Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Chạy Theo Hạnh Phúc
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 46
Hôn lễ của An Hòa với Hạ Viêm được quyết định vào ngày18 tháng 10, tuy thời gian hơi gấp nhưng rất cả đều có mẹ An lo liệu, Alicecũng giúp sức, An Hòa không cần quan tâm tới các loại chuyện vụn vặt của hônlễ, việc duy nhất cô làm chính là chọn cho mình bộ váy cùng giày đẹp nhất, sauđó đi chụp ảnh cưới thật đẹp với Hạ Viêm.
Bởi vì từ khi về nước Quý Hồng Huyên chuyển từ đứngsau hậu đài lên trận tuyến, hơn nữa cường độ làm việc ngày càng cao nên lượngcông việc của Hạ Viêm giảm đi rất nhiều, ban ngày có thểdành thời gian đi đi thử quần áo với An Hòa.
Cầu Cầu vẫn ở lại nhà họ An, thỉnh thoảng Quý HồngHuyên cũng sẽ đến ăn cơm với con nhưng rất trầm mặc, Cầu Cầu có lúc cũng muốnlàm nũng với ba nhưng nhìn đến sắc mặt của ba thì chùn bước, sự háo hức củacậu nhóc cũng bị gảm sút.
An Hòa nhìn thấy mà đau lòng, cho nên mỗi lần ra ngoàiđều mang theo nó đi theo, nhưng ra khỏi cửa thì Cầu Cầu lại không tranh giành,ầm ĩ như trước kia, chỉ im lặng ngồi chơi trò chơi ở một bên.
Hạ Viêm có nói với Quý Hồng Huyên mấy lần, nhưng mỗilần Quý Hồng Huyên đều chỉ nhíu mày nói chờ..chờ...chờ...
Hạ Viêm không biết ý chờ của anh ấy là chờ gì, tìnhhình gần đây của công ty anh cũng hiểu rõ, Hạ An ở thành phố A như hắc mã xuấtthế ngang trời, nổi bật và cường thịnh, không ai có thể theo kịp.
Chính bản thân của Quý Hồng Huyên cũng khác thường,chỉ cần những lần gặp gỡ ở thành phố A có mời là anh liền tham gia, trongkhoảng thời gian ngắn anh nhanh chóng trở thành vương giả mới của giới thượnglưu thành phố A.
Quý Hồng Huyên là người như thế nào, tuy anh khôngphải hiểu được hoàn toàn nhưng cũng là tám chín phần, anh lờ mờ cảm thấy anhta có gì đó vướng mắc, dùng 6 năm để tính kế từng bước, giày công tính toánthế cục.
Thực ra Hạ Viêm rất háo hức, thế cục này giăng ra vìai, cuối cùng ai là người bị vây lại?
Chờ đến lúc An Hòa đi vào phòng thay đồ, Hạ Viêm ngồixuống sofa, một bàn tay đặt lên vai của cậu nhóc đang chơi PSP, dùng giọngnói như nói với một người đàn ông: “Cầu Cầu, có phải con cảm thấy ba không yêucon không?”
Cầu Cầu dừng động tác trên tay, môi bặm lại lắc đầunhẹ nhàng, nhưng ánh mắt thì lại bán đứng cậu bé.
Hạ Viêm nói lời sâu xa: “Có đôi khi, xa cách cũngkhông có nghĩa là không quan tâm, có lẽ là vì quá quan tâm nên mới trở thànhkhông biết làm thế nào, mất đi phương hướng, trở nên mê man, cho nên không biếtlàm sao, mới làm cho người đó hiểu được, trên thế giới này vẫn còn một người cóthể khiến bản thân có loại cảm giác đó, mới cho người đó hiểu rằng thì ra cómột người tồn tại như thế còn quan trọng hơn so với sinh mệnh của người đó...”
Sờ đầu của cậu bé, Hạ Viêm nói tiếp: “Ba nuôi biết bâygiờ con chưa hiểu, nhưng đến một ngày nào đó con sẽ rõ, ba của con không phảikhông quan tâm, không thương yêu con mà chính cậu ta gặp phải vấn đề khó,khiến cho cậu ấy không biết nên làm gì lúc đó....con phải hiểu cho ba con, hơnnữa con cần phải làm một người con trai ủng hộ ba con, cho ba con sức mạnh,biết không?”
Cầu Cầu mông lung nhưng vẫn gật đầu, ba nuôi nói mặtkhác của ba nhưng không rõ, nhưng có một câu bé nghe hiểu được “Bây giờ ba đangkhó khăn, cần nó!”
Dùng sức gật đầu, cậu bé vỗ ngực nói với Hạ Viêm: “Banuôi yên tâm, Cầu Cầu sẽ bảo vệ ba!”
Hạ Viêm sờ sờ đầu nhỏ của bé, mỉm cười, càng ở cùngCầu Cầu càng nhiều càng phát hiện đứa bé rất đáng yêu, anh từng mơ đến một ngàycó thể dạy con mình như thế, dạy nó kiến thức để cùng nó lớn lên, sau đó làmmột người đàn ông đội trời đạp đất, đi tìm hạnh phúc của bản thân và bảo vệ nó.
Lúc An Hòa đi tới, thấy vẻ mặt trầm tư của Hạ Viêm,khuôn mặt nghiêng với đường cong dịu dàng như tượng điêu khắc, môi mỏng hơicong lên, đang ôm cậu nhóc kia ở trong ngực nhẹ nhàng nói gì đó.
Việc này khiến cô nhớ tới lần đầu tiên gặp anh, anhđứng dựa vào cửa, đó là khuôn mặt đẹp nhất mà cô từng thấy, nhưng không cười,không ấm áp.
Mà hiện tại, mỗi nhày anh đều cười rất vui vẻ.
Cảm giác giống như có người đang nhìn mình, Hạ Viêmngẩng đầu, nhìn khuôn mặt yên tĩnh và mỉm cười với cô.
Trình Liệt đứng ở cửa nhìn thấy tình cảnh ở bêntrong như thế, ngực như bị dao cắt, rất đau. Sophia nhéo cánh tay anh rất chặt,Trình Liệt ngoảnh lại nhìn cô không hề thay đổi sắc mặt, sau đó đẩy cửa đi vào.
“Woa.... áo cưới rất đẹp,,,,”
Tràng tiếng Anh lưu loát vàng lên trong cửa hàng áocưới, An Hòa hơi ngẩng người, quay đầu lại liền thấy Trình Liệt đang im lặngđứng cười với cô.
“A Liệt...” Cô kêu to, nhấc chân lên chạy tới chỗanh.
Nhưng chưa được mấy bước thì chân của cô đã đông cứngở nơi đó.
Khuỷu tay của Trình Liệt đang khoác tay của mỹ nhânkia, giống như cô gái xinh đẹp đã tự giới thiệu hai lần trước, Sophia.
“Hai người....”
Sophia tiếng lên một bước, đưa tay ra cười duyên nói:“Vẫn chưa chính thức tự giới thiệu, tôi là Sophia, là vợ sắp cưới của Liệt”.
Cô ấy là..... vợ sắp cưới..của A Liệt...!
Hạ Viêm đứng lên từ sô pha, đi đến bên người cô, ôm cơthể cứng đờ của cô vào trong ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Sophia, “Cógì sao?”
Sophia lẳng lơ vén lọn tóc quăn của mình, vừa định nóithì bị ánh mắt lạnh như băng của Trình Liệt ngăn lại.
Trình Liệt thu lại ánh mắt, đi đến bên An Hòa, nóinhẹ: “Hòa Hòa, rất đẹp, gần đây có tốt không?”
“...tốt” Cô đáp trong ngơ ngác, sau đó đột nhiên đitới nắm lấy tay áo của Trình Liệt, nói vội: “A Liệt, vì sao anh ở cùng cô ấy?Anh thực sự thích cô ấy sao? Cô ấy.... cô ấy không phải là...” “người tốt”, haichữ đó không cách nào mà nói ra được.
Đương nhiên Trình Liệt hiểu được ý của cô, sờ đầu côtrấn an, giọng nói rất dịu dàng: “Yên tâm, anh rất tốt!” sau đó quay đầu nhìnvề phía Hạ Viêm, đập anh một cái “Chúc mừng!”
Hạ Viêm giương giọng gọi J đứng ở một bên, giao CầuCầu cho anh ta, nói: “Mấy người về trước đi!” Sau đó vỗ cánh tay TrìnhLiệt, “Nào, cùng đi ăn cơm đi!”
Khi thay quần áo đi ra, An Hòa và Hạ Viêm đi một xe,Trình Liệt và Sophia đi một xe khác.
Lên xe, cô vội hỏi Hạ Viêm: “Sao bọn họ lại ở cùngnhau? Hơn nữa còn đính hôn rồi....không phải anh nói cô gái đó rất nguy hiểmsao....?”
Hạ Viêm chau mày, cũng không nói chuyện, đến lúc AnHòa bực lên anh mới mở miệng: “Lần trước anh bình an trở về, là Sophia ra mặtchặn người Nga!”
An Hòa sợ ngây người: “Anh nói là....A Liệt trao đổivới cô ấy...”
Hạ Viêm không nói gì, còn thản nhiên nhìn cô một cái,im lặng một lúc, anh nói: “Em yên tâm, Trình Liệt cũng không phải là ngồikhông!”
Nhưng An Hòa ngoảnh mặt ra hướng cửa sổ xe, một câucũng không nói. Trong lòng Hạ Viêm hơi bực bội, tay đưa tay đến nhưng giữachừng thì lại bỏ xuống. Cả đường tới khách sạn hai người đều không nói chuyện.
Lúc ăn cơm, Hạ Viêm bóc tôm bỏ vào trong bát An Hòa,Sophia ngồi đối diện cười tao nhã nói: “Anh Hạ đối với vợ chưa cưới rất tốt,khiến người ta phải ghen tị đó...”
Hạ Viêm thuận miệng nói: “Quá khen!”
Sophia nhích lại gần Trình Liệt, nũng nịu nói: “Liệt,chúng ta cũng chọn ngày kết hôn được không? Hâm mộ Hòa Hòa thật đó...”
Trình Liệt cũng không thèm nhìn cô một cái, giọng nóinhàn nhạt như đó không phải là chuyện của mình “Tùy ý”
Ăn cơm vừa áp lực lại vừa buồn bực, ngoạitrừ Sophia thì những người còn lại đều không thể cười được. Đi ra từ khách sạn,bốn người tạm biệt nhau, trước khi đi Trình Liệt nói với cô lần này đến thànhphố A làm chút việc, thuận tiện sẽ tham gia hôn lễ của hai người, An Hòa chỉcúi đầu mà không nói câu nào.
Trình Liệt bất đắc dĩ chuyển sang nhìn Hạ Viêm, sau đóxoay người lên xe.
Lúc này người trông xe đưa chìa khóa đén cho Hạ Việm,Hạ Viêm kéo tay cô nói nhỏ: “Lên xe đi!”
Trên đường về, hai người ngồi trong xe đều lãnh đạm imlặng, chỉ có thể nghe được tiếng hít thở của cả hai, tâm tình Hạ Viêm càngphiền não, lấy tay tung cà vạt ra, thuận tiện liếc nhìn người đang ngồi bêncạnh, sau đó dưới chân dùng sức giẫm một cái.
Xe đột nhiên tăng tốc cũng không làm cho An Hòa ngẩngđầu, vẫn không hề nhúc nhích, mắt vẫn chỉ nhìn đầu gối của mình.
Sắp đến khu nhàhọ An, Hạ Viêm phanh lại, đậu xe ở bên đường, ngón tay thon dài cầm chặt taylái, các đốt ngón tay trở nên trắng bệch, anh hỏi từng chữ: “Em muốn như thếnào?”
Cô không nói, anh vẫn chờ, ánh đèn rực rỡ màu camchiếu xuống nơi ngã tư đường khôngthể làm ấm lòng anh và đáy lòng lạnh lẽo của cô.
Một lúc lâu, cô nói: “Hạ Viêm, vì sao anh không nóicho em biết?”
Hạ Viêm cượt nhạt: “Nói cho em cái gì? Em có thể thayđổi được gì sao?”
Nháy mắt mắt cô liền đỏ lên, ngẩng đầu nhìn về anh hétlên: “Ít nhất cũng sẽ ngăn cản không để anh ấy lấy chuyện cả đời ra để giaodịch!”
Hạ Viêm tiếp tục cười khẩy: “Ý của em là, thà rằng đểanh chết cũng không muốn cậu ta lấy một người phụ nữ mà mình không yêu!”
“Em.....”
Giọng của Hạ Viêm lạnh như băng, “Dù anh ta cưới ai,đều không phải là người anh ta yêu, người anh ta yêu là em, làm sao em có thểhy vọng anh ta yêu người mà anh ta lấy, đó không phải là....”
“Bộp...”
Câu nói còn dở dang của Hạ Viêm đã biến mất trongtiếng vang thanh thúy đó.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chạy Theo Hạnh Phúc
ha gia chi bao
Chạy Theo Hạnh Phúc - ha gia chi bao
https://isach.info/story.php?story=chay_theo_hanh_phuc__ha_gia_chi_bao