Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Định Mệnh...Nước Mắt
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 62: Chốn Yên Nghỉ Cuối Cùng
*** Một tiếng sau ***
Ở góc sânkhấu kia, có bốn con người cũng đang chìm đắm trong nỗi đau chua xót. Họ là những người đến sau, họ đến khi mọi chuyện đã rồi, giờ đây họ chỉ biết lặng lẽ quan sát khung cảnh hoang tàn, thoang thoảng mùi máu tươi ảm đạm này. Dù không biết rõ ngọn ngành, nhưng họ cũng không nhẫn tâm đến mức gợi lại chuyện buồn, chỉ nhìn hai thi thể nằm đó.. cũng đủ biết được phần nào sự việc rồi.
Vân ôm lấy Phong, rúc sâu vào người cậu, toàn thân run bần bật, cô không dám nhìn vào hai thi thể tái nhợt kia, vì từ nhỏ cô đã mắc chứng bệnh.. sợ xác chết! Cô sợ phải chứng kiến cảnh một ai đó chết, nhất là người mình từng quen biết, thế nên cô chỉ biết tránh né nó thôi… bằng cách vùi sâu vào khuôn ngực vạm vỡ của cậu. Phong có thể cảm nhận rõ hơi thở run rẩy của cô, đôi tay rắn chắc đó lại ôm cô chặt hơn, chỉ ôm thôi, không nói một lời.
Còn Kiệt, ngay khi bước vào, cậu đã nhập bọn với đám người Gia Huy, chỉ để chắc chắn rằng An vẫn an toàn.
“Kiều Linh…” - Bảo ôm chặt lấy thi thể Linh, sau gần cả tiếng đồng hồ vùng vẫy trong cơn đau của sự thật… Cậu mới chịu chấp nhận rằng Linh đã chết rồi… Dù cậu không yêu cô gái này, nhưng chắc chắn là cậu thương cô, thương hơn cả người thân của mình, từng dòng ký ức nhạt nhòa về Linh cứ xoay quanh cậu, khiến tim cứ nhói lên từng đợt… Tay cậu đan chặt vào bàn tay lạnh ngắt của cô…
…..
………
…………
“Chôn họ đi, trời sắp tối rồi.” - Phong chợt cất giọng lạnh lùng, ánh mắt của cậu nhìn theo phía mặt trời dần khuất dạng, bầu trời ngày một tối hơn, ánh sáng le lói dần..
Lại một khoảng lặng nữa dâng trào…
Trong cơn đau, ai có thể đủ bình tĩnh để nghĩ đến chuyện đó? Chôn họ ở nơi bẩn thỉu này ư? Thốt lên câu nói lạnh lẽo đến ảm đạm đó.
Chỉ có thể là Hoàng Vũ Phong.
Tất cả lại trở về với im lặng. Cả đám không ai bảo ai, từng người một đứng dậy, trừ Sally, họ bắt đầu đưa hai người họ trở về với đất lạnh, vùi Linh và Khang vào hố sâu… chỉ cắm hai cây thánh giá làm từ vài thanh gỗ mục gần đó lên hai nấm mồ tạm bợ của họ, rồi tất cả lại lặng lẽ bỏ đi. Ngày hôm đó, ánh hoàng hôn đỏ hơn thường ngày... tựa như một bầu trời máu, ngày hôm đó, bầu trời âm u hơn, lạnh lẽo hơn… gió hững hờ thổi qua cành cây tạo nên tiếng xào xạc ảm đạm.
Tại nơi đồng cỏ bao la này, đã kết thúc câu chuyện của hai con người…
*** Vài ngày sau ***
Phòng 203.
“Em lại nhớ Khang?” - Một chàng trai mang màu mắt xanh biếc của biển cả đến bên cô gái của cậu - người đang ưu tư nghe lại bài hát kia.
“Vâng…” - Cô gật nhẹ.
“Hừm…” - Cậu nhíu mi rồi nhanh tắt quách cái âm thanh đó đi, nói. - “Đành rằng anh ta chết là vì em, đành rằng anh ta rất yêu em, nhưng anh ta đã chết rồi, em nhớ anh ta cũng đã mấy ngày rồi, giờ đừng nhớ nữa, anh không thích.”
Vi hơi sững người, sau đó chợt bật cười: “Hì... Anh ghen hả?”
“Không.. làm gì có!” - Cậu quay mặt sang hướng khác, tuy nhiên tay lại tìm đến tay cô, nắm nhẹ.
Cô cười, siết nhẹ bàn tay to lớn của cậu, khẽ cất giọng: “Đừng ghen, em chỉ xem anh ấy là anh trai thôi.”
“Ngày nào em cũng nói câu này!” - Cậu nhăn nhó.
“Là vì ngày nào anh cũng ghen! Nên em nhắc cho anh nhớ.”
“Ơ ơ, tại ngày nào em cũng nghe anh ta hát mà! Anh không chịu được!”
“Hì hì, thế sau này em ít nghe lại, được chưa?” - Cô cười trong sáng.
“Em hứa rồi đấy.” - Cậu nắm tay cô chặt hơn. Chợt…
Vi rút tay khỏi tay cậu rồi quàng tay ôm cổ, hôn nhẹ lên môi Dương: “Em hứa mà.”
Đáp lại là nụ cười tươi rói của cậu, cậu cảm thấy thật sự hạnh phúc vì giờ đây mình đã có cô - thiên thần xinh đẹp, lung linh tựa ánh dương.
CẠCH - Tiếng mở cửa.
“Anh Dương, Nhật Vi, chúng ta ra ngoài chơi đi!!!” - Tiếng nói hùng hổ của Vân vang lên, và tất nhiên là cô cũng thấy được cái tình cảnh đó ngay khi kết thúc câu, kéo theo ba… à không, bốn cặp mắt trợn tròn mới đúng.
Hai người vội rời ra, mặt đỏ như gấc chín, Vi mím môi xoay mặt về phía tường còn Dương lắp bắp: “Em… Em vào đây làm gì?”
“Thì… Thì qua rủ hai người đi chơi chứ gì! Mấy ngày nay toàn ru rú trong khách sạn, mọi người ai cũng buồn nên hôm nay mình phải đi thay đổi không khí chứ, em chán chết rồi đây này!” - Vân đáp, đồng thời nắm tay Phong đi vào.
Cậu liền nhíu mi phản bác: “Nhưng mấy vết thương trên người Vi còn chưa khỏi mà, em ấy còn băng tùm lum thế này, vậy sao mà đi được hả em? dẹp dẹp!”
Nghe vậy, Vân đưa mắt nhìn thân thể chỗ thì quấn băng trắng, chỗ thì dán băng urgo, chỗ thì bầm tím của Vi,nhất là gương mặt thanh tú cũng không tránh được vết thương nhỏ đang trong quá trình lành. Quan sát một hồi, cô trả lời tỉnh rụi: “Cũng đỡ hơn hôm ở sân khấu Siren mà! Vi trông thế này chắc đi được mà, tớ nói có đúng không?”
Nhìn nét mặt hiện rõ ba chữ “muốn - đi - chơi” của Vân, cô đành cười nhẹ: “Uhm, tớ đi được mà.”
“Thấy chưa thấy chưa, Vi đi được kìa, vậy anh cũng đi đi mà, thỉnh thoảng ra ngoài ngắm cảnh hóng gió cũng tốt mà, ru rú trong phòng hoài còn gì là đi chơi chứ, đi đi mà anh!” - Vân bỏ tay Phong ra, tiến lại ôm tay Dương lay lay mà nài nỉ.
“Anh nói không…” - Chợt cậu sững người, cố nói hai chữ cuối: “Là không.”
Tình hình là Phong không thích cô ôm tay người khác nên đã vội kéo cô về phía mình, giở giọng lạnh tanh: “Cậu ta không đi, chúng ta đi.”
“Nhưng… Nhưng” - Cô mặt nhăn mày nhó, ấp úng.
Đúng lúc Vân đang khó xử, Dương chợt đứng lên: “Được rồi, đi thì đi.”. Nói rồi cậu khom người xuống để mà cõng Vi. Vi chợt đỏ mặt, cô đưa mắt nhìn cậu: “Em tự đi được mà.”
“Uầy uầy, anh ấy lo cho cậu thôi mà Vi, không muốn cậu phải đi lại với mấy cái vết thương đó ý mà, đi thôi đi thôi!” - Vân ra giọng cuống quýt, vội đẩy đẩy hai người họ đi, dù trong lòng chả hiểu lý do tại sao anh mình lại thay đổi cái rụp như thế, chắc là giọng nói của Phong có sức uy hiếp, chắc vậy…
Vừa cười thầm vì lôi kéo được hai người này khỏi phòng, cô lại vừa lo lắng vì không biết hai cái tên đực rựa kia có dụ dỗ được An với Gia Huy ra khỏi cái phòng 201 không, thật sự là làm người ta hồi hộp mà.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Định Mệnh...Nước Mắt
Yuri Phạm
Định Mệnh...Nước Mắt - Yuri Phạm
https://isach.info/story.php?story=dinh_menh_nuoc_mat__yuri_pham