Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Tịnh Thủy Hồng Liên
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Q.2 - Chương 80: Ai Có Thể Sóng Vai.
L
ộ Thị Tửu bị Trình Bình trừng mất hứng, vì thế lại gần Mộ Dung Bạc Nhai bẩm báo nhỏ vào tai hắn. “Người này không phải thứ tốt lành, trong Bằng Tổ tuy võ công chỉ ở vị trí thập cửu, nhưng vì sở trường tinh nhất là thuật khảo vấn hình tù, trong Bằng Tổ chiếm hàng đầu, cũng thường xuyên ra vào phủ Mộ Dung Nhuệ Việt.”
Mộ Dung Bạc Nhai chợt nhớ tới một chuyện, trong lúc chiến đấu hắn có thể cố ý tránh không nhìn tới, để tránh nhiễu loạn phân tâm. Mà lúc này, không thể tiếp tục bỏ lơ nữa. Hắn để Lộ Thị Tửu cùng những đồng bạn khác vội vã chuẩn bị chuyện ly khai, bản thân thì đi tới chỗ Hoàng Linh Vũ.
Cự ly không xa, chỉ cần hai ba bước đã tới trước mắt. Hoàng Linh Vũ sớm đã thuận theo khung cửa ngã ngồi dưới đất, ngước đầu nhìn Mộ Dung Bạc Nhai nói: “Lần này ta thật sự không thể đi rồi, làm phiền ngươi xem thử nên làm sao thì làm thế ấy đi.”
Cái gọi là ‘không thể đi’, theo như lý giải bình thường, hoặc là vì mệt mà đi không nổi, hoặc là vì không muốn đi mà không đi. Nếu là hai giải thích này, đối với Mộ Dung Bạc Nhai mà nói đều không có gì không tiện xử lý. Nếu mệt thì khiêng đi, không muốn đi thì dù cầm dao kề cổ y cũng phải bức y đi. Nếu còn không đi, lão biến thái Mạc Xán đó sẽ cuốn bụi trở lại.
Nhưng khi thật sự nghe Hoàng Linh Vũ nói ra câu ‘không thể đi’, Mộ Dung Bạc Nhai lại cảm thấy vô cùng không tốt, những từ ngữ nghe vô cùng bình thường như thế, nhưng khi lọt vào tai cư nhiên lại đẫm màu huyết tanh.
Đại khái là vì tên ‘Thập Cửu’ giỏi hình tù nhất trong Bằng Tổ đang ở trong căn nhà sau lưng Hoàng Linh Vũ, đại khái là vì cây gậy chống ngã nghiêng dưới đất, hoặc là vì những tầng vải bố cột trên đầu gối Hoàng Linh Vũ, hoặc là vì từ khi gặp lại cho tới nay vẫn không thấy được dáng đi đường của y.
Trên trán Mộ Dung Bạc Nhai bất giác đổ một tầng mồ hôi, cúi người bắt đầu giải băng chân cho y. Vì dùng để cố định phần xương đầu gối, cho nên lúc đầu Hoàng Linh Vũ quấn rất chặt, sau khi mở ra, phần quần gần nơi quấn bị gấp lại rõ rệt.
Hắn hạ quyết tâm, cuối cùng cách lớp vải cẩn thận ấn lên trên. Bàn tay lạnh toát, dưới chất vải nên là vị trí xương đầu gối, lúc này phẳng lì còn hơi lõm vào.
Hoàng Linh Vũ không tỏ ý kiến gì nhìn Mộ Dung Bạc Nhai cúi đầu không phát ra tiếng, đẩy đẩy hắn nói: “Người bên trong không tồi, có giá trị bồi dưỡng, có thể không giết thì không giết tốt hơn.”
Mộ Dung Bạc Nhai nhẹ nhàng nắm lấy tay y, xiết chặt: “Chúng ta trở về rồi nói. Về trước đã, phải tìm người xem thử chân của ngươi.”
Nói xong cúi người ôm ngang Hoàng Linh Vũ lên.
Sắc mặt Hoàng Linh Vũ xanh đi, nhưng thật sự không còn khí lực giãy dụa nữa, nên mở miệng mắng. “Sao ngươi có thể dùng kiểu ‘bế công chúa’ này, khó coi chết được, x nó ngươi cũng phải có chút quan niệm mỹ học dùng tư thế cõng chứ.”
Mộ Dung Bạc Nhai chỉ cúi mặt nhìn Hoàng Linh Vũ một cái, Hoàng Linh Vũ liền câm miệng, lần đầu tiên y sinh ra cảm giác nhìn không thấu Mộ Dung Bạc Nhai đang nghĩ cái gì.
Ánh mắt đó rất bình tĩnh rất lý trí, rất lãnh tĩnh rất trấn định, nhưng thực tại lại khiến Hoàng Linh Vũ không thể nào đoán được, chỉ cảm thụ được đè ép như gió bão quét qua, cho nên theo bản năng ngậm miệng.
“Thu xếp xong rồi chứ?”
“Xong cả rồi!” Tất cả thủ hạ trả lời nhanh gọn dứt khoát.
“Lộ Thị Tửu, mang tên trong nhà theo về.”
“Vâng.” Lộ Thị Tửu động tác rất nhanh, không biết xuất phát từ suy nghĩ gì, thế nhưng cũng học theo Mộ Dung Bạc Nhai, ôm ngang Trình Bình trong lòng. Trình Bình phẫn nộ không thôi, thân hình Hoàng Linh Vũ còn chưa trưởng thành hết, ôm trong lòng vừa thích hợp. Nhưng Trình Bình hắn và Lộ Thị Tửu thể hình ngang nhau, bị ôm như thế, thực sự khiến người ta nhục nhã không chịu nổi, không nghĩ cũng biết muốn thổ huyết cỡ nào.
“Trở về.” Mộ Dung Bạc Nhai đơn giản hạ lệnh, các Côn viên theo tuần tự xuất phát, trước sau chặt chẽ bảo hộ, cùng trở về cứ điểm gần nhất.
Phần phía nam và phía bắc Lạc Bình kinh thành có phong cảnh hoàn toàn khác biệt, vì đất đai phẳng lì phì nhiêu, cho nên ngay cả phiên đô cũng khai khẩn. Trong kinh có vài vị quan không chịu nổi chuyện bị làm phiền, nên xây dựng viên trường biệt dã ở thành nam, xây tường trổ cao cao, tự làm thành vùng riêng. Mộ Dung Bạc Nhai an trí Hoàng Linh Vũ trong một viện tử thế này. Đây là sản nghiệp dưới danh Nhiếp Vô Nương, nhờ vào thế lực của nàng trong quân, ngay cả phe Mộ Dung Nhuệ Việt cũng không dám tùy tiện xông vào. Hơn nữa các Côn viên còn đào địa đạo thông ra ngoài.
Mưa đã tạnh, ánh mặt trời nghiêng về tây thông qua kẽ hở do đám mây tản đi chiếu ra tia sáng mỏng manh, rọi lên hồ cá trong viện tử. Bên ngoài đang nấu nước nóng, đại khái còn phải mất một lúc nữa mới nấu xong. Hoàng Linh Vũ híp nửa mắt dựa lên giường, dây cung căng chặt trong cảnh sinh tử cuối cùng cũng được thả lỏng. Chợt trên mặt nóng lên, y mở mắt, thấy Mộ Dung Bạc Nhai đang nhẹ vỗ y.
“Uống chút đồ đi, may mà bọn họ vừa ăn xong cơm trưa, trong trù phòng vẫn còn thừa chút canh. Đợi lát tắm rửa xong, cháo mới nấu đại khái cũng đã chín tới.”
Hoàng Linh Vũ nhận lấy, vì có chút thoát lực, ngón tay vẫn đang run. Mộ Dung Bạc Nhai nhìn ngứa mắt liền giành lấy, nhưng bị Hoàng Linh Vũ hung hăng trừng mắt một cái: “Ngay cả ăn uống cũng phải để ngươi đút, vậy lát nữa tắm rửa không phải cũng càng cần người phục vụ sao?”
Mộ Dung Bạc Nhai trầm mặc nhìn y.
Hoàng Linh Vũ nảy ra dự cảm không tốt, kinh hoảng ngồi dậy: “Ngươi thật sự dự định làm vậy?”
Mộ Dung Bạc Nhai thở dài, nói: “Ngươi uống trước đi, đừng để lát nữa nguội.”
Ai biết Hoàng Linh Vũ mới thử một miếng, nhăn mặt nhăn mày đặt sang một bên.
“Sao vậy?”
“Hơi nóng, ta ngủ một chút lát uống sau.” Hoàng Linh Vũ làm như không có chuyện gì nằm lại.
Mộ Dung Bạc Nhai nhìn y mỏi mệt nhắm mắt, cũng tùy ý y, kéo chăn phủ lên cho y, đứng lên ra ngoài xem nước nấu tới đâu. Những Côn viên khác hoặc là âm thầm canh gác, hoặc tìm Tư Đồ Ngạo tới để trị bệnh, Mộ Dung Bạc Nhai cũng đã quen chuyện của mình thì mình làm, ra khỏi cửa men theo hành lang vòng tới hậu viện, từ xa nhìn thấy một Côn viên đang trông coi lò lửa nhiệt khí, chậm rãi dừng chân.
___
Thật ra nhiệt độ của chén canh đó vừa thích hợp, nhưng Hoàng Linh Vũ lại cảm thấy nóng. Trước đây Hoàng Linh Vũ không sợ nóng, khi ở Hoài Qua thành lúc ăn cơm giành giật trở thành sở thích, nếu đụng phải thứ thích ăn tuyệt đối không thể bỏ qua, những hỏa kế học sinh khác đều không phải là kẻ địch ngang hàng với y.
Nghĩ cũng biết tại sao, khi y bị bắt chính là mùa đông, trong lao tù nơi đó nào có thể kiên nhẫn dùng nước nóng nấu cơm cho tù phạm. Ăn tất nhiên là cơm thừa, uống tất nhiên là nước hồ. Mùa đông trời lạnh, cơm thừa có lẽ sẽ không ôi thiu lên mốc, nhưng nước hồ thì lại lạnh như băng. Suốt cả mùa đông cứ nằm dưới đất như thế, có lẽ ngay cả chống rét cũng chỉ có cỏ khô chiếu rách, không có vật sưởi ấm, ăn uống cũng là đồ lạnh. Nếu như muốn tiếp tục sinh tồn, thì chỉ có thể tận lực thích ứng với hoàn cảnh như thế.
Đại khái hơn nữa năm nay đây là lần đầu tiên y tiếp xúc với thức ăn nóng, mà đối với y thì, nó đã trở thành món bỏng miệng.
Còn cả phần đầu gối phẳng lì hơi lõm đó.
Còn cả mái tóc đen xen tạp những sợi trắng rõ rệt đó.
Hiện tại y đã biến thành thế này, cũng không biết phải tới lúc nào mới có thể điều chỉnh được trở lại.
Mộ Dung Bạc Nhai cuối cùng không thể nhịn được xung động trong lòng, quay đầu phi thân vượt qua vách tường hành lang, trong chớp mắt đã trở về sương phòng nơi Hoàng Linh Vũ đang ở.
Lúc này Hoàng Linh Vũ đang lười biếng dựa vào đầu giường cầm chén, vừa thổi hơi vừa uống. Thấy Mộ Dung Bạc Nhai vào phòng, y nuốt xuống hai ngụm cuối cùng, lười biếng trực tiếp đưa chén cho hắn. Mộ Dung Bạc Nhai cầm lấy ném lên bàn, cúi người ôm y lên.
Lại là ôm ngang, nhưng vì vừa uống chén canh hòa hoãn cơn đói bụng ục ục, Hoàng Linh Vũ cũng bắt đầu buồn ngủ, không có khí lực tranh chấp với hắn. Mộ Dung Bạc Nhai không lập tức đi, vùi đầu trước ngực Hoàng Linh Vũ, cọ cọ một lúc mới nói: “Nước nóng nấu xong rồi, chúng ta đi tắm.”
Hoàng Linh Vũ càng mệt tới mở mắt không nổi, đáp: “Tùy ngươi, nhưng phải tốc chiến tốc quyết.”
“Ân.”
Thấy Hoàng Linh Vũ liên tục ngáp trong lòng mình, Mộ Dung Bạc Nhai càng lúc càng thấy chua xót. Nửa năm nay, y nhất định trải qua rất nhiều chuyện, nhưng đều chống đỡ, tiếp tục sống. Vô số khổ sở trong đó, không cần phải nói ra, chỉ tưởng tượng cũng cảm thấy khó thể chịu đựng.
Mộ Dung Bạc Nhai hiện tại đã biết, người như Hoàng Linh Vũ, cũng chỉ có Diêm Phi Hoàng mới có thể sóng vai với y.
Nhưng mà __ người xưa đã mất, người sống vẫn phải tiếp tục tiến tới.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Tịnh Thủy Hồng Liên
Cuồng Ngôn Thiên Tiếu
Tịnh Thủy Hồng Liên - Cuồng Ngôn Thiên Tiếu
https://isach.info/story.php?story=tinh_thuy_hong_lien__cuong_ngon_thien_tieu