Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mị Tướng Quân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 81: Cường Thịnh Thiên Thu, Thì Ra Là Nhờ Thủ Đoạn Như Vậy?
Ô Mộc Tề chỉ sợ người khác không mất thể diện, lại mở miệng nói: “Đừng, Cổ đại nhân, để cho Tào đại nhân nói đi, bổn vương đang hứng nghe. Nghĩ đến Tây Di ta, thảo nào bị mọi người gọi là đất man di, haiz….” Y thở dài một tiếng, sau đó mới nói, “Hóa ra không thể so được với quý quốc, truy bắt tội phạm cũng phải suy nghĩ kĩ càng như thế. Phạm nhân thường quá khích, phải khiến tù nhân không còn đường vùng vẫy, tránh cho hắn không cẩn thận cầm kiếm đâm vào mình, lúc này mới còng tay còng chân hắn được… Ngày hôm nay, coi như bổn vương đã được mở mang kiến thức. Nói cho cùng, quý quốc là đất nước lễ nghi, hèn chi tứ hải quy thuộc, hèn chi xuân thu cường thịnh, hèn chi….”
Những lời nói chanh chua cay nghiệt được y nói bằng giọng điệu sùng bái kính ngưỡng, khiến Tào Đức Bảo tái mặt, mà xem chừng y còn định nói tiếp, Cổ Mặc Phi vội vàng ngắt lời: “Hoàng tử Ô Mộc Tề, chúng thần đang thẩm án, ngài bị thương chắc cũng mệt rồi, chúng thần có thể đẩy nhanh tốc độ được không? Thẩm án xong rồi, không phải ngài cũng có thể trở về Hành cung nghỉ ngơi sao?”
Hoàng tử Ô Mộc Tề cười cười, nói: “Vội gì chứ, đừng vội đừng vội, đám người man di bọn ta sống dai lắm, chỉ còn một hơi cũng có thể chống đỡ ba ngày ba đêm, hơn nữa, có cơ hội học tập phương pháp giáo hóa đất nước man di bọn ta trở thành đất nước lễ nghi tốt như vậy, sao bổn vương mệt mỏi được, còn có thể cố gắng tiếp.”
Cổ Mạc Phi liền quay đầu cũng học chính sách làm ngơ của Triệu Đình Nghĩa, nói với Tào Đức Bảo: “Tào đại nhân, mời ngài nói tiếp.”
Tuy rằng Tào Đức Bảo không phải là kẻ cơ trí thành tinh như mấy người trên thượng đường, nhưng khi thấy tiểu thái giám chạy qua chạy lại, còn nghe thấy Ô Mộc Tề nói vậy, vẻ mặt cũng đượm nét bối rối, nói: “Vậy hạ quan liền nói ngắn gọn. Không ngờ rằng võ công của Quân Triển Ngọc kia cao cường, mặc dù uống thuốc mê nhưng vẫn không nghe lời nhận lấy thánh chỉ, trên người y cũng không mang binh khí, không ngờ rằng y lại giật trường kiếm trên người hạ quan rồi xông ra ngoài….”
Hoàng tử Ô Mộc Tề còn muốn gây rối, vô cùng chân thành hỏi han: “Tào đại nhân, ông bị y đoạt kiếm ư? Phải chăng bởi vì phẩm hạnh cao quý động khẩu không động thủ của quân tử, mới để cho Quân phạm thừa cơ chạy trốn? Tào đại nhân đúng là quân tử quý quốc.”
Tào Đức Bảo bị y châm chọc mặt hết đỏ lại trắng, ba vị đại nhân trên đài đều không lên tiếng, cúi nửa mặt xuống nhìn phiến gỗ đặt trên bàn, có thể đang nghiên cứu xem phiến gỗ kia làm bằng gỗ táo, gỗ lê hay gỗ đàn hương? Không biết đập có dễ hỏng không? Bao lâu nữa mới đổi được cái mới?
Tào Đức Bảo không biết phải làm sao, đành phải bắt chước hai vị đại nhân làm bộ không nghe thấy, nói: “Quân phạm vung kiếm chạy ra khỏi sân viện, rồi cướp một con ngựa, chạy thằng tới núi Đỗ Thanh. Hạ quan biết, nếu để cho y gặp thuộc hạ thì đúng là hậu họa khôn lường. Bất đắc dĩ, đành phải triệu tập Liên Nỗ doanh… cho tinh binh đuổi theo y.”
Ô Mộc Tề nhận ra sự ngắc ngứ trong giọng ông ta, y khẽ than một tiếng: “Tào đại nhân có bao nhiêu tinh binh vậy? Quý quốc và nước ta là nước bạn rồi, chuyện cũ năm xưa đừng giấu diếm kín kẽ như thế chứ? Ngài ăn nói không rõ như vậy sao làm chứng được chứ? Sự chân thực và chi tiết trong lời khai rất quan trọng.”
Cổ Mạc Phi ho một tiếng rồi nói: “Tào đại nhân, hoàng tử Ô Mộc Tề đã hỏi, ông nói rõ cũng được.”
Xem ra, lão già này nghĩ dù sao kẻ mất mặt cũng không phải là mình, người ta cũng là hoàng tử một nước, cũng không thể bơ ngươi ta mãi được, cũng nên để người ta vui vẻ thoải mái một chút chứ nhỉ?
Tào Đức Bảo bị tiểu thái giám ra ra vào vào làm cho tay chân hoảng loạn, biết đã khiến những người sau rèm mất hứng, vẻ thong dong bình tĩnh lúc mới vừa tiến vào công đường đã biến mất hoàn toàn. Cổ Mặc Phi vừa hỏi, y liền khẽ đáp: “Cũng không nhiều, vạn người ngựa mà thôi.” Cũng tự cảm thấy lấy nhiều bắt nạt ít là quá đáng, thêm vào một câu, “Hạ quan nghĩ thuộc hạ của Quân Triển Ngọc ở Tây Cương rất nhiều, chúng biết được tin sẽ lập tức xông tới, cho nên hạ quan mới dẫn quân đuổi bắt.”
Ô Mộc Tề nói như thể đã hiể: “Đúng vậy, mang nhiều người đi như vậy, đánh không thắng thì mỗi người nhổ một bãi nước bọt cũng đã đủ dìm chết y rồi! Quý quốc là nước trọng lễ, không phải vẫn hay nói quân tử động khẩu không động thủ sao?!”
Ba vị đại nhân lại nghiên cứu phiến gỗ trên bàn.
Tào Đức Bảo thì tiếp tục giả bộ không nghe thấy: “Không ngờ trên đường truy bắt quả thực có người tiếp ứng, hạ quan vốn lo là thuộc hạ của y đến tiếp ứng, nhưng không ngờ đám người này mặc trang phục của bộ tộc trên thảo nguyên. Họ cưỡi ngựa phi như bay, vũ khí trong tay cũng đa đạng, số người chưa đến ba nghìn. Khi thấy rõ người dẫn đầu, hạ quan liền thở phào nhẹ nhõm. Thì ra là công chúa Lạc Nhật Hà của bộ tộc Thảo Thạch, công chúa từng có quan hệ với Quân Triển Ngọc, nghe nói Quân Triển Ngọc bội tình bạc nghĩ, khiến nàng ta hận tới tận xương. Thấy Quân Triển Ngọc xông vào đội ngũ của nàng, hạ quan vì không muốn công chúa hiểu lầm nên đã hạ giọng đề nghị công chúa giao Quân phạm. Nàng ta vừa đáp lời vừa lấy hai lá cờ nhỏ, một đỏ một trắng, phất qua phất lại. Trong nháy mắt, ba nghìn người đó lập tức dàn thành trận hình xoáy, vây quanh lấy Quân Triển Ngọc và nàng ta làm trung tâm, lao về phía quân ta như vũ bão. Bấy giờ hạ quan mới nhận ra điểm bất thường, bởi vì hạ quan đã ngầm quan sát trận thế này, đây là một trong tám trăm tám mươi hình thái của Thất Xảo Linh Lung trận mà Quân Triển Ngọc và bảy hiệu úy đã từng dùng làm thế trận trung tâm. Mặc dù trận thế này tương tự, nhưng thuộc hạ của Lạc Nhật Hà lại áp dụng theo cách khác biết. Họ phố hợp vũ khí trong tay ngăn mưa tên của Liên Nỗ doanh, ba nghìn người lao vào Liên Nỗ doanh như gió xoáy, xuyên qua vòng vây….”
Lúc này Tào Đức Bảo lộ vẻ như hận như mừng, cắn răng nói: “Ba nghìn người lại có thể bộc phá vạn binh mã của hạ quan như chuyện đương nhiên, khiến hạ quan vô cùng sợ hãi, chỉ có thể trơ mắt nhìn đám người Lạc Nhật Hà bảo vệ Quân phạm chạy về phía xa.”
Nghe y kể lại chi tiết, mọi người trên công đường đều không lên tiếng, như cũ chỉ có Ô Mộc Tề cất lời. Y rất thương tiếc nói: “Tào đại nhân, ngài nên vui mừng mới phải, ngài không hề tổn hại một cọng lông cũng vì Quân thiếu tướng không đích thân dẫn trận, nếu không ngài đã phải rơi vào kết cục như huynh trưởng bổn vương rồi.”
Lúc nhắc tới huynh trưởng, giọng điệu của Ô Mộc Tề không hề mang vẻ đau buồn, tất nhiên là mọi người đều hiểu. Hai huynh đệ họ không cùng mẹ sinh ra, đấu từ nhỏ đến lớn, nghe nói Xá Thiết Mộc kia cũng phái không ít người lấy tính mạng Ô Mộc Tề. Mà mọi người cũng hiểu vẻ vui mừng khi người khác gặp họa trong giọng của y. Tào Đức Bảo lấy vô sỉ làm vinh, ai nấy cũng cảm thấy vui mừng, như dù sao cũng là quan đồng liêu, không thể biểu hiện quá mức rõ ràng, cho nên ba vị đại nhân xử án lại tiếp tục nghiên cứu phiến gỗ.
Tào Đức Bảo bị y châm biếm đến chết lặng, thản nhiên nói: “Như vậy thì có sao, cũng chỉ có một mình y chạy trốn. Thái tử điện hạ đã đến Quân gia thôn tróc nã toàn bộ họ hàng cửu tộc, Quân Sở Hòa nghe thấy tội trạng chồng chất mà thánh chỉ liệt kê, không dám chống cự, mặc người bắt giữ. Đến khi Quân Triển Ngọc tụ họp với Bắc Đẩu Thất Tinh chạy tới Quân gia thôn, còn không phải mặc cho thái tử điện hạ xử trí ư?”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mị Tướng Quân
Vân Ngoại Thiên Đô
Mị Tướng Quân - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=mi_tuong_quan__van_ngoai_thien_do