Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Thệ bất vi phi
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 078
E
dit: Docke
Lâm Thụy vừa chơi đùa với con chim trong lồng, vừa lên tiếng hỏi: “Huyệt đạo của Thanh Loan sao rồi?”
Diệp Bất Phàm cười cười, nói: “Được giải rồi.”
Lâm Thụy nói: “Một chiêu khổ nhục kế đơn giản như vậy mà nàng lại dễ dàng trúng kế như vậy sao?”
Diệp Bất Phàm nói: “Chỉ sợ là vì bọn họ đã từng sống chung với nhau, nàng mới không thể đành lòng…”
Lâm Thụy nói: “Nàng mà cũng có lúc mềm lòng hay sao?”
Diệp Bất Phàm nhìn chủ tử: “E rằng còn phải xem là ai nữa…”
Lâm Thụy suy nghĩ sâu xa một lúc lâu, thoáng thở dài một hơi, đặt chuồng chim xuống: “Lần trước nàng dùng kế phản gián, ra tay cũng thật độc ác tuyệt tình. Khiến ta và Nhị ca nghi ngờ lẫn nhau, lâm vào hoàn cảnh không ngừng tranh đấu. Ta còn tưởng rằng nàng thật sự có ý chí sắt đá cơ đấy.”
Diệp Bất Phàm nói: “Đây không phải là do Điện hạ ngài bắt đầu trước hay sao?”
Lâm Thụy nhìn ông: “Diệp thống lĩnh, sao ta cứ có cảm giác, hình như ông đang nói giúp cho nàng vậy nhỉ?”
Diệp Bất Phàm nghĩ. Nếu ta không nói giúp cho nàng, cứ nói bậy về nàng trước mặt ngươi, chẳng phải là trong lòng ngươi sẽ hận chết ta hay sao? Ta sống đến chừng này tuổi rồi, tâm lý của ngươi còn dễ thấy hơn cả đọc bảng cửu chương nữa, chẳng lẽ ta còn nhìn không ra hay sao? Tuy nghĩ vậy nhưng ngoài mặt vẫn không hề bận tâm, vẫn bình tĩnh như nước, nói: “Thuộc hạ không phải muốn nói giúp cho nàng. Chẳng qua, thuộc hạ cảm thấy rằng. Sở dĩ nàng làm như vậy, nhất định là có nguyên nhân của nàng, cũng là bị người bức bách phải đến nước ấy thôi. Mặc dù chúng ta đã trở mặt với Tuyên Vương, nhưng trong lòng cho tới bây giờ đều không thể trách bất cứ ai được.”
Lâm Thụy uống một ngụm, nói: “Khó có được các ngươi lại thông hiểu lý lẽ như vậy. Sớm hay muộn gì thì ta và Nhị ca cũng sẽ phải xảy ra đại chiến. Nàng chẳng qua chỉ đẩy nhanh quá trình lên trước mà thôi…”
Diệp Bất Phàm chính là hiểu rõ, Lâm Thụy chẳng qua chỉ không yên lòng vì sợ có một đám người sẽ để tâm oán hận, âm thầm xuống tay với nàng nên mới dùng lời thăm dò mà thôi. Nói thật ra, bọn họ cũng không oán hận gì cả. Thậm chí còn tụ tập đánh cược, xem Điện hạ cầu hòa trước, hay là Giả tiểu thư kia giải hòa trước, cược một thắng mười…
Nhưng chuyện này cũng không thể để Điện hạ biết được, Diệp Bất Phàm nghĩ, bề ngoài bình tĩnh, vẻ mặt không hề gợn sóng mà bước ra khỏi phòng, thở phào một hơi. Nghĩ rằng, nên cược cho Điện hạ, hay là Giả tiểu thư thì được đây?
——————–***——————–
Tuy rằng ta đã giải huyệt cho Thanh Loan, hai người bọn họ không còn lý do gì phải đến gõ cửa làm phiền ta, tuy rằng chưa từng nói cám ơn ta, nhưng ta cũng không có ý định muốn giải hòa với đám người này. Nhưng vì muốn Tư Đồ có thể sống khá giả một chút, ta cũng không biểu hiện ra mặt cho bọn họ xem.
Thời gian bình tĩnh trôi qua, hết hai ngày. Đến ngày thứ ba, Lâm Thụy cuối cùng cũng ra vẻ đạo mạo xuất hiện trước mặt ta. Lúc ấy, ta đang cùng Tiểu Phúc Tử ngồi trong phòng khách lớn của khách điếm ăn bánh uống trà, vừa nghe hai tuổi muội mù hát xướng.
Hai tiểu muội mù này, người chị có vẻ lớn hơn ta ba tuổi, còn cô em thì kém ta chừng ba bốn tuổi, chắc khoảng mười tuổi gì đó. Hai chị em bộ dáng đều thanh tú đáng yêu. Tuy rằng đôi mắt không biết vì sao lại bị mù nhưng cử chỉ đều rất nhã nhặn lễ phép, ca hát cũng rất uyển chuyển nhu hòa. Ta nghe mà cảm thấy trong lòng rất thoải mái. Nhưng ta vừa nhìn thấy cái kẻ luôn đối đầu đối mặt kia đi đến, lập tức không còn thoải mái chút nào nữa.
Lâm Thụy mang theo nét cười tủm tỉm, đi đến bàn chúng ta. Khiến cho người ta vừa trông thấy đã biết, không phải hắn gặp lại bạn cố tri thì cũng là bạn cũ lâu năm rồi. Ta vẫn lẳng lặng ngồi đó uống trà. Đối với nhân vật cực kỳ nghịch ngợm phá phách này, ta cũng không dám tự mình đa tình mà đi chào hỏi hắn. Bằng không, lỡ hắn làm như không thấy, đi thẳng một mạch đến vị nào đó ở phía sau ta lớn tiếng chào hỏi, có phải là ta sẽ không còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa hay sao?
Hắn cũng không có hướng ra vị nào phía sau ta mà chào hỏi, đi thẳng đến bàn ta, lớn tiếng nói: “Ông chủ Chân, đã lâu không gặp ha. Sao rồi, ngài không nhận ra ta sao. Ta chính là người lần trước đã cho ngài mượn cái thang đó. Ngài quên rồi à, lần trước ngài trèo tường…” Âm thanh ồn ào khắp trong sảnh bỗng nhiên yên tĩnh hẳn. Ngay cả hai tỷ muội đang ca xướng kia cũng ngưng hát. Ta hình như thấy được người nào người nấy lỗ tai đều dựng thẳng lên, cẩn thận mà nghe ngóng, ‘Trèo tường? Đi tìm giai nhân à? Nửa đêm hay là đêm đen gió lớn? Hay là bỏ trốn…?’
Ta vội vàng đứng dậy, chắp tay chào hắn, nói: “Xem ngài nói kìa, sao lại không nhận ra ngài cho được. Nhưng ngài cũng thật là, ta mượn cái thang đâu phải để trèo tường. Mượn ngài cái thang là vì muốn lên nóc nhà thu rau dưa phơi nắng vừa khô. Sao ngài chóng quên thế nhỉ?”
Hai chúng ta đứng đối xứng trong sảnh. Một người anh tuấn xinh đẹp tuyệt trần, một người thấp bé thon gầy. Hai người khóe mắt hàm răng đều cười tủm tỉm, trạng thái hoàn mỹ. Người ngoài nhìn vào, trong lòng đều nghĩ. Nếu là một nam một nữ, tươi cười thân thiết như thế, sóng mắt lưu động, thật có mùi vị thâm tình chân thành, ẩn tình đưa tình nha. Đáng tiếc, lại là hai nam nhân. Mà trong đó, cái tên thấp bé kia, trên môi còn lua xua hai hàng ria mép nữa chứ, thật quá nhục nhã…
Trong sảnh khôi phục lại trạng thái ồn ào vốn có. Có người còn âm thầm ‘Hư’ một tiếng. Ta tiếp đón Lâm Thụy vào ngồi, hỏi hắn: “Sao không thấy mấy vị hay đi theo ngươi nhỉ?”
Hắn cười cười, trên mặt vẫn là dáng vẻ đương nhiên như trước. Hắn nói: “Bọn họ tự nhiên có việc bọn họ cần làm. Ta không phải đã gặp lại bạn cũ hay sao? Nên tiến đến chào hỏi một chút…”
Ta nở nụ cười: “Ta mà cũng được gọi là bạn cũ của ngươi sao?”
Hắn nói: “Đương nhiên, đương nhiên…”
Ta nhàn nhạt nói: “Nếu là bạn cũ, vậy Tư Đồ ở chỗ các ngươi đã đủ lâu rồi, cũng nên thả đi…”
Hắn uống một ngụm trà: “Người bạn kia của ngươi hiện giờ vui sướng đến quên cả trời đất. Chúng ta cũng không hề giam giữ nàng. Tự cô ta không muốn về thôi. Nói là, vì phải cùng với ai đó quyết đấu, nên nếu chưa học giỏi võ công thì kiên quyết không chịu ra về…”
Tiểu Phúc Tử đang gắp điểm tâm bỗng nhiên ngừng tay một chút, rồi lại làm như chưa hề nghe thấy gì, tiếp tục đem điểm tâm bỏ vào miệng.
Ta liếc mắt nhìn Tiểu Phúc Tử một cái, cười nói: “Chuyện này cũng thật kỳ quái, lại có người tự nguyện vây khốn chính mình. Chẳng lẽ là có người dùng bí kíp võ công bí truyền uy hiếp, khiến cho nàng không thể không ở lại?”
Lâm Thụy gật gật đầu, thở dài: “Có khả năng là như thế này, cũng có khả năng là như thế kia. Đây đều là tự mình cô ta lựa chọn, không có ai gây khó dễ gì nàng. Nếu nàng muốn đi, lúc nào cũng có thể đi. Đương nhiên, nếu có người muốn đến thăm nàng, cũng có thể cùng ta đi thăm. Bởi vì, ngày mai chúng ta sẽ khởi hành về kinh đô. Hây da, không biết có ai muốn đi nhờ xe hay không ta?” Nói xong, lại uống một ngụm trà.
Ta nghĩ, hắn nói vậy là đang mời đó sao? Rõ ràng là muốn ức hiếp mà. Nhưng cho dù là uy hiếp thì chúng ta cũng không thể không đi cùng hắn. Không đi cùng hắn, chỗ giam giữ Tư Đồ có thể sẽ rất khó tìm. Tuy rằng kinh đô rộng lớn như vậy, nhưng cũng chỉ có ba Hoàng tử, phủ Hoàng tử cũng chỉ có ba. Muốn tìm người, nói thế nào thì cũng sẽ lần ra được manh mối tơ nhện mà thôi. Nhưng có một con đường tắt ở ngay trước mắt, chứng làm biếng của ta lại không tự chủ được, tái phát…
Tiểu Phúc Tử có vẻ hiểu ta, ngồi bên cạnh nhàn nhạt nói: “Tư Đồ tiểu thư bây giờ võ công xem ra đã thăng tiến rất nhanh. Ta cũng muốn cùng nàng so đấu một phen. Được, chúng ta sẽ cùng ngươi lên kinh.”
Ta liếc mắt nhìn Tiểu Phúc Tử. Tiểu Phúc Tử lại đem tầm mắt chôn trong đĩa điểm tâm trên bàn chứ không nhìn ta. Ta nghĩ, ta thật sự là một chút tỏ vẻ phản đối cũng không có đường sống sót rồi.
Lâm Thụy gật gật đầu, đứng lên: “Hai vị cần phải dậy sớm một chút. Đừng giống như hai ngày nay, ngủ thẳng một giấc mãi đến khi mặt trời lên cao ba sào mới chịu dậy. Sáng sớm ngày mai, chúng ta phải đi rồi…”
Ta nghĩ, vì sao mà cái gã Lâm Thụy này lúc nào cũng có cái điệu bộ kiếm nhã ấy nhỉ, nói ra câu nào cây nấy đều mang ý châm biếm cả.
Đang muốn đốp chát lại thì Lâm Thụy đã đảo mắt qua, nhìn thấy hai cô gái mù hát rong, thoáng trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Các ngươi có phải là người họ Tiết hay không?”
Ta nghe vậy thì giật mình. Họ Tiết, người duy nhất mà ta biết, chính là Tiết Trường Quý. Khiến ta lại nhớ đến cái chết của Tiết Trường Quý đã từng mê hoặc ta rất lâu. Ta vẫn không biết vì sao Tiết Trường Quý vô duyên vô cớ lại đi tự sát. Trước khi tự sát còn cắn chủ tử Nhàn phi nương nương của hắn một miếng.
Hai cô gái mù lộ vẻ kinh hoảng, đồng loạt quỳ xuống, liên tục dập đầu: “Đại gia tha mạng, đại gia tha mạng. Chúng tôi chẳng qua chỉ ở trong này hát rong, không hề đi nơi khác…”
Lâm Thụy nói: “Thì ra các ngươi thật sự mang họ Tiết. Toàn bộ một trăm người của Tiết gia đều phải chịu hình móc mắt. Nữ bị nhốt vào nhạc tịch (vùng núi hẻo lánh), không được rời khỏi quê hương, còn nam thì phải làm nô tài. Nói vậy cũng không khác gì chịu chết…”
Ta nghĩ, hắn vạch trần thân phận hai chị em này trước mặt ta, rốt cuộc là có ý gì? Chẳng lẽ hắn muốn nói cho ta biết sự thật về cái chết của Tiết Trường Quý?
Lâm Thụy nhẹ nhàng lắc lắc đầu, lấy ra một cây quạt phe phẩy phe phẩy. Thong thả khoan thai bỏ đi, xuyên qua mấy cái bàn rồi biến mất bên ngoài cửa đại môn.
Hắn bỏ đi chính là muốn nói cho ta biết: Ngươi muốn biết cái gì thì tự mình đi hỏi hai cô gái đó đi.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Thệ bất vi phi
Vân Ngoại Thiên Đô
Thệ bất vi phi - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=the_bat_vi_phi__van_ngoai_thien_do