Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Yên Chi Thượng Hoa
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 76
C
hương 76
“Nàng bắt lão bà kia quỳ như vậy? Không sợ Hoàng hậu trị tội nàng sao?” Tình Khuynh cầm lấy một quả nhân bỏ vào miệng nữ tử trong lòng, khuôn mặt đầy ý cười nhìn không ra một tia lo lắng.
Oản Oản bĩu môi ăn quả nhân, ngắm vòng tay trên cổ tay, cười lạnh nói: “Không như thế, tên gọi kiêu căng của ta làm sao mà có được?”
Tình Khuynh sủng nịch điểm một cái lên mũi Oản Oản, bó tay nói: “Nàng a…”
Oản Oản nhướn mày một cái, cười đến lãnh diễm đoạt nhân (đẹp lạnh lùng mê người), bàn tay Tình Khuynh vuốt tóc nàng hơi ngừng lại, ánh sáng ngọc trong đôi mắt tối sầm lại, liền cúi đầu, chỉ chốc lát sau, hai người liền lăn trên sạp, phát ra tiếng rên ngâm làm người xấu hổ.
Sắc trời hơi tối, trong không trung hiếm khi lại nổi tuyết, Triệu ma ma một thân một mình bên ngoài chính phòng, sống lưng thẳng tắp, hai tay rũ xuống, đầu hơi thấp, không nói một tiếng, chỉ là sắc mặt hơi biến xanh, có vẻ quỳ đã lâu. Lúc này, cách đó không xa truyền đến tiếng bước chân đạp tuyết, Triệu ma ma ngay cả đầu cũng không nâng, vẫn cố gằng quỳ như trước.
“Vị ma ma này ở đây là…” Một giọng nói mềm mại vang lên phía trên Triệu ma ma.
Triệu ma ma khẽ nhíu mày, nhìn làn váy màu trắng trước mặt, thành thật đáp lời: “Lão nô họ Triệu, vì mạo phạm Bảo thứ phu nhân, bị phạt ở đây, để khiển trách.”
“Nhưng ma ma tuổi lớn như vậy, thật là làm cho người ta không đành lòng.” Như có thương hại than một tiếng, nữ tử kia thế mà cởi bỏ áo choàng của mình khoác lên người Triệu ma ma.
Đại a đầu đứng bên cạnh không nhịn được lêu: “Lương đễ, điều này là không được.”
Triệu ma ma thật trấn định, vẫn không nhúc nhích nói: “Lão nô chấp nhận chịu phạt, thật sự không đảm đương nổi sự quan tâm của lương đễ.”
Mạnh lương đễ lại hình như không cảm nhận được Triệu ma ma xa cách, hơi ưu sầu thở dài: “Trên đời này, phần nhiều đều là người khổ cực, ta bất quá chỉ nhấc tay chi lao thôi, Triệu ma ma không cần để trong lòng.”
“Ơ, thế nào lại gặp? Đều ở chỗ này?”
Triệu ma ma vừa định đáp lời, chợt nghe từ một đoàn người đi qua từ một bên khác, đi đầu đỡ vịn tay nha đầu, dáng người lay động, trên người mặc áo khoác bằng gấm màu xanh sáng lấp lánh đi tới, một đầu đầy châu thoa khiến ngày tuyết mưa âm u nặng nề tăng thêm vài phần màu sắc, đối lập rõ ràng với Mạnh lương đễ chỉ cài vài cây trâm bạc, một thân áo tơ trắng.
“Thiếp xin thỉnh an thứ phu nhân.” Mạnh lương đễ thấy rõ người tới, vội mang theo nha đầu khom mình hành lễ nói.
Vương thị nhìn bộ dáng thấp mi thuận mắt của Mạnh thị, mặt đầy khinh bỉ, Bảo thứ phu nhân nàng tạm thời đấu không lại, một lương đễ nho nhỏ như vậy, nàng có thể không bắt bẽ được sao? Vì thế, Vương thị đi một vòng quanh Mạnh thị, chậc chậc miệng nói: “Nhiều ngày không gặp, muội muội đến tăng không ít nhan sắc a.”
Mạnh thị vội vàng cúi đầu, khiêm tốn nói: “Thiếp tư chất bồ liễu (thủy dương, cây cỏ), không dám xưng hai chữ ‘nhan sắc’.”
Vương thị gợi môi, theo bản năng nâng nâng búi tóc trụy mã cắm đầy trâm vàng châu thoa, lại khinh thường nhìn bộ dáng thanh đạm giản dị của Mạnh thị. Ngẫm lại lúc còn trong hoàng cung nước Thần, nữ nhân này thân phận ti tiện, vô thanh vô tức được đưa vào, không nghĩ tới, trong một đám người tiến cung, chỉ có một mình nàng ta còn sống, lại còn có con, cũng không biết nàng ta là vận khí tốt hơn, hay là con ác lang khoác lên tấm da dê.
“Ngươi tới đây có chuyện gì a?” Vương thị liếc nhìn Triệu ma ma quỳ trên đất, biết rõ còn cố hỏi.
Mạnh thị vội đáp lời: “Thiếp vốn định đến thỉnh an Bảo thứ phu nhân, đúng lúc phu nhân không có ở trong phòng, liền muốn trở về viện.”
Vương thị chớp chớp mắt, trong lòng cười lạnh, ai cũng đều biết nữ nhân kia đã sớm miễn các nàng thỉnh an, huống chi bây giờ thời gian đã tối muộn, còn thỉnh với an cái gì, đơn giản là muốn mượn danh thỉnh an, đi thăm điện hạ, hoặc là biết được tin tức, muốn lấy lòng người được Hoàng hậu nước Khởi phái tới thôi.
“Vậy thì ngươi liền trở về đi.” Hôm nay không phải là lúc lấy Mạnh thị ra trút giận, Vương thị rất hào phóng vẫy tay nói.
Mạnh thị khom người, dư quang liếc qua tấm áo choàng đã rớt xuống từ trên người Triệu ma ma, mâu quang chợt lóe, ngoài miệng lại đáp: “Dạ.” Rồi sau đó, liền mang theo bọn nha đầu lui tới con đường trở về.
“Tử Hộ tỷ tỷ.” đứng ở góc chỗ nhìn xem đã lâu, Tảo Diệp thấy Mạnh thị đã đi, liền cẩn thận kêu.
Tử Hộ hai tay đặt trên bụng, nhìn một màn khôi hài này, lại nhìn theo bóng lưng phảng phất như tịch liêu của Mạnh thị, cùng với nụ cười đắc ý của Vương thị, cười lạnh nói: “Được rồi, tuyên chỉ đi thôi.”
Tảo Diệp cúi đầu nói: “Vâng.”
Sau đó, bộ dáng Tử Hộ giả vờ như vừa mới đến, mang theo Tảo Diệp cùng Hạnh Diệp từ trong góc chỗ lặng yên đi ra, đạp lên nước tuyết, chậm rãi đi tới.
“Nô tỳ xin thỉnh an thứ phu nhân.”
Tâm tình Vương thị vốn đang rất tốt, sau bắt gặp đám người Tử Hộ đang đến, mặt lập tức liền xụ xuống, lại không tiện hiện ra trên mặt, chỉ gật gật đầu, xem như đáp lời.
“Nô tỳ tới tuyên ý chỉ điện hạ.” Thấy bộ dạng Vương thị tức giận, Tử Hộ cũng lười lãng phí thời gian, liền chủ động đáp lời nói.
Vương thị vừa nghe hai chữ ‘điện hạ’, mắt liền sáng lên, vài bước đi tới, bức thiết nói: “Điện hạ nói như thế nào?”
Tử Hộ áp chế chê cười trong lòng, khom người đáp lời: “Bảo thứ phu nhân vừa sinh, thể chất suy yếu, cần tĩnh dưỡng, ngày sau không cho bất luận kẻ nào tùy tiện quấy rầy, sau này hết thảy công việc của phủ hoàng tử, tạm thời giao cho Triệu ma ma quản lý.”
Cõi lòng Vương thị vốn đang đầy hy vọng, sau khi nghe Tử Hộ nói xong liền dập tắt, sau nghĩ lại một chút hàm ý trong lời nói, đúng là có vài phần ý nói Bảo thứ phu nhân bị cấm túc, liền khiến nàng lại một lần nữa vui mừng hẳn lên, bất luận như thế nào, tuy rằng trước mắt nàng không hầu hạ điện hạ, nàng cũng không muốn cho người khác nhanh chân đến trước.
“Điện hạ bảo chúng nô tỳ đem lời xin lỗi của phu nhân đến tạ lỗi Triệu ma ma, phu nhân tuổi còn nhỏ, mong ma ma thứ lỗi.” Tử Hộ tự mình tiến lên, cùng hai người Tảo Diệp nâng Triệu ma ma dậy, lập tức có tiểu nha đầu bên cạnh đi tới bung dù cho họ.
Triệu ma ma nhìn bộ dạng cẩn thận tỉ mỉ của Tử Hộ, trong lòng thầm khen, tuy nói đây là điện hạ ngại Hoàng hậu uy hiếp phạt Bảo thứ phu nhân, nhưng đến truyền lời cũng là người bên cạnh Bảo thứ phu nhân, có thể thấy được hoàng tử điện hạ cũng không lãnh tâm với Bảo thứ phu nhân, ngược lại có ý muốn lấy lòng hai mặt, khó trách nữ tử kia cậy mạnh như thế, chẳng qua, trong cung là nơi có nhiều thay đổi, cũng không biết nữ tử này thoạt nhìn kiêu căng ngay thẳng, có thể bảo trì đến bao lâu. Hoàng gia này chính là nơi không chấp nhận được tình nghĩa lâu dài nhất.
“Điện hạ đã phái người đi mời thái y rồi, ma ma trở về hảo hảo nghỉ ngơi một chút đi.” không nhìn ra được Triệu ma ma suy nghĩ điều gì, Tử Hộ cẩn thận đỡ Triệu ma ma lên kiệu trúc đã chuẩn bị trước, bảo mấy ma ma to khỏe nâng người đi trở về.
Tử Hộ nhìn kiệu trúc càng đi càng xa, sau đó xoay người, khom người nói: “Nô tỳ còn phải trở về phục lệnh, mong thứ phu nhân thứ lỗi nô tỳ tiếp đón không chu đáo.”
Tuy rằng không bắt được Triệu ma ma, nhưng bởi vì Bảo thứ phu nhân bị phạt, tâm tình Vương thị phá lệ vui sướng, cũng không làm khó xử, cao ngạo hắt cằm lên, vịn tay nha đầu, tùy ý nói: “Đi xuống đi.”
“Dạ!”
Gian phòng kế của chính viện, trong buồng ngủ, giống như một hồi tình ái lửa nóng vừa được bình ổn lại, Oản Oản thân mình trần trụi, nửa người dựa vào lồng ngực trắng nõn của Tình Khuynh, nam nhân này gần đây hình như gầy đi, khiến nàng rất đau lòng, nhưng cũng biết bản thân bất lực, nay bọn họ vừa đến nước Khởi, hết thảy vẫn chưa biết gì, trong lòng Tình Khuynh cũng sợ có người theo dõi, ngày thường đều lui ở thiên phòng giả vờ dưỡng thương, ngay cả Xảo Biện tiên sinh cũng không dám đi gặp, sợ lộ ra dấu vết, chọc cho con cáo già Thừa tướng kia có điều đề phòng.
“Thánh nhân hôm nay sai người đến.” Tình Khuynh tựa vào đầu giường, vuốt ve tấm lưng trần bóng loáng của Oản Oản, giọng nói mang theo tia tình ái ám muội chưa lui, khàn khàn nói.
Oản Oản dùng cái trán cọ cọ cằm Tình Khuynh hỏi: “Là muốn cho chàng vào cung?”
Tình Khuynh cúi đầu hôn lên trán Oản Oản một cái, nói: “Hắn mới không muốn, chỉ là tặng tên cho đứa bé.”
Oản Oản vừa nghe vậy, tức giận nói: “Không phải chàng nói đặt tên cho con rồi sao.”
Từ khi con trai ra đời, Tình Khuynh yêu thương như châu như bảo, ngay cả cái tên cũng kéo dài hồi lâu, chỉ sợ đặt không thỏa, đoạt phúc khí đứa nhỏ, ai ngờ Tình Khuynh do dự, đến cho Hoàng đế nước Khởi tranh thủ thời gian, thế rồi cũng hạ chỉ định tên cho đứa bé.
Tình Khuynh cũng cảm thấy trong lòng không dễ chịu, nhưng hiện nay thế nhược nhân thấp, cũng không có cách nào khác vì cái tên mà vào cung tranh biện, cũng may Thánh nhân đặt tên tự cũng không tệ, cũng liền chấp nhận dùng, chỉ là tự đáy lòng thấy có lỗi với nữ nhân trong lòng. Bọn họ một đường đến đây, đều là bị người đè ép, mặc dù từ tiểu quan trở thành hoàng tử, hắn vẫn bị Hoàng đế và Hoàng hậu đè đầu cưỡi cổ, thậm chí Thừa tướng cũng có thể cho hắn xem ba phần sắc mặt. Nghĩ đến đây, tâm tình càng sa sút.
Trước nay Oản Oản đều rất biết xem sắc mặt người khác, vừa thấy ánh mắt Tình Khuynh lộ nét cô đơn, vội thu lại bất mãn với Hoàng đế, vỗ sống lưng Tình Khuynh, làm bộ hiếu kỳ nói: “Vậy bệ hạ đặt tên gì?”
Tình Khuynh cười khẽ, ôm chặt Oản Oản, thấp giọng nói: “Con của chúng ta tên là Lâu Kiều Lân, con của Vương thị kêu Lâu Kiều Húc.”
Oản Oản nhăn nhăn cái mũi xinh xắn, ngầm chế giễu vị Hoàng đế này quả thật không đắc tội được, một cái đại biểu thái dương, một cái đại biểu thụy thú* (kỳ lân). Không biết trong lòng hắn nghĩ gì, nghe nói đứa con trai hắn yêu thương nhất chính là con của Hàn mỹ nhân – Lâu Bát lang, phỏng chừng chưa tới một hai năm, đứa trẻ kia sẽ thành hôn, cũng không biết con hắn, vị Hoàng đế kia sẽ đặt cho cái tên gì. Nhớ ngày đó, bởi vì có liên quan đến Thái hậu và Hoàng hậu, Hoàng đế muốn đặt tên gì đều phải cẩn thận, lại sợ Lâu Bát lang chết non giống thân huynh hắn, đành phải lấy cái tên Lâu Ngôn Mặc đầy trung quy trung củ.
(*Thụy thú: thần thú viễn cổ được người dân TQ vẫn luôn sùng bái. Có tứ đại thụy thú: Thanh long ở phương đông, phương tây Bạch hổ, phương nam Chu Tước, phương bắc Huyền vũ, ngoài ra còn có Kỳ Lân cũng là một loại Thụy thú của TQ cổ đại.)
“Hoàng hậu đã phái người rồi sao?” Cho dù Hoàng có kiên nhẫn đi chăng nữa, cũng không thể nào không đến thăm hỏi quân cờ trong tay quan trọng này.
Tình Khuynh đáy mắt lướt qua một đạo lệ quang, ngón tay sờ lên cần cổ trơn mịn của Oản Oản, cảm thụ được mạch đập tiêu biểu cho sức sống kia, thản nhiên nói: “Hoàng hậu, điều này vẫn không đủ gây bà ta sợ hãi, chỉ sợ lúc này đang còn trù tính khi nào cho đứa con bị thương nặng là ta lấy cô nương của Chu gia đấy.”
Lồng ngực Oản Oản chợt khó chịu, dọc đường đi, nàng và Tình Khuynh cũng đã nhiều lần thương lượng. Chu gia không có khả năng chỉ nhìn thấy Tình Khuynh bị thương nặng vô năng, liền đuổi hắn qua một bên, chỉ sợ nghĩ một cách trực tiếp nhất, chính là để một nữ nhân tiến vào, trực tiếp coi chừng hắn, thậm chí gây khó dễ cho hắn. Để ngày sau thật đối với Hoàng hậu nói gì nghe nấy, trở thành hoàng tử con rối quan trọng. Song, Tình Khuynh cũng sẽ không tùy cho Hoàng hậu khoa tay múa chân với hậu viện của mình, có một số việc có thể nhẫn, nhưng có một số việc cũng không thể lui bước. Nhưng mặc dù đã sớm suy nghĩ thông suốt, Oản Oản vẫn đối với việc Tình Khuynh sẽ lấy nữ tử khác, cảm thấy chua xót khổ sở.
“Oản Oản, nàng phải tin tưởng ta. Nàng đã từng nói, sau này ta có việc gì tuyệt không được giấu giếm nàng, nhưng nàng cũng từng đống ý với ta, tuyệt đối sẽ tin tưởng ta. Nàng không thể nuốt lời…” Tình Khuynh nhạy bén cảm nhận được Oản Oản ghen tuông, tuy rằng trong lòng hắn cảm giác tràn đầy ngọt ngào, nhưng lại không nỡ thấy Oản Oản bất an, vội cúi đầu hôn lên cổ nàng, nhỏ giọng trấn an.
Chỉ chốc lát sau, trong phòng lại truyền đến tiếng rên rỉ làm cho người ta mặt đỏ tim đập.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Yên Chi Thượng Hoa
Tâm Nhụy
Yên Chi Thượng Hoa - Tâm Nhụy
https://isach.info/story.php?story=yen_chi_thuong_hoa__tam_nhuy