Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Nhất Định Tớ Sẽ Lấy Cậu
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 70
N
hìn bóng hình Huy cô độc một mình dưới ánh trăng trầm mặc, trái tim Uyên đau nhói vô cùng, Uyên rất muốn chạy đến bên Huy, an ủi cậu ấy. Nhưng... một bức rào chắn vô hình đã ngăn cản Uyên lại. Uyên lại hận Linh, lại càng căm ghét Linh hơn bao giờ hết. Bởi vì, cô ta làm Huy phải đau, đau trong lòng.
Uyên vội vàng lấy điện thoại trong túi ra.
‘‘ Ngày mai tôi muốn gặp cô.’’
** **
Chap 37 ( chap cuối ) part 1
Chap cuối này dài, nên tớ sẽ chia ra làm hai phần và post dần ọi người đọc nhé.
** ** *
Hôm nay gió thổi mạnh, dường như gió đang cố hất tung mái tóc Huy lên khiến chúng rối bời. Phải chăng tâm trạng của cậu lúc này cũng thế?
Cậu đã nói hết cho Linh những điều mà cậu đã cất giấu từ sâu thẳm trái tim mình, nói rằng cậu yêu cô ấy, cậu muốn mãi mãi được ở bên cô ấy, chở che, chăm sóc người con gái ấy. Những tưởng Linh sẽ chấp nhận cậu, sẽ để cậu nằm trong một góc nào đó trong trái tim của Linh, thế nhưng Linh ko cho cậu bất kỳ cơ hội nào, dù là nhỏ nhất, Linh từ chối, Linh muốn cậu tìm người con gái khác. Linh nói cô ấy ko xứng đáng với cậu.
Cái gì mà ko xứng chứ. Huy muốn hét thật to câu đó lên trước mặt Linh. Chẳng nhẽ Linh ko biết, trong trái tim Huy mãi mãi chỉ có hình bóng của một người thôi sao.
Huy muốn níu giữ, muốn đưa bàn tay mình nắm lấy Linh lâu hơn nữa, muốn nghe một câu trả lời rõ ràng hơn nữa, và muốn ôm dáng người nhỏ bé ấy vào lòng mà siết chặt trong vòng tay. Vậy mà cậu đâu làm được, cậu vẫn để Linh chạy đi, xa dần tầm mắt cậu, hình như cậu ko còn nhìn rõ Linh nữa, hai mắt cậu đã nhoè đi từ lúc nào rồi.
..
Ngôi sao vẫn chiêú lấp lánh trên đỉnh đầu, Huy tần ngần lặng yên đứng đó. Bóng dáng cậu trải dài trên nền đất lạnh lẽo. « Huy! Mày cô đơn lắm đúng ko? »
-Anh Huy... – Ken nhẹ vỗ vào vai Huy rồi ngồi xuống bên chiếc xích đu màu kem mà trước đó hai ngày, chính tay Huy đã sơn sửa cẩn thận, mắt Ken hướng lên màn đêm đen tĩnh mịch trên đỉnh đầu, nơi ngôi sao kia vẫn lấp lánh, lấp lánh.
-Linh ko thích anh. - Giọng Huy khàn đặc, cậu buồn rầu nhìn Ken với đôi mắt hoen đỏ.
-Đừng buồn nữa anh Huy... – Ken thở dài rồi vỗ vai người anh.
-Anh ko sao. Anh ổn.
Huy đột ngột ngắt lời Ken rồi lặng lẽ bước vào trong nhà, ngay lúc này đây, cậu ko muốn nghe gì nữa cả. Phải chăng, khi thất tình ai cũng như cậu lúc này.
Bóng Huy dần khuất sau cánh cửa gỗ, trên tay cậu, chiếc vòng cổ hình hoa lan màu xanh dương nhạt vẫn ánh lên từng tia lấp lánh.
** ** *
-Uyên!
-Dạ.
-Con vào đây một chút, bố có chuyện muốn nói với con.
Uyên miễn cưỡng ngồi xuống chiếc ghế salong đối diện ông Phác.
-Bố muốn nói gì? – Uyên lạnh lùng.
-Con biết Hà Linh... - Ậm ừ trong giây lát, ông Phác khẽ nói.
-Bố đừng có nhắc đến cái tên ấy nữa. – Uyên bực dọc ngắt lời bố mình. Cứ nghĩ đến cái tên đó thì hình ảnh khổ sở của Huy lúc lại chợt ùa về khiến tim Uyên đau nhói.
-Bố biết là con ko thích Linh, nhưng dù sao đó cũng là con của bố, là chị của con...
-Chị ư? – Uyên nhướn mày.
-Phải. Bố có Linh trước con và Nhật. Tất nhiên là bố ko biết điều này nhưng căn cứ vào giấy khai sinh của hai đứa, bố biết. Linh đã phải cùng mẹ nó chịu khổ cực suốt mười mấy năm qua, bố có lỗi rất lớn với Linh cũng như mẹ con con, thực sự là bố...
-Bố đừng nói nữa. – Uyên cười mỉa mai. - Bố muốn bù đắp cho con nhỏ đó chứ gì, vậy thì bố cứ việc.
Giọng Uyên the thé. Rốt cục thì bố vẫn rất mực yêu thương con nhỏ đó, trong tim bố ko còn cái gia đình này sao? Uyên đứng bật dậy, lạnh lùng nhìn ông Phác.
-Bố có thể bù đắp cho đứa con hoang đó, con ko cấm, đó là quyền của bố. Nhưng con xin bố đừng bắt con phải coi con nhỏ đó là chị em gì gì đó, giữa con và nó, xin bố hãy chọn một.
-Con đừng như vậy, bố rất khó xử...
-Khó xử ư? Vậy sao ngày xưa bố ko nghĩ rằng bây giờ sẽ có kết cục này?
-Uyên... – Ông Phác cứng họng. Uyên nói đúng, giá như ngày ấy ông suy nghĩ chín chắn hơn, kiên quyết hơn để bảo vệ người yêu của mình. Chính ông đã phản bội bà ấy, ông là người đàn ông tệ bạc nhất trên thế gian này.
-Đừng gọi tên con nếu bố cứ cố tình nhận con nhỏ đó. Con nói lại một lần nữa, có nó thì sẽ ko có con.
Nói rồi, Uyên bước thật nhanh lên lầu. Bóng dáng cô độc của Huy, đôi mắt đẫm nước mắt của Huy lại chợt hiện về..., bất chợt, mắt Uyên thấy cay cay. Tại sao Uyên ko thể sống một cuộc sống hạnh phúc cùng bố mẹ, luôn cười cùng người mà nó hằng yêu thương, được sống là chính mình chứ. Nó thật sự chán ghét cái bản mặt lạnh lùng này, cứng cỏi để làm gì, trong khi ko có được tình yêu.
Tựa hồ như giọt nước làm tràn ly, Uyên khóc, khóc thật nhiều, thật to. Đã từ rất lâu rồi, nó ko còn cho phép bản thân yếu đuối nữa, nó phải là một cô tiểu thư mạnh mẽ, quý tộc, là một con búp bê có thể cười điệu cười mỉa mai khinh bỉ người khác, có thể khóc nước mắt cá sấu, có thể lạnh lùng đầy kiêu sa, hay nhõng nhẽo như một đứa con gái tiểu thư chính hiệu. Nó phải như mẹ Minh Châu, đầy uy quyền khiến ai ai cũng phải nể sợ.
Nó ko muốn như con người trước đây, hiền lành để làm gì, bình thường để làm gì khi ko một ai tôn trọng nó, dối gạt nó, kể cả khi bọn họ biết nó là tiểu thư của một tập đoàn lớn. Nó đã chịu đựng quá đủ, những năm tháng còn ở Hàn Quốc thực sự đã cho nó thấy quá nhiều điều.
-Uyên, cậu lại học bài à?
-Ôi, Min, bạn đến đấy à? Giờ này cậu ko đi chơi sao?
-Chơi nhiều quá rồi nên cũng mệt chứ. Mà tại sao một đại tiểu thư như cậu lại bình thường đến mức này nhỉ. Cậu xem tóc cậu này, đã quá lỗi mốt rồi. – Min cười khẩy.
-Tiểu thư gì chứ.....- Uyên cười nhẹ. – Là một người bình thường cũng tốt mà.
-Hừ! – Min chun mũi.- Cậu nên sống với những gì cậu được hưởng chứ. Tập đoàn danh giá như nhà cậu mà lại có tiểu thư quê mùa là cậu chẳng phải sẽ rất mất mặt sao?
-Min, cậu nói gì thế? – Uyên nghiêng đầu, hình như chưa hiểu ý Min nói.
-Thôi thôi bỏ đi. Nói bao nhiêu lần rồi mà cậu đâu chịu sửa đổi. – Min lắc đầu rồi ngoe nguẩy bỏ đi. – À này, anh Chun Ho gửi cái này cho cậu.
Min rút trong túi ra một phong thư màu hồng phấn thơm phức. Rồi vừa đi vừa lẩm bẩm.
-Ko hiểu sao anh Chun Ho đẹp trai lại thấy thú vị ở cậu cơ chứ.
Uyên nhận lấy tấm thiệp từ tay Min, trong lòng vui ko kể xiết. Anh Chun Ho gửi thư cho cơ mà, ko thích sao được. Anh ấy là một hot-boy, xung quanh anh ấy có quá nhiều cô gái xinh đẹp điệu đà bủa vây, mặc dù Uyên ko dám thừa nhận rằng mình thích anh ấy nhưng trong lòng Uyên đã trả lời hết rồi.
Trong thư chỉ vẻn vẹn dòng chữ.
“Hết giờ, hẹn gặp em ở phòng âm nhạc nhé. Baby!
Chun Ho!”
...
Uyên cố gắng làm thật nhanh bài tập. Vuốt lại mái tóc vốn chẳng đẹp đẽ gì của mình mấy cái, chỉnh lại gọng kính rồi chạy thật nhanh đến phòng âm nhạc.
Đẩy cửa bước vào, Uyên đã thấy anh Chun Ho ngồi đó tự bao giờ, ko gian yên ắng khiến Uyên ko khỏi thấp thỏm lo âu. Dường như nghe thấy tiếng bước chân, Chun Ho quay lại nhìn Uyên nở nụ cười trìu mến, hai má Uyên bất giác đỏ bừng.
Chun Ho đứng dậy, nắm lấy tay Uyên tới chỗ cây dương cầm, lẳng lặng chơi bản nhạc anh thích cho Uyên nghe, thật trùng hợp, đó là bài nhạc mà Uyên thích nhất.
Kết thúc bài nhạc, Chun Ho quay lại phía Uyên.
-Em thích chứ?
-V.. âng.... – Uyên ngại ngùng trả lời, ko dám nhìn tận mặt anh.
Chun Ho chợt cười nhẹ, kéo Uyên ghé sát vào minh, khẽ đặt nụ hôn lên má khiến khuôn mặt Uyên đỏ ửng.
-Anh Chun...Chun Ho...
-Ngày mai mình hẹn hò nhé!
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Nhất Định Tớ Sẽ Lấy Cậu
Nhím
Nhất Định Tớ Sẽ Lấy Cậu - Nhím
https://isach.info/story.php?story=nhat_dinh_to_se_lay_cau__nhim