Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Thay Đổi
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương Ngoại Truyện 4: Phiên Ngoại Hanagato Shukasa - Không Phải “Ghét”, Chỉ Là “Quan Tâm”... - P.1
“T
ại sao em khóc?”
“Chị đừng quan tâm đến tôi!! Tôi biết chị cũng chỉ là loại con gái đểu cáng mà thôi!”
“Nói nghe nào, sao khóc?”
Đó là lần đầu tiên có một cô gái ngốc nghếch bỏ qua lời chửi rủa của tôi để ngồi xuống bên cạnh một thằng nhóc những tưởng kiêu căng đáng ghét như tôi chỉ để hỏi tôi lý do...
Và đó cũng là lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi biết thế nào là “quan tâm”...
___o0o0o___
- Mẹ! Sắp tới sinh nhật con rồi! Con muốn một cái bánh kem Chocolate thật to... À, còn... – Tôi hào hứng cao giọng với mẹ, thật to vì tôi sợ sóng điện thoại từ Nhật tới Mĩ sẽ bị nhiễu phần nào khiến mẹ không thể nghe rõ giọng của tôi. Hét to vậy, chắc mẹ nghe sẽ rất rõ.
- À, con trai! – Mẹ tôi cất giọng điềm đạm, pha chút lạnh lùng. Tôi nghe rõ cái cảm giác chán chường của mẹ tôi qua ống nghe điện thoại, thật quen thuộc mỗi lần tới gần ngày 6 tháng 12 hằng năm. Mẹ đã cắt lời tôi nói, và tuôn một câu thật ngắn gọn. – Như mọi năm, ta sẽ ở Mĩ, rất bận, không thể về, và nếu cần, nói với Ishito, ông ta sẽ giúp con.
Chỉ vậy thôi, mẹ tôi cúp máy...
Hai mươi ba tiếng thôi, tôi nghe đã quen rồi, nhưng vẫn đau, rất đau...
Đã tám sinh nhật trôi qua, chỉ duy vào ngày sinh nhật chào đời, tôi mới có mẹ ở bên. Bảy ngày sinh nhật còn lại của tôi, ai đã ở bên chúc mừng sinh nhật tôi nào? Chỉ có quản gia, và người giúp việc...
___o0o0o___
- Ơi Hanagato!! Vào tiệm này ăn Takoyaki đi! Nghe nói Takoyaki ở đây ngon dã man! – Thằng Takumi, đội trưởng đội bóng chày trường tôi hào hứng gọi, tay chỉ vào cửa hàng với vẻ mặt hớn hở.
Trận bóng chày vừa kết thúc, đội chúng tôi toàn thắng. Bản thân là cầu thủ chủ chốt của đội, vừa nãy đã vận động quá nhiều, giờ tôi mệt bơ phờ, mồ hôi tuôn ra như suối, thấm ướt vạt đồng phục. Tôi khẽ đưa khăn lên thấm.
Nghe nó mời, tôi hơi xao động. Takoyaki? Thứ bánh tròn tròn nhỏ nhỏ mà khi nướng lên tỏa ra mùi thơm ngào ngạt ấy à? Chúng đã làm nức mũi tôi sau mỗi lần đi học về. Nhìn đám nhóc kia vừa đi vừa thổi thứ bánh ấy, tôi đã thèm thuồng chẳng ít.
Nhưng tôi sực nhớ một lần, cách đây vài tháng, khi đó mẹ tôi từ Mĩ trở về để giải quyết một số công chuyện, tiện đường qua trường đón tôi để đi dự tiệc. Khi đó chúng tôi cũng đã đi qua tiệm bánh này, và đó là lần đầu tiên, tôi vòi mẹ mua cho tôi thứ bánh ấy.
Tôi còn nhớ rất rõ, khi đó, bà đã dí vào trán tôi và hẩy tôi ra sau, đanh giọng: “Đó là thứ bánh bình dân, chỉ dành cho bọn nhà nghèo!”
Câu nói của mẹ thoáng chốc lại vang lên trong đầu tôi.
Tôi lắc đầu, xua tay:
- Nói tớ ăn thứ bánh bình dân này ấy à, còn khuya nhé! – Tôi nhếch môi bắn cho thằng Takumi một câu như thế.
Và xem tôi nhận lại được gì nào? Mấy cái nhíu mày cùng tia nhìn khó chịu của đám bạn, của chủ quán cùng những vị thực khách ngồi trong kia đã nghe thấy câu nói của tôi.
“Keng!”
Tiếng kim loại va chạm vang lên khe khẽ.
Một cô bé trạc tuổi tôi, có lẽ là nhỏ hơn, mặc đồng phục trường tôi đang ngồi trong quán. Cô bé có mái tóc đen lay láy, buộc hai bím, đôi môi hồng hồng khẽ chu ra, vai vẫn còn mang ba lô bỗng dưng thòng xuống.
Có vẻ cô ấy đã thả mạnh chĩa nĩa kim loại vào đĩa tương còn để trên bàn, trên phần ăn của cô còn bày chừng năm, sáu cái Takoyaki cùng vài que tăm đã dùng xong. Mặt cô tối sầm.
Con bạn đi cùng cô ta hình như là người lai, ngồi bên cạnh tỏ vẻ ngạc nhiên, đồng thời cũng ngoảnh lại nhìn tôi khó chịu.
Cô bé tóc đen kia đứng bật dậy, ngước đầu nhìn tôi, mày khẽ nhíu, đôi mắt đen lay láy, to tròn nhìn tôi ấm ức:
- Bình dân ư? Nhà giàu thì không được ăn sao? Nực cười! – Cô bé khinh miệt nhìn tôi, lườm thêm vài hồi, rồi bước ra khỏi chỗ ngồi, bỏ đi ra khỏi quán.
Con bạn của cô ta lúng túng chạy theo.
Tôi đứng im như trời trồng, nhìn theo bóng của cô bé đang khuất dần khỏi tầm mắt.
Một lát sau, một cô bé nhỏ tuổi chừng lên bốn, lên năm, có lẽ là con của chủ quán, lon ton chạy đến bàn của cô bạn vừa đi khỏi.
- Một... hai... – Cô bé ngây thơ cất giọng đếm trong sự ngỡ ngàng của tôi. – Sáu... bảy... Bảy cái!
Rồi cô bé chập chững bước lại ông chủ quán đang đứng nướng bánh bên ngoài, giật áo ông, giọng ngắc ngứ:
- Cha ơi! Chị Yui còn thừa những bảy cái lận. Một người thích Takoyaki của cha như chị ấy chắc chắn không thể để thừa mứa. Chị ấy tức chuyện gì hả cha?
- Không có gì đâu con gái. Mai chị ấy sẽ quay lại thôi. Chiều nào chẳng vậy! – Ông chủ quán khẽ cúi người vỗ đầu con gái, cười đôn hậu.
Tôi nhíu mày nhìn họ.
- Này Cho! – Tôi quay lại, gọi giật giọng thằng Cho, cầu thủ mới của đội bóng chày, giờ mới học năm nhất. – Con bé vừa rồi hình như học năm nhất đúng không? Chú mày có biết nó không?
- Hả? Senpai không biết cô ấy ư? – Giọng thằng Cho khàn khàn, nhưng cũng toát ra mấy phần ngạc nhiên sửng sốt. – Là nhị tiểu thư tập đoàn tài chính Satake, thuộc Top.5 đại gia trường mình. Cô ấy là hoa khôi không chỉ của năm nhất mà còn được bình chọn là một trong ba cô gái dễ thương nhất trường cơ mà. Đồng thời còn là người soán hết thứ vị trong bảng xếp hạng học tập năm nhất. Satake Yui, chẳng lẽ senpai không biết ư?
Giọng thằng Cho tỏ vẻ ngạc nhiên khi tôi không biết gì về cô nhóc tên là Satake Yui ấy cả.
Thực sự, gia đình tôi là chủ của tập đoàn tài chính phát triển nhất đất Nhật Bản này, tất nhiên tôi thuộc giới quý tộc, mức độ giàu chỉ thua chừng vài ba người con ông cháu cha, do vậy, tôi chẳng quan tâm người ta giàu thế nào. Và tôi chúa ghét bọn con gái, bởi đó là lũ chân yếu tay mềm, hay khóc nhè và phiền phức nhất quả đất, vậy nên đừng hỏi tôi ai xinh ai xấu. Cuối cùng, tôi là học sinh khá giỏi của năm 2, và tôi không quan tâm mấy năm khác học như thế nào.
Thằng Cho này... Thật là...
Mặc dù nói không quan tâm, nhưng tôi vẫn bị ám ảnh bởi vẻ mặt khó chịu ban nãy của cô ấy...
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Thay Đổi
Mimi Tamako
Thay Đổi - Mimi Tamako
https://isach.info/story.php?story=thay_doi__mimi_tamako