Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mị Tướng Quân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 64: Động Tình, Đừng Nhầm Đối Tượng (2)
K
hông ngờ rằng y lại cười, lại còn cười ra tiếng, nói không rõ ràng: “Ta nguyện ý, nguyện ý…”
Hàng mi dài của y khẽ rung động, vẻ mặt lại càng như hoa đào ngày xuân, chân mày giãn ra, lọn tóc màu đen tán loạn trên vầng trán màu mạch, làm nổi bật đóa hoa mai bùn trên mặt. Vẻ khắc nghiệt lạnh băng thường ngày hoàn toàn biến mất. Xem ra, y thật sự đang có một giấc mộng đẹp.
“Ngươi nguyện ý gì cơ?” Ta ngồi xổm xuống trêu chọc y.
“Nguyện từ bỏ hết thảy, từ bỏ tất cả, chỉ cần nàng có thể, nàng có thể…” Y cười nhạt, miệng như ngậm rượu nguyên chất, lông mi run rẩy, phảng phất như tẩm men say.
Công hiệu của thuốc này cũng không tệ, có thể làm cho người ta dám làm chuyện thường ngày không dám làm, dám vứt bỏ thứ thường ngày không muốn vứt. Cho nên, ở trong mộng có thể đạt được thứ mà ngoài đời thật hoàn toàn không có được.
Nhưng không phải y nên tiếp tục chuyện dở dang vừa nãy ư? Sao lại lạc đề rồi?
Chuyện này cũng không hay lắm. Viên thuốc này có thể làm cho y cảm thấy y đã làm chuyện đó với ta rồi. Như vậy khi y tỉnh lại, mới có thể không nghi ngờ. Nhưng hôm nay xem ra không hay lắm. Có phải bởi vì lúc trước y bị hạ dược, nên hai loại thuốc hợp lại đã xảy ra biến hóa không thể lường trước, nên cảm giác của y mới bất thường?
Ta không khỏi lo lắng. Nếu như vậy thì phiền toái to rồi. Nếu thuốc này không tạo ra ảo giác ta đã bị làm, sau khi tỉnh lại liệu y có nghi ngờ gì không?
Ta đứng dậy, bước hai bước trong phòng, nghĩ cách giải quyết. Có nên cho y uống thêm một viên thuốc nữa, như vậy dược hiệu bị hai loại thuốc trung hòa có thể phát tác không?
Nhưng ta lại sợ quá đà lại phản tác dụng.
Đang do dự, kẻ nằm còng queo dưới đất cũng duỗi thẳng người ra, cơ thể căng cứng, hai tay ôm chặt người mình, thân hình lại có động tác không ngừng… Nếu ta không nhìn ra y nằm mơ cái gì thì ta đúng là đầu heo.
Ta thở phào nhẹ nhõm. Nhìn y nằm dưới đất làm động tác như vậy, thật sự không tao nhã, lôi chiếc chăn từ trên giường xuống rồi phủ lên, tránh làm bẩn mắt ta. Ai ngờ y lại ôm chặt chăn, tiếp tục động tác.
Trơ mắt nhìn chăn ướt một mảng, ta nghĩ, mặt của ta cũng đỏ luôn rồi.
Ai, tinh lực của y cũng thật dư thừa, mộng xuân mà thôi, cũng phải làm không ngừng, hại ta cả đêm không thể ngủ ngon. Vừa mới thiu thiu ngủ lại đột nhiên bị tiếng động như tiếng cá giãy trên sàn nhà đánh thức. Có nhiều lần còn tưởng mình đang ở trong bếp. Đầu bếp đang cầm dao sắt chặt cá, cá ra sức giãy dụa không ngừng.
Trời hửng sáng y mới ngừng lại. Ta xuống giường, đi tới bên cạnh y, muốn đỡ y khỏi mắt đất, nâng lên giường. Nhưng không ngờ đêm qua y dư thừa tinh lực, hôm nay cả người lại mềm nhũn, còn nặng hơn con heo chết nặng ngàn cân. Khiến ta hoàn toàn không có cách nào kéo y lên giường.
Ngoài điện vang tiếng người mơ hồ, tiếng chuông xuyên qua cung điện trùng điệp truyền tới. Chắc một lúc nữa sẽ có người vào hầu hạ. Suy nghĩ một chút, y phục trên người y chỉnh tề, trên quần nhất định có dấu vết động tình. Như vậy sẽ khiến người nghi ngờ, xem ra chỉ có thể cởi quần cởi áo cho y.
Ta cởi áo cho y trước, cởi nút buộc vạt áo, rồi rút cánh tay trái của y khỏi tay áo. Việc này cũng dễ, nhưng muốn cởi tay bên kia thì phải lật người y lại, cực kỳ khó khăn. Thân thể y nặng trịch, ta đẩy một lúc lâu mà vẫn không nhúc nhích, không còn cách nào khác, chẳng quan tâm nhiều nữa, đành phải dốc hết sức kéo ra. Dùng chân chặn lên vai trái y, mới kéo y phục kẹp giữa người y và sàn nhà ra được.
Tiếp theo là trung y, cũng phải làm theo cách tương tự.
Chỉ mới cởi được y phục ở nửa người trên, ta đã mệt mỏi người đẫm mồ hôi.
Nửa người trên của y lộ ra. Vết thương lúc trước vẫn còn bôi thuốc mỡ, dường như đây là lần đầu tiên ta được nhìn thấy thân hình tuyệt đẹp như vậy.
Nhớ lại trước kia, ở một nơi cách quân doanh không xa có một con sông nhỏ. Vừa đến mùa hè, binh sĩ cởi hết đồ xuống sông bơi lội như nấu bánh chẻo. Thi thoảng ta cũng không cẩn thận nhìn thấy mông của bọn họ… Nhưng vị Ninh vương điện hạ này không bao giờ tham dự, tắm rửa đều dùng thùng gỗ lớn đổ đầy nước nóng, núp trong lều tiến hành… Theo cách nói của Tiểu Thất, làm như vậy có còn là nam nhân không? Còn bẽn lẽn hơn cả cô.
Trong lúc suy nghĩ miên man, ngoài điện vang tiếng gọi mơ hồ. Ta vội vàng bắt đầu cởi quần cho y, vốn nghĩ rằng không cởi cũng được, nhưng nơi ẩm ướt giữa quần lại rõ ràng như thế…
Ngoài điện có tiếng gọi khẽ khàng: “Điện hạ tỉnh chưa?”
Ta chẳng quan tâm nhiều nữa, cởi bỏ đai lưng y, lôi kéo như cởi áo, nhưng không ngờ lưng quần lại đè dưới mông không thể xê dịch. Lại càng nguy ngập chính là, ngoài cửa điện lại có tiếng gọi: Điện hạ, nên dậy rồi.
Đây là tiểu hoàng môn chịu trách nhiệm gọi các hoàng tử dậy. Mỗi khi đến canh giờ, sẽ đến gọi dậy, sau ba lần, nếu các hoàng tử còn không lên tiếng, những người hầu đó sẽ tự mở cửa đi vào. Đây cũng là một trong nhưng quy củ hoàng thái hậu định ra.
Ta nói, Ninh vương này cũng đã phân phủ xuất cung rồi, sao những người này còn tuân theo quy củ chứ?
Thấy đã gọi đến lần thứ hai mà quần của y vẫn đè dưới mông không thể xê dịch, ta hoảng hốt đến độ toát mồ hôi đầy đầu, nhìn xung quay thấy góc điện có một cái hộp đựng đồ thêu bằng gỗ trên bàn trà. Vội vã chạy tới, mở nắp ra, tạ ơn trời đất, bên trong có một cái kéo.
Ta chạy vội chạy vàng cầm kéo đến trước mặt Hạ Hầu Thương, cắt đứt dây đai lưng của y. Nhưng lúc này, cửa điện lại vang tiếng lách cách, ta vội kéo cái chăn đặt bên cạnh y sang. Lúc cửa điện mở ra, vừa lúc phủ lên hai người bọn ta.
Có thể tưởng tượng ra khi thấy hai người bọn ta hoang dâm vô độ nằm dưới đất, chắc hẳn vẻ mặt của cung nhân vô cùng đặc sắc, nhưng ta không có thời gian nhìn… Đang mải cởi quần dài.
Khó khăn lắm mới cởi được được quần cho y, ta vo viên cái quần lại. Thuận tay sờ mó, chạm tới làn da mịn màng, bờ mông cứng rắn như sắt, rồi sờ sang bên… Không dám… Còn phải nói, ta vẫn là nữ nhân đó!
Chỉ nghe thấy bên ngoài có người ho khan: “Điện hạ, ngài… ngài… nên dậy rồi.”
Tại sao lại nói “Bên ngoài”? Bởi vì để cởi quần, ta đã rúc đầu vào trong chăn.
Cho nên, có thể tưởng tượng được, hai người chùm tấm chăn lớn, mà dưới đất, tấm chăn vẫn gợn sóng… Không thèm để ý đến đám cung nhân bưng khay đựng đồ súc miệng chờ ở bên, trình độ không coi ai ra gì đạt đến mức này…
Thảo nào tiểu hoàng môn lại ấp úng như thế.
Ta vội thò nửa mặt ra, nói không rõ tiếng: “Làm phiền rồi.”
Không hẹn mà bốn cung nhân đều khẽ thở phào, có thể thấy được tình cảnh này khiến cho những cung nhân đã quen với chuyện hoàng đế sủng hạnh hậu phi cũng không thể nào bình tĩnh mà nhìn được!
Sau khi thở phào, hai cung nữ, hai thái giám này không hẹn mà cùng tìm chỗ đặt chân trên sàn, vẻ mặt vô cùng đoan chính nghiêm túc.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mị Tướng Quân
Vân Ngoại Thiên Đô
Mị Tướng Quân - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=mi_tuong_quan__van_ngoai_thien_do