Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Chạy Theo Hạnh Phúc
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 47
“Bộp...”
Câu nói còn dang dở của Hạ Viêm biến mất trongtiếng tát thanh thúy.
Anh tỉnh táo lại trong nháy mắt, ảo não chỉ muốn cắnđầu lưỡi của mình, từ lúc hai người gặp nhau tới nay, anh chưa bao giờ nói nặnglời với cô như thế. Vừa định nói lời xin lỗi, ngẩng đầu lên thì đã thấy mặt cô đẫmlệ.
“Hạ Viêm, sao anh có thể nói những lời này?” Giọng nóithất vọng của An Hòa trước nay chưa từng có, như chưa bao giờ biết người trướcmặt.
Đúng thế, sao anh có thể nói như vậy....đáng nhẽ raphải rất hạnh phúc, nhưng khi hạnh phúc đến thì anh ngày càng lo sợ, càng sợhạnh phúc sẽ bị cướp đi, người đàn ông kia có ân tình trời bể với bọn họ, chodù cô không thương anh nhưng vẫn là người tồn tại có ý nghĩa đặc biệt với cô,anh là mối tình đầu của cô cùng tất cả những ký ức đẹp những năm tháng tuổi trẻ,nếu như yêu một cô gái tận đáy lòng làm sao có thể không để ý tình yêu tronglòng của cô gái, có một vị trí đặc biệt cho người đàn ông kia.
Trong xe lại chìm vào im lặng, An Hòa chỉ cảm thấy bàntay vừa đánh anh vẫn còn hơi đau, cô dùng tay còn lại để lau nước mắt, bìnhtĩnh nói: “Chúng ta hủy đám cưới đi!”
Hạ Viêm vẫn đang suy nghĩ giải thích như thế nào thìbỗng giật mình, không thể tin được hỏi: “Em nói... cái gì?”
Cô nhìn ngoài cửa sổ, sắc mặt cực kỳ bình tĩnh, “Dùngcả cuộc đời của A Liệt để đổi lấy bình an, làm sao chúng ta có thể yên tâm,thoải mái để hưởng thụ. Hạ Viêm, trừ phi An Liệt trở lại như trước kia, nếukhông em sẽ không gả cho anh nữa!”
Nói xong cô mở cửa xe đi xuống mà không quay lại nhìntiểu khu trước mặt.
Hạ Viêm nhìn bóng dáng của cô, ánh mắt hiện lên nỗituyệt vọng. An Hòa, em thực sự nghĩ đến, thực sự Trình Liệt không có năng lựcđể một cô gái không chế cả đời như vậy sao? Em để ý là sự áy náy với cậu ta haylà không nỡ và đau lòng?
Lúc Hạ Viêm về tới nhà, ngoại trừ An Hòa thì ba An, mẹAn và An Vũ đều ngồi trên sofa, vẻ mặt rất nghiêm trọng.
An Cảnh Dương cau mày hỏi: “Ruốt cuộc đã có chuyện gìxảy ra? Vì sao lại muốn hủy lễ kết hôn?”
Hạ Viêm mệt mỏi nhắm mắt lại, anh không thể nói là vìTrình Liệt, như vậy họ sẽ nghĩ An Hòa vẫn chưa dứt tình cũ với Tình Liệt, khótránh khỏi sẽ chỉ trích cô.
“Là vấn đề của con, con còn một chuyện phải xử lý, chonên, Hôn lễ có thể phải dời lại một thời gian.”
Diệp Hiểu Nhu lo lắng nói: “Việc gì quan trọng vậysao? Còn quan trọng hơn cả việc chung thân đại sự...”
Hạ Viêm cúi đầu nói nhỏ: “Con xin lỗi...”
An Cảnh Dương định nói gì đó thì di động của Hạ Viêmvang lên, An Cảnh Dương phất tay ý bảo anh nghe điện thoại đi.
Là David gọi điện tới, mới nghe được câu đầu tiên đã khiếnsắc mặt Hạ Viêm trắng bệch.
Anh nói, “Hạ Sí đã xảy ra chuyện!”
Hạ Viêm đứng bên ngoài thật lâu, cho đến khi màn đêmhoàn toàn buông xuống, anh mới bị tiếng điện thoại vang lên lấy lại tinh thần.
Lần này là điện thoại của Thiệu Tử Bác, “Đại ca, emđang trên đường trơ lại nhà họ An, năm phút nữa sẽ đến.”
Hạ Viêm tắt điện thoại, lau mặt, xoay người đi vàotrong phòng.
Phòng khách chỉ còn lại một mình An Cảnh Dương, HạViêm đứng ở cửa, rồi đi qua.
An Cảnh Dương thấy anh, ngày thường thì vẻ mặt vui vẻôn hòa, giờ lại trở nên nghiêng trọng, “Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?”
Hạ Viêm biết nếu muốn An Cảnh Dương ủng hộ thì phảinói sự thật với ông “Lúc trước khi chúng con ở cùng nhau, đã thiếu Trình Liệtmột ân tình rất lớn, hôm nay Hòa Hòa mới biết, cảm thấy có lỗi với cậu ta, chonên...” Anh ngẩng đầu nhìn Anh Cảnh Dương, trong ánh mắt hiện lên sự đau xótnặng nề: “Lúc đầu con định trở về rồi khuyên nhủ cô ấy, nhưng mà... vừa rồi HạSí xảy ra chuyện, con phải qua đó ngay lập tức!”
Hạ Viêm vừa dứt lời thì tiếng còi ngoài cửa vang lên,kần đầu tiên Hạ Viêm cúi đầu với người khác, anh đứng trước mặt An Cảnh Dương,cúi đầu thật thấp nói: “Chú An, con xin lỗi, con không thể thực hiện lời hứa,Hạ Sí chết rồi, nhất định con phải quay về.” An Cảnh Dương nghe thế, ngẩn ngơtrong một lát rồi hỏi “Hạ Sí chết rồi?”
“Nó một mình đi Mỹ tìn bạn gái, ở trên đường bị ngườita...”
An Cảnh dương im lặng một lát, giọng nói nghiêm túctrầm xuống: “Cho nên con phải quay về để trả thù?”
Hạ Viêm im lặng một lát, lại cúi đầu nói: “Không, nếunhư Hạ Sí chết có thể để mọi việc được bình an, thì cần gì phải khổ sở, concũng sẽ từ bỏ, nhưng mà... sự thực rất rõ ràng, đối phương là nhằm vào con,chỉ cần con còn sống sót thì bọn họ sẽ không từ bỏ ý đồ của mình.” Cho nênchuyện này tất yếu phải có một kết thúc, nếu không người chết lúc này là Hạ Sí,tiếp theo thì không biết sẽ là ai, anh không thể lại chịu đứng để mất đi bất cứthứ gì thuộc về anh.
Nói xong, anh không quay đầu lại mà đi ra ngoài.
An Cảnh Dương gọi anh từ phía sau: “Không nói tiếngtạm biệt sao?”
Hạ Viêm dừng bước, môi cắn chặt, ánh mắt sâu xa nhìnthoáng qua lầu hai, sau đó cúi đầu nói bình thản: “Không....” sợ một khi nhìnthấy cô thì sẽ không nỡ rời đi, sợ không biết nên mở lời như thế nào, sợ đốimặt với khuôn mặt sợ hãi, tuyệt vọng của cô.
“Chuyện Hạ Sí đừng nói cho cô ấy biết...”
“Còn nữa, bảo cô ấy đừng chờ con nữa...”
Gió lạnh lùa vào cừa cảnh cửa, thổi sàn sạt cuốn HoàngLịch trên bàn, An Cảnh Dương ngẩng đầu, trên lầu hai, một bóng dáng màu trắngđang lẳng lặng đứng trốn sau cột trụ, hơi run rẩy.
**************
Màn đêm ngoài cửa số giống như một con dã thú lớn, xérách lòng Hạ Viêm, càng ngày càng không thể hô hấp được. Anh ấn cửa sổ xuống,trong nháy mắt gió thu lạnh lẽo lùa vào, thổi đén gương mặt ướt át lạnh nhưbăng cuả anh, thổi vào trong lòng anh.
Đây là lần đầu tiên Thiệu Tử Bác nhìn thấy người đànông mạnh mẽ như thần ở trong lòng anh lại có thể đau khổ bất lực như thế, anhvẫn theo quan sát, do dự thật lâu mới nói: “Cậu yên tâm, An Hòa sẽ không cóviệc gì đâu...”
Hạ Viêm ngồi nhìn ngoài cửa sổ vẫn không nhúc nhích,ngoại trừ sợi tóc bị gió thổi bay thì chẳng khác gì một bức tượng điêu khắc,cho đến lúc Thiệu Tử Bác nghĩ anh sẽ không nói nũa thì Hạ Viêm lại nói một cáchthản nhiên: “Cậu ở lại...”
“... cái gì?” Thiệu Tử Bác nghĩ mình nghe nhầm, hơithở có chút rối loạn.
“Cậu ở lại thành phố A, chăm sóc họ thay tôi.”
“Không được! Sao em có thể để cậu đi một mình được!”
“Có J là đủ rồi, cậu với David không phải về.... đâylà mệnh lệnh.” Họ cũng không dễ dàng gì mà tìm được hạnh phúc cho mình, bọn họđã ra sức lâu như thế, cẩn thận, dịu dàng bảo vệ, nhưng cũng đánh không lại sựtàn nhẫn của vận mệnh.
Nhưng mà, ít nhất đừng để hạnh phúc của mỗi người đềukhông thể nắm giữ được.
“Không thể”
Hạ Viêm quay đầu, vỗ nhẹ lên vai của Thiệu Tử Bác nói:“Ở trong mắt tôi, các cậu cũng như Hạ Sí vậy, tôi vẫn hi vọng bảo vệ được nó,nhưng cuối cùng lại hại nó, cho nên, đừng để tôi lại phải tiếc hận, các cậuhãy sống thật tốt thì tôi mới có thể yên tâm, còn có nhà họ An nữa, đó mớilà điều quan trọng nhất của tôi, hãy bảo vệ họ thay tôi....”
Đây là lần đầu tiên Hạ Viêm nói với Thiệu Tử Bác nhữnglời nói ấm áp như thế, nghe đến trong tai Thiệu Tử Bác, là di ngôn cũng như lờidặn dò.
Mũi của anh hơi cay, ánh mắt đỏ lên như sung huyết,cuối cùng cũng cắn răng đồng ý: “Được, anh yên tâm!”
Tới sân bay, J và David cũng chờ ở đó, Hạ Viêm lại nóigì đó với David, Thiệu Tử Bác ngồi trong xe không nghe thấy, chỉ thấy cảm xúcDavid rất kích động, không quan tâm mặc kệ đi tới hướng vào sân bay nhưng lạibị J đánh một cái trên bụng nên ngã xuống nằm cuộm mình trên mặt đất.
Hạ Viêm không ngoảnh đầu mà đi thẳng tới hướng máy bayđậu.
Đợi đến lúc máy bay đã cất cánh, Thiệu Tử Bác mớiđi từ trong xe tới bên ngườiDavid, giúp cậu ta đứng lên, lại kinh ngạc khi nhìn thấy một người luôn vô tâmvô phế như David mà trên mặt lại dính đầy nước mắt.
Thiệu Tử Bác vỗ vai cậu ta, định mở miệng nói chút lờian ủi nhưng lại không biết nói như thế nào, cuối cùng lại ngẩng đầu nhìn bầutrời đêm đã không còn hình bóng của chiếc máy bay đâu.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chạy Theo Hạnh Phúc
ha gia chi bao
Chạy Theo Hạnh Phúc - ha gia chi bao
https://isach.info/story.php?story=chay_theo_hanh_phuc__ha_gia_chi_bao