Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mị Tướng Quân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 74: Để Không Làm Cẩu Hùng, Y Đành Phải Thi Đấu
Đ
ương nhiên Hoàng thái hậu đã đặt bát canh xuống từ lâu, nhưng lại nhắm mắt ngồi trên đài, tỏ vẻ mình không muốn nhìn. Nghe thấy câu hỏi của Hoàng đế, chỉ nói: “Ai gia già rồi, hôm nay miễn cưỡng tới đây, cũng chỉ muốn góp vui. Hoàng nhi tự quyết định đi.”
Xem ra, Hoàng thái hậu đã quyết định khoanh tay đứng nhìn tới cùng.
Ta thầm thở phào nhẹ nhõm. Nếu như Hoàng thái hậu chen lời vào, xem chừng phải tốn thêm ít nước bọt.
Hoàng đế không biết phải làm sao, bên cạnh tuy có Hoàng hậu, nhưng chỉ xem bà ta như vật trang trí, quay đầu lại định thuận nước đẩy thuyền mở lời, thái tử đã bước ra: “Bệ hạ, hoàng tử Ô Mộc Tề từ xa tới là khách, dĩ nhiên phải vui hết mình. Mặc dù nhi thần bất tài, nhưng cũng muốn được diễn trò cùng Hoàng tử. Ngựa của thiên triều mặc dù không tốt như Tây Di, nhưng cũng có thể phi như bay. Nhi thần cũng muốn tìm hiểu về câu thích tiễn, xem nó có thể bắn thủng Bàn Long trên người nhi thần hay không!”
Lời vừa nói ra, sân điện vang tiếng hoan hô giòn giã: “Thái tử, nói hay quá!”
“Hãy cho y biết uy phong của thiên triều ta đi!”
Xem ra lúc trước mọi người quá bực tức rồi. Khó khăn lắm thái tử mới nói được một câu rắn rỏi, dĩ nhiên phải gào lên ủng hộ, nâng cao khí thế.
Huống chi y nói rất hay. Bởi vi khôi giáo y mặc có hình rồng, đại biểu cho tôn nghiêm hoàng gia, nên mới thách hắn bắn thủng hình rồng đó!
Đã như vậy, cũng là mục đích chung, liệu Hoàng đế còn có thể phản đối sao?
Đành phải gật đầu đồng ý.
Cho nên, Ô Mộc Tề và thái tử điện hạ đi xuống chuẩn bị, còn có cung nhân chạy tới Mã uyển dắt ngựa.
Khi chiêng đồng ngân vang, thái tử điện hạ mặc áo giáp bạc, cầm thương chậm rãi đi từng đằng kia sang, lại được chúng thần hô to ủng hộ.
Quanh sân điện có mười mấy cột trụ cao chót vót, bên trên treo chuỗi đèn lồng da trâu, soi sáng sân điện như ban ngày. Cơn gió lướt qua, ngọn đèn dầu lay động, khôi giáp màu trắng bạc như bốc lửa. Tuy gương mặt của thái tử điện hạ bị giấu sau lớp vải che, mọi người không nhìn rõ vẻ mặt của y, nhưng có thể cảm thấy khí thế như núi.
Lớp vải che mặt khẽ bay lên theo gió, để lộ cái cằm như điêu khắc của thái tử: “Hoàng tử Ô Mộc Tề đã chuẩn bị xong chưa? Có cần bổn vương chờ thêm lát nữa không?”
Lời châm biếm cất lên, mọi người lại vỗ tay ồn ã.
Xem ra, chúng thần thực sự đã bị Ô Mộc Tề chọc giận không chịu nổi nữa rồi.
Ô Mộc Tề cũng thay áo bào màu tím mặc khi tham gia yến tiệc ra, đổi thành trang phục nhẹ nhàng. Khác hẳn với thái tử điện hạ bao kín người bằng bộ giáp bạc, dưới vạt áo xanh đen, chỉ có áo giáp da tê giác nhẹ nhàng bảo vệ ngực, trên gối quấn nẹp bảo vệ, dưới chân là ủng da trâu màu đen. Tóm lại, từ trên xuống dưới không để lộ chút da thịt nào cả, tất cả đều là màu đen, hoàn toàn đối lập với vẻ rực rỡ màu trắng bạc của thái tử. Trong mắt của người khác: Tên này cố ý, chắc chắn cố ý.
Dĩ nhiên, mọi người ở hạ đường cũng đã quen rồi, nếu y không cố ý làm vậy, sẽ khiến người ta nghi ngờ, liệu người này có lén lút làm chuyện xấu gì không?
Y cầm một chiếc cung dài làm bằng kim loại, đeo bao tên trên lưng, tên trong bao dài ngắn không đồng đều. Nhìn đuôi tên nhô ra, lông vũ gắn bên trên cũng khác nhau. Có cái lại xanh như lông cánh diều hâu, có cái lại trắng như tuyết đọng, có cái rực rỡ như cầu vồng. Đầu mũi tên cũng không hề giống nhau, có cái mang hình móc, có cái nhọn như vuốt sắc, có cái tách thành hai trạc.
Cung nhân dắt ngựa tới cho y, nhìn thấy con ngựa như được choàng vải gấm màu đen, y khen một tiếng tốt rồi mời nói: “Ngựa của quý quốc đúng là tuấn mã, theo kịp ngựa của thảo nguyên rồi.”
Không ai đáp lời y, có lẽ mọi người đều thầm nghĩ: Sắp đấu rồi, vuốt mông ngựa còn có ích gì chứ. Chẳng lẽ còn trông mong thái tử điện hạ không dạy cho ngươi một bài học sao?
Cũng có người lo lắng nhìn Ô Mộc Tề, lại liếc nhìn thái tử. Mọi người đều biết văn võ của con cháu hoàng gia đều không thua kém ai, nhưng thái tử từ trước đến giờ đều lấy văn làm chính, chưa từng nghe nói về võ công của y. Huống chi người đấu với y lại là Ô Mộc Tề đã trải quan trăm ngàn cuộc chiến.
Xem ra không phải Vĩnh Lạc đế không có ý nghĩ này, nhưng bây giờ đã cưỡi lên lưng hổ khó có thể xuống. Không phải là không sốt ruột, nhìn áo giáp bạc trên người y, nghĩ ngợi: Liệu có thể ngăn cản được không? Sẽ không bị thương chứ? Hay là bảo ngự y chuẩn bị sẵn sàng. Cho nên, Vĩnh Lạc đế khẽ nói hai câu với thái giám bên cạnh, thái giám đó cầm phất trần trong tay, tuân lệnh rời đi.
Sân điện yên tĩnh trở lại, tiếng trống đã ngừng, cơn gió lướt qua tinh kỳ hình rồng tung bay phấp phới. Sân điện lớn như vậy, nhưng không hề nghe thấy dù chỉ một tiếng ho khan, chỉ nghe chiêng đồng vang dội, hai bóng dáng một đen một trắng ngồi trên lưng ngựa lao đi như tên bay.
Ô Mộc Tề cầm cường cung, thuận tay rút mũi tên lông xanh trong bao ra, không giữ dây cương ngựa, vươn thẳng người giương cung bắn. Hai người lao về phía trước, khi cách nhau còn khoảng mười trượng, thái tử không tránh cũng không né, chờ mũi tên kia đến gần, lúc này mới giơ thương lên, nhưng không ngờ mũi tên kia lại bộc phát sức mạnh về sau. Mọi người đều thấy rõ, dưới sự cố gắng hết sức của thái tử, mũi tên kia chỉ trệch hướng chút ít, sượt qua mặt thái tử.
Từ sự tiến quân mãnh liệt của thái tử, có người kêu lên một tiếng hay, nhưng mũi tên kia lại bay chếch chừng mười trượng mới ngừng, tiếng hay này không được nốt tiếp, lẻ loi cô đơn mà ngừng lại.
Ta lặng lẽ quan sát trên đài, Hoàng thái hậu tuy nói không quan tâm, nhưng bây giờ lại mở to mắt nhìn dưới đài, ánh mắt cũng mang vẻ lo lắng.
Sắc mắt của Hoàng hậu lại càng tái nhợt, ánh mắt dõi theo bóng dáng của hoàng nhi.
Hai người cưỡi ngựa đi vòng quanh sân điện, Ô Mộc Tề ngồi vững trên lưng ngựa, cầm cường cung như cầm đũa, tay trái khẽ xoay cung, lớn tiếng nói: “Thái tử điện hạ, cẩn thận chút.”
Y lấy hai mũi tên ra từ bao, kẹp vào giữa hai ngón tay, đáp hai mũi tên lên dây cung. Phựt một tiếng, tên bay về phía thái tử theo hai hướng trên dưới.
Mọi người không hẹn mà cùng kinh hãi hô lên, song tiễn liên châu!
Thái tử giục ngựa, chỉ lo cúi rạp người mình trên lưng ngựa, dường như không biết phải tránh né thế nào. Thấy mũi tên kia sắp lao tới, cả con ngựa cũng cảm thấy nguy hiểm, lao nhanh hơn.
“Phập!” Một mũi tên đâm vào bụng ngựa, mũi tên còn lại đâm vào áo giáp bạc trên người thái tử, phát ra tiếng như cái xẻng đập vào nồi sắt, một lúc sau mới rơi xuống đất.
May là trên người y còn có áo giáp bạc che chở.
Mọi người thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng lo lắng: Nghe nói Ô Mộc Tề có thể bắn năm mũi tên cùng một lúc, bây giờ mới có hai mũi tên thôi!
Quả nhiên, Ô Mộc Tề lại cười dài: “Thái tử, cẩn thận chút, ba mũi tên......”
Trong số ba mũi tên có hai mũi bắn vào người thái tử, một vào cánh tay, một vào lưng. Mọi người có thể tưởng tượng được vì sao lại là hai chỗ này. Bởi vì thái tử chỉ biết kề sát lưng ngựa.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mị Tướng Quân
Vân Ngoại Thiên Đô
Mị Tướng Quân - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=mi_tuong_quan__van_ngoai_thien_do