Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn!
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 64: Sweet Heart For¬Ev¬Er
T
ôi vừa phơi quần áo, vừa nhớ lại chuyện xảy ra mấy ngày nay, không tự chủ lại nghĩ tới ngày đó nói chuyện với Diệp Tư Viễn. Anh đã nói với tôi -- sự cố vào năm mười một tuổi, Diệp Tư Hòa là cố ý.
Thiếu niên mười lăm tuổi đó cố ý để cho em họ nhỏ nhất của mình leo lên tường, đi nhặt quả cầu lồng cách máy biến thế rất gần. Diệp Tư Hòa là đứa lớn nhất trong mấy đứa bé, hắn biết máy biến thế lợi hại, mặc kệ là thông qua kiến thức vật lý hay là trường hợp thực tế, hắn đều biết. Mà thời điểm đó Diệp Tư Viễn thật sự chỉ là một đứa trẻ, có lẽ anh vẫn còn rất sùng bái Diệp Tư Hòa, rất nghe lời của hắn, đối mặt với mệnh lệnh của hắn, Diệp Tư Viễn nho nhỏ không suy nghĩ nhiều, liền nhanh nhẹn bò lên tường.
Tôi nắm chặt quần áo trong tay, trái tim nhanh chóng co rút thành một đoàn. Tôi không thể tưởng tượng được tình huống đó, thân thể nhỏ của Diệp Tư Viễn giống như lá cây rơi từ đầu tường xuống, một dòng điện cường đại thoáng xuyên qua thân thể của anh, ăn mòn thân thể của anh, trong nháy mắt, vận mệnh thay đổi.
Tôi không hiểu rõ động cơ của Diệp Tư Hòa, không nghĩ ra, vô luận như thế nào cũng không nghĩ ra.
Tôi hận hắn, hận đến chảy máu trong tim, hận đến trong đầu dâng lên ý niệm tà ác -- tôi hận không thể giết chết hắn, rút gân hắn, lột da hắn, tôi muốn chém đứt hai cánh tay của hắn, để cho hắn nếm thử một chút tư vị khổ sở này! Cho hắn biết, mười một năm này, Diệp Tư Viễn đã trải qua như thế nào!
Sau buổi tối Diệp Tư Viễn nói lời này với tôi, trong đầu tôi luôn lặp lại tình cảnh tự tôi suy nghĩ ra được, cố gắng thế nào cũng không ngủ được.
Khi đó tôi mới hiểu được, tại sao Diệp Tư Viễn vẫn không nói những chuyện này với tôi. Anh biết, tôi sẽ đau lòng cho anh, khổ sở cho anh, hận cho anh! Anh không muốn làm cho lòng của tôi lại lần nữa trải qua chua xót uất ức mà anh đã trải qua trong mười mấy năm.
Anh thà rằng hi vọng tôi vẫn xem chuyện anh bị thương là ngoài ý muốn, cũng không muốn để cho tôi biết đây có lẽ là người thân của anh cố ý làm. Diệp Tư Viễn cũng đã nói qua, anh không bỏ xuống được; anh còn nói, từ ngày không có tay, anh sẽ rất khó tin tưởng người khác.
Tôi tin tưởng những năm gần đây, anh từng ở trong lòng hỏi thế giới không biết đó một tiếng tại sao, có lẽ sẽ tránh ở đỉnh núi không người khóc đến khàn cả giọng, có lẽ sẽ đón gió vừa chạy vừa hô hào, có lẽ sẽ đứng ở đằng xa lặng lẽ nhìn bạn cùng lứa tuổi vui chơi; có lẽ sẽ giống tôi bây giờ, đêm nào cũng bị cơn ác mộng quấy rầy, nửa đêm đột nhiên thức tỉnh.
Ở bên cạnh anh, chỉ còn lại có hai ống tay áo vĩnh viễn trống không.
Tôi không biết anh đã có được đáp án, nhưng trên thế giới này, có quá nhiều vấn đề hoàn toàn không có đáp án.
Chúng ta nhỏ bé như vậy, đối mặt những chuyện xấu xa, tà ác, bất công, điên đảo thị phi, trắng đen hỗn loạn, mỗi người đều không thể làm gì.
Bên trong cuộc sống không thể làm gì đấy, Diệp Tư Viễn từ từ lớn lên, anh học xong nuốt nước mắt xuống, bắt đầu tích cực sống cuộc sống không giống người bình thường.
Anh là một người thiện lương lại kiên cường, anh giấu nỗi đau này trong lòng, cố gắng cho tôi nhìn thấy ánh nắng mặt trời rực rỡ của anh, đó chính là mặt ưu tú tốt đẹp, không muốn làm cho chút bóng tối vấy bẩn trái tim tôi.
Cho đến khi -- tôi bởi vì lời nói Diệp Tư Hòa hoài nghi mẹ Diệp, mới chạm đến dây cung nơi đáy lòng Diệp Tư Viễn.
Quay đầu nhìn trong phòng khách, Diệp Tư Viễn đang ngồi dựa vào ghế sa lon xem ti vi, chân phải của anh đặt ở trên khay trà, ngón chân đang ấn điều khiển ti vi. Trên người anh mặc T-shirt ngắn tay, ống tay áo trống không rũ xuống bên cạnh, bộ dáng kia làm người ta cực kỳ đau lòng.
Cánh tay ngắn không trọn vẹn của Diệp Tư Viễn hết sức rõ ràng, trước kia tôi sẽ không cảm khái như vậy, chỉ là sau khi biết chuyện Diệp Tư Hòa, tôi không cách nào khống chế nghĩ tới một chút chuyện lộn xộn lung tung.
Tôi thậm chí đã có một giấc mộng, mơ thấy tôi ngồi máy thời gian đi tới ngày sinh nhật mười một tuổi của Diệp Tư Viễn. Ở trên mảnh đất trống, tiểu Tư Viễn đang muốn leo lên trên tường, tôi lập tức vọt tới, một phen kéo anh xuống.
"Đừng! Đừng leo! Diệp Tư Viễn! Đừng leo lên!" Tôi lớn tiếng kêu.
"Tiểu Kết, Tiểu Kết! Em làm sao vậy? Tỉnh, Tiểu Kết!"
Tôi mở mắt, cả người mệt lả, phát hiện mình ôm chặt thân thể Diệp Tư Viễn, trước mặt là gương mặt vừa lo lắng vừa kinh ngạc của anh.
"Em lại gặp ác mộng." Anh nhẹ nhàng thở dài một hơi, lại gần đặt đầu ở vai tôi, "Sớm biết em sẽ như vậy, anh nhất định không nói gì với em."
"Tư Viễn......" Tôi thở hổn hển, bàn tay xoa gương mặt của anh, "Em lại thấy giấc mộng kia rồi."
Anh không có trả lời, chỉ là nhẹ nhàng cắn bả vai của tôi, cắn cắn biến thành liếm hôn.
"Làm sao đây? Diệp Tư Viễn, em luôn thấy giấc mơ kỳ quái đó." Tôi đã từng nói với anh cảnh mộng của tôi, bởi vì tôi cực kỳ khổ não.
"Không người nào có thể trở lại quá khứ." Rốt cuộc anh mở miệng, giọng nói thật bình tĩnh, "Nếu như luôn nghĩ như vậy, anh sớm điên rồi."
Nhưng tôi không có sự kiên cường đó, tôi vẫn nghĩ, nghĩ không ngừng, nghĩ đến trong lòng chua xót, hô hấp khó khăn.
"Tiểu Kết, nghĩ về phía tốt, nếu như không phải bởi vì bị thương, anh sẽ không quen em." Anh nở nụ cười, ánh mắt nhu hòa, "Anh cảm thấy, em chính là bảo bối ông trời tặng cho anh, anh cảm kích còn không kịp."
"Vậy em thà không quen được anh." Tôi nói, "Em chỉ hi vọng anh có thể có một thân thể cường tráng khỏe mạnh."
"Hiện tại anh rất khỏe mạnh mà."
Tôi trừng anh, anh rõ ràng biết tôi đang nói gì.
"Khuya lắm rồi, ngủ. Tiểu Kết, đừng suy nghĩ lung tung nữa." Diệp Tư Viễn lật người, hai chân kẹp chăn mỏng đắp lên người tôi, tôi cũng kéo chăn đắp lên cho anh.
Bóng tối quay về trong phòng, chúng tôi gắt gao kề bên nhau. Thật lâu sau, tôi nghe thấy giọng nói trầm thấp của Diệp Tư Viễn: "Thân thể của anh không cách nào thay đổi. Nếu như ngày nào đó em mệt mỏi, nói với anh, anh nhất định sẽ để em đi, tuyệt đối sẽ không trách em."
"Em đi, vậy anh phải làm sao?" Tôi sâu kín hỏi anh.
Anh trầm mặc hồi lâu: "Anh sẽ tiếp tục sống."
Thu hồi suy nghĩ, tôi đã phơi xong quần áo rồi, đi vào phòng khách ngồi lên ghế sa lon bên cạnh Diệp Tư Viễn. Tôi ôm anh thật chặt, nhắm mắt lại không nói một lời.
"Sao vậy?" Anh cảm nhận được sự khác thường của tôi.
"Không có việc gì." Tôi lắc đầu, đột nhiên nhớ tới việc ban ngày, "Diệp Tư Viễn, anh biết không? Đường Duệ bị đuổi rồi."
Anh khẽ cau mày, trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc, lắc đầu một cái với tôi.
"Em cũng là buổi trưa nhìn bảng thông báo mới biết. Aizz...... em cảm thấy, thật là có chút quá tàn nhẫn."
"Cái gì quá tàn nhẫn?"
"Xử phạt của trường học! Anh không cảm thấy trường học quá tàn nhẫn sao? Đường Duệ cũng là năm thứ tư rồi, mười hai năm đọc sách lúc trước, thật vất vả thi lên đại học, vô kinh vô hiểm học bốn năm, gần đến lúc tốt nghiệp lại bị trường học đuổi. Em nghĩ, không biết ba mẹ hắn biết tin tức này sẽ như thế nào đây? Đổi thành ba em, không hỏng mất là không thể, sau đó đánh gãy chân em."
Diệp Tư Viễn mím môi nhìn tôi, anh lại khẽ lắc đầu một cái, nói: "Hắn đã là một người lớn, lúc hắn làm mấy việc với em thì nên nghĩ đến có lẽ sẽ có hậu quả này."
"Ừ...... Nhưng mà không phải em đã không sao rồi ư? Hơn nữa...... em cũng không nói chuyện Đường Duệ với trường học, thế nhưng em lại cảm thấy ý của lãnh đạo trường học, giống như bọn họ đều biết hết rồi."
Diệp Tư Viễn nhẹ nhàng ho khan một tiếng, anh quay mặt, nói: "Trong trường học cũng có rất nhiều lời đồn đãi, đều nói em bị hãm hại, các thầy cô cũng sẽ không ngồi nhìn mặc kệ, dù sao cũng phải dựa theo lời đồn điều tra một chút."
"Có đạo lý...... Chẳng qua em rất tiếc cho hắn." Tôi nói lời thật lòng.
"Không cho hắn ngồi tù, đã là không tệ." Ánh mắt Diệp Tư Viễn thoạt nhìn không quá cao hứng, "Nghĩ đến hắn làm mấy chuyện này với em, anh thật sự hận không được xé nát hắn."
Tôi cười, xoa tóc của anh cười nói: "Hắn đã quá thảm, ngồi tù nữa sẽ không có cách nào sống nữa rồi. Ha ha! Diệp Tư Viễn, nghe giọng điệu của anh, giống như Đường Duệ bị đuổi là kiệt tác của anh."
Anh nghiêng đầu lại nhìn tôi chằm chằm: "Anh không có."
Tôi cười to, "Em biết rõ anh không có, khẩn trương cái gì."
@@@@@@@@@@@@
Lúc Đường Duệ xuất hiện ở trước mặt tôi thì đã là cuối tháng năm.
Hắn mang mũ lưỡi trai và đeo mắt kính, vành nón kéo xuống thật thấp, xung quanh môi là một mảnh râu, cả người nhìn gầy đi trông thấy, tinh thần suy sụp đến mức hoàn toàn không cách nào liên hệ với người vừa liều lĩnh lại tự kỷ kia.
Bên ngoài hành lang của trường học, hắn đứng trước mặt tôi, một lúc lâu sau tôi mới nhận ra là hắn.
"Anh muốn làm gì?" Tôi đề phòng nhìn hắn.
"Trần Kết! Anh muốn nói chuyện với em một chút." Đường Duệ hạ thấp giọng, "Em yên tâm, anh sẽ không làm gì em, em có thể cho anh mười phút không?"
"Chúng ta không có gì để nói." Tôi hoàn toàn có thể đoán được hắn muốn nói gì với tôi, nhưng nhìn dáng vẻ chán nản nhếch nhác của hắn, giọng nói lạnh lùng liền trở nên ấm áp một chút "Đường Duệ, đó là trường học quyết định."
"Không! Không phải vậy!" Đường Duệ có chút kích động, tôi nhìn bộ dáng của hắn như hận không được muốn xông lên, "Trần Kết, anh sai rồi! Chuyện đêm đó, hoàn toàn là anh không đúng! Nhưng mà chúng tôi chỉ là uống nhiều quá nên đùa giỡn thôi, những hình kia cũng không phải là anh chụp, lúc đồng nghiệp anh nói muốn truyền lên mạng, anh cũng không ngờ sẽ có hậu quả nghiêm trọng như vậy. Nếu như có thể nghĩ đến, anh nhất định sẽ ngăn cản! Anh sai rồi, Trần Kết, em tha thứ cho anh đi!"
"Bây giờ anh nói với tôi điều này cũng vô dụng rồi! Đường Duệ, quyết định kia là của trường học, không có quan hệ gì với tôi."
"Không phải vậy! Không phải vậy!" Hắn lập tức lấy mắt kính đang đeo xuống, trong mắt phủ đầy tia máu, "Thật ra trước khi thông báo ra ngoài, anh đã nhận được tin tức, sau đó anh cũng tìm quan hệ muốn đi chuẩn bị một chút. Nhưng người khác phản hồi với anh là bối cảnh người giúp em không bị đuổi rất mạnh, người anh tìm hoàn toàn không đụng được hắn."
"À?" Tôi không hiểu lời của hắn.
"Hình như là người có cấp bậc cục trưởng, họ Trang. Trần Kết, anh thật sự không biết chuyện sẽ huyên náo lớn như vậy. Anh cầu xin em, có thể giúp anh đi cầu tình, để cho anh khôi phục học tịch, cho dù là học lại một năm, thậm chí hai năm cũng không sao! Chỉ cần có thể để cho anh tốt nghiệp!"
Trong đầu tôi suy xét về lời nói của Đường Duệ, người giúp cho tôi là một cục trưởng họ Trang ư? Tôi vẫn cho là Ứng giáo sư chứ, vậy xem ra, đây cũng là Hạ Thư Ý giúp đỡ bảy rẽ tám quẹo rồi.
Nghĩ tới mình thiếu Diệp Tư Hòa một nhân tình lớn, trong lòng tôi liền tích tụ cảm giác khó chịu.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn!
Hàm Yên
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên
https://isach.info/story.php?story=om_em_di_diep_tu_vien__ham_yen