiến lên giữ chân trái của ả.”
Ông ta làm vậy giữa chốn công đường, tất nhiên đã nhục mạ nội quyến của Ninh vương. Nhưng ông ta ra tay quá nhanh, khi mọi người phản ứng lại, ông ta đã đứng nghiêm, đắc ý sai bảo hai người khám nghiệm tử thi kiểm tra chân trái của ta. Cho nên lời trách cứ của Hạ Hầu Thương và tiếng quát của ba vị đại nhân đều nghẹn trong cổ họng.
Chỉ có Ô Mộc Tề lên tiếng: “Tào Đức Bảo, ông có ý gì? Định cướp người của bổn vương hả? Bổn vương đã giành trước rồi, sao ông lại dám tranh của bổn vương?”
Thấy Ô Mộc Tề cố tình gây sự, Tào Đức Bảo chỉ cúi gằm mặt, không nói một lời.
Hai phụ nhân kia đi tới bên cạnh ta, kéo chân trái của ta ra. Một người dùng tay ngắt mũi chân của ta, rồi kêu lên một tiếng. Sau đó, hay ngón tay ra sức rút ngón chân của ta ra.
Mà lúc này, sắc mặt của ta cũng đã trắng bệch, dùng hết sức bình sinh giãy khỏi người kia. Phựt một tiếng, phần mũi chân đã tách khỏi lòng bàn chân trai, để lộ bàn chân trái không có ngón chân, như một mặt phẳng, đẹp đến mức không có sinh khí.
Bà ta buông lỏng tay, ta bủn rủn ngã xuống đất.
“Ninh vương điện hạ, ngài nhìn kỹ xem, chỗ bị đứt này có phải do bảo kiếm Long Uyên của ngài gây ra không?”
Giọng Tào Đức Bảo tuy vẫn cung kính bình thản, nhưng mọi người đều nghe rõ vẻ đắc ý không thể ngửi nổi chấp chứa trong đó.
Hạ Hầu Thương hờ hững nhìn sang, đưa mắt quan sát Lâm mỹ nhân và ta, rồi quay đầu đi, nói: “Chuyện nhiều năm trước, miệng vết thương của nàng đã khỏi hẳn, bất kỳ vũ khí sắc bén nào cũng có thể tạo nên vết thương như vậy. Tào đại nhân cứ khăng khăng đây là thương tích do bảo kiếm Long Uyên của bổn vương, không phải quá mức võ đoán rồi sao?”
Tào Đức Bảo khom lưng hành lễ với y, cung kính nói: “Đúng vậy, hạ quan đúng là võ đoán, cho nên để tránh sai lầm, hạ quan đã mời Phùng Quốc Đống với khả năng y học bậc nhất thiên triều đến kiểm tra nữ tử này. Để cho ngài ấy xem xem, có phải alf vết thương từ ba năm trước không......” Dừng lại chút rồi nói, “Ninh vương điện hạ chắc không biết, năm xưa Phùng Quốc Đống từng theo học y thuật của Hoa Vị Trần, tất nhiên có thể phân biệt được thần đồng ‘năm tuổi đã có thể đọc thuộc lòng toàn bộ y kinh, bảy tuổi đã có thể chỉ được chỗ sai của phương thuốc’......”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mị Tướng Quân
Vân Ngoại Thiên Đô
Mị Tướng Quân - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=mi_tuong_quan__van_ngoai_thien_do