Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mị Tướng Quân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 82: Sinh Lòng Ngờ Vực, Thăm Dò Cẩn Thận
Ô Mộc Tề thở dài nói: “Chắc hẳn đại nhân đã dùng lão phụ của Quân phạm để uy hiếp, ép hắn buông vũ khí, còn ông chỉ chờ hoàn thành nhiệm vụ phải không?”
Tào Đức Bảo thản nhiên nói: “Vì thái tử điện hạ không muốn giết nhiều mạng người nên mới bố trí như vậy......”
Ô Mộc Tề liền cười khẽ một tiếng: “Thì ra là ý của thái tử điện hạ.”
Lời đáp này của y vô cùng thâm sâu: Cũng chỉ có nhân tài như thái tử điện hạ mới có thể làm được chuyện như vậy.
Nếu là Tào Đức Bảo của ngày thường tất nhiên sẽ không ngu xuẩn như thế, kể lể cặn kẽ những chuyện khiến người lên án như bỏ thuốc bắt phạm nhân, dẫn vạn người đuổi theo đào phạm. Nhưng hôm nay lại khác, đằng sau màn trúc là người trong cung, ông tình nguyện tự bôi tro trát trấu lên mặt mình mà khai báo kỹ lưỡng những chuyện đã trải qua để có được sự tín nhiệm. Bởi vì ông ta biết nếu Hoàng thái hậu nhúng tay vào chuyện này, chắc chắn sẽ phái người điều tra rõ ràng, nếu có chi tiết nào sai lệch sẽ khiến lão thái thái sinh lòng ngờ vực. Cho nên, ông phải nói rõ từng chi tiết, nhưng vào tai người khác lại biến thành hành vi của ông đều do thái tử điện hạ sai khiến.
Ông ta nói tiếp: “Quân gia bị xử tử, bảy tên hiệu úy cũng tứ tán, nghe nói người chết người bị thương. Mà công chúa Thảo Thạch Lạc Nhật Hà bởi vì mang binh làm phản, để tránh dị tộc này phát triển lớn mạnh ở Tây Cương, bệ hạ đã hạ thánh chỉ cho Ninh vương điện hạ mang quân tiêu diệt......” Ông ta quay đầu lại nhìn Ninh vương ngồi một bên không lên tiếng, chắp tay nói, “Điện hạ dụng binh như thần, lao thẳng vào giữa sa mạc, không biết có phải vậy không?”
Ninh vương không lắm mồm như Ô Mộc Tề, chỉ trả lời hai chữ ngắn gọn: “Đúng vậy.”
Tào Đức Bảo nói: “Bệ hạ hạ chỉ muốn điện hạ bắt phạm nhân Lạc Nhật Hà về quy án, nhưng Lạc Nhật Hà tính tình cương liệt, khi không thể địch lại thì tự vẫn, mà lúc này sa mạc chợt nổi bão, cuốn mất thi thể. Vì điện hạ đã được bệ hạ ủy thác, đành phải vung kiếm chém, muốn lấy được tín vật trên người Lạc Nhật Hà để chứng thực ả đã đền tội, không ngờ cơn bão kia quá dữ dội, với thân thủ của điện hạ cũng không thể theo kịp tốc độ cuốn thân thể của cơn bão. Vì vậy, điện hạ chỉ có thể chém được đầu ngón chân mang theo giầy của ả phải không?”
“Đúng vậy, không biết Tào đại nhân hỏi đi hỏi lại chuyện này là có ý gì?”
Tào Đức Bảo khom lưng hành lễ với Ninh vương: “Điện hạ, cũng không phải hạ quan cố ý phạm thượng, mạo phạm điện hạ, chẳng qua hạ quan đã nhận hoàng ân, nếu đã được gọi đến làm chứng, chỉ có thể ăn ngay nói thật kể rõ mọi chuyện.”
Cổ Mạc Phi vội nói: “Tào đại nhân, Ninh vương điện hạ đã trả lời rồi, ông hãy nói tiếp đi.”
Lúc này Tào Đức Bảo mới quay đầu lại, thở dài nói: “Nếu Ninh vương điện hạ đứng ra bảo đảm, lại mang đến một đoạn chân của Lạc Nhật Hà, người du mục cũng chứng thực hôm đó có bão, vụ án đó liền chấm dứt, bây giờ Lạc Nhật Hà cũng đã đền tội. Nhưng sau khi điều tra, hạ quan lại không thấy như vậy.”
Ninh vương lạnh lùng nói: “Ngươi đang ám chỉ bổn vương nói láo hả?”
“Hạ quan không dám, hạ quan chỉ sợ điện hạ bị người dối gạt, nên hạ quan đã điều tra chân tướng chuyện này.”
Lời lẽ của Tào Đức Bảo vô cùng cung kính, nhưng một bước cũng không nhường, quả nhiên ông ta tự cho rằng mình đã vạch trần được tất cả mọi chuyện.
Cổ Mạc Phi giảng hòa: “Tào đại nhân đã khẳng định như vậy, chẳng lẽ có bằng chứng gì?”
Tào Đức Bảo nói: “Ba vị đại nhân, có thể cho phép hạ quan hỏi Hoa thị mấy câu được không?”
Cổ Mạc Phi bàn bạc với hai vị quan to còn lại, rồi ngẩng lên, gật đầu nói: “Được, Tào đại nhân hỏi đi.”
Tào Đức Bảo đi tới trước mặt ta, lạnh lùng nhìn ta nói: “Hoa thị, theo như lời ngươi nói, ngươi tên là Hoa Ngưng Tích, xuất thân từ nhà thợ săn, ngoài phụ thân và huynh trưởng đã chết trận giữa chiến trường, thì gia gia ngươi từng làm quân y một thời gian ngắn phải không?”
Ta gật đầu nhìn sàn nhà, chỉ khẽ trả lời: “Đúng vậy, Tào đại nhân.”
Tào Đức Bảo cười lạnh một tiếng: “Vậy sao ngươi có thể gặp được thái tử điện hạ, rồi vào Ninh vương phủ thế nào?”
Ta nói: “Sau khi phụ thân và huynh trưởng của thiếp qua đời, gia cảnh bần hàn, gia gia lại mang bệnh nặng, dao sắc không gọt được chuôi, người không thể tự chữa bệnh ình. Hơn nữa tuổi cũng đã già, cuối cùng cũng không thể vượt qua mùa đông giá rét năm ấy, mất vì bệnh thương hàn. Lúc thiếp thân chăm sóc cho gia gia, có một ngày mùa đông đập băng đun nước, không ngờ lại ngã vào hồ băng. Thiếp thân bám lấy khối băng để mình không chìm xuống, đến khi có người tới cứu cũng đã là hơn nửa canh giờ sau, cộng thêm chứng bệnh thương hàn lây từ gia gia, chứng hàn của thiếp thân đã vào tới tận xương, phải dùng nhiều loại dược liệu trân quý mới có thể chữa trị. Gia gia vì cứu huynh trưởng nên gia tài cũng chẳng còn, dược liệu tích lũy trong nhà nhiều năm thì bị bán hết lấy tiền, huynh trưởng và gia gia đều qua đời, thiếp thân thì bệnh tật, sống một mình trong căn nhà cũ cũng chỉ chờ chết mà thôi. Thiếp thân không biết phải làm sao nên sinh lòng tuyệt vọng, đi ra khỏi thôn, vốn nghĩ cứ đi theo đường lớn, đến Lưu Xuyên nhảy xuống nước, nhưng không ngờ lại gặp xe ngựa của thái tử điện hạ. Ngài thấy đáng thương nên đã giữ thiếp thân lại, còn chữa bệnh cho thiếp thân. Lại nghe nói Ninh vương điện hạ vẫn nhớ nhung Tây Cương nên đã tặng thiếp thân cho ngài, an ủi nỗi niềm của Ninh vương, nhưng bất tri bất giác thiếp thân lại sinh lòng ái mộ Ninh vương, lầm tưởng thị tỳ thái tử cho thiếp thân sẽ gây bất lợi cho Ninh vương, nên mới mạo hiểm bắt nàng lại vì Ninh vương......”
Tào Đức Bảo gật đầu nói: “Những lời ngươi nói đúng là đâu ra đấy, không hề có sơ hở.” Quay đầu lại nói với ba vị đại nhân ở thượng đường, “Ba vị đại nhân, có thể cho phép bổn quan gọi một nhân chứng khác vào không?”
Cổ Mạc Phi gật đầu.
Tào Đức Bảo vỗ tay, chốc lát sau, ngoài công đường truyền tới tiếng bước nhân khẽ khàng, ta hơi nghiêng mặt, chỉ nhìn thấy góc váy màu hồng phấn, lụa mỏng tung bay, để lộ đôi giày thêu màu xanh lá mạ.
Nàng ta tới thật.
Nàng ta đứng giữa công đường, sau khi hành lễ thì quỳ gối song song với ta. Mắt ta nhìn về phía trước nhưng khóe mắt vẫn trông thấy hoa đậu khấu trên móng tay của nàng ta, ngửi thấy hương hoa mai thoang thoảng trên người nàng ta. Không ngờ nàng ta vẫn dùng hương trầm đó.
Tất nhiên nàng ta là Lâm mỹ nhân đâm ta không thành, nhảy khỏi cửa sổ mà đi.
Cổ Mạc Phi nói: “Tào đại nhân, đây là......”
“Cổ đại nhân, xin hãy cho phép ta hỏi Hoa thị mấy câu.” Tào Đức Bảo chắp tay với Cổ Mạc Phi.
Đương nhiên Cổ Mạc Phi gật đầu đồng ý.
Tào Đức Bảo đi về phía ta, dừng lại cách ta ba bước, nói: “Hoa thị, ngươi nói ngươi họ Hoa, đến từ Tây Cương, phụ thân và huynh trưởng ngươi đều là tướng sĩ, tất cả đã chết trận, cho nên mới có thể biết kỹ thuật làm áo giáp. Vậy bổn quan hỏi ngươi, Hoa thị, mẫu thân của ngươi họ gì? Quay về nhà lúc nào?”
Ta quỳ rạp xuống nói: “Tào đại nhân, từ nhỏ, mẫu thân của thiếp đã ở xa phụ thân, trở về quê Tô Châu. Từ lúc bảy tuổi thiếp thân chưa gặp lại mẫu thân, mẫu thân không trở về nữa, khuê danh của mẫu thân thiếp là Tần Chi Nhuận......”
Tào Đức Bảo lạnh lùng cười một tiếng, xoay người về phía thượng đường: “Ba vị đại nhân, hạ quan có thể chứng thực, nữ tử này nói lời dối trá, không có câu nào là thật!”
Ba người ở thượng đường đưa mắt nhìn nhau, Triệu Đình Nghĩa nói: “Tào đại nhân, ngài có chứng cứ gì không?”
Tào Đức Bảo vươn tay chỉ Lâm mỹ nhân đứng cạnh: “Chư vị đại nhân, vị này mới là Hoa thị, Hoa Ngưng Tích thật sự!”
Mọi người trên công đường đều có vẻ kinh ngạc, Hạ Hầu Thương chợt ngồi thẳng dậy, quay đầu nhìn ta.
Cổ Mạc Phi nói: “Tào đại nhân, xin hỏi ngài có cứng cứ gì?”
Tào Đức Bảo quay lại nói với Lâm mỹ nhân: “Hoa thị, hãy kể rõ thân thế của ngươi cho chư vị đại nhân biết đi.”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mị Tướng Quân
Vân Ngoại Thiên Đô
Mị Tướng Quân - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=mi_tuong_quan__van_ngoai_thien_do