Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 51.1. Ba Ngày Ở Đảo San Hô (1).
C
hương 51.1: Ba ngày ở đảo San Hô (1).
Thừa Tuyết kéo vali lên khoang phổ thông chuyến bay sang đảo San Hô, chọn vị trí cạnh cửa sổ để vali lên trên sau đó ngồi xuống ghế.
-Tiểu thư, phiền cô lấy những thứ như điện thoại hoặc những thứ sắc nhọn nguy hiểm ra chúng tôi sẽ giữ giúp.-nữ tiếp viên thân thiện nói với cô
-Cho tôi điện một cuộc điện thoại được chứ?
Cô phải gọi cho Nhậm Tử Phàm để anh biết cô đã lên máy bay không đi máy bay tư nhân với anh. Chuyến đi đến đảo San Hô cũng là do tiền công ty chi, cô không sợ mình bị lỗ gì cả đi máy bay nào chả được miễn đến đảo San Hô thôi.
-Thật xin lỗi, đã lên máy bay không thể sử dụng điện thoại. Phiền cô rồi.-nữ tiếp viên khó xử
-Không sao, đây.-Thừa Tuyết không làm khó lấy điện thoại ra đưa cho nữ tiếp viên
Nữ tiếp viên nhìn thấy điện thoại đã được cô tắt nguồn xong thì mỉm cười cầm lấy đem đi giữ hộ cô.
Thừa Tuyết nghiêng đầu dựa vào ghế, chờ máy bay cất cánh.
Đúng giờ máy bay từ từ cất cánh mà Thừa Tuyết cũng ngủ quên lúc nào chẳng hay. Đến lúc tỉnh dậy thì đã tới bến tàu đi sang đảo San Hô. Kéo hành lí xuống, đội chiếc nón vành rộng ngửa đầu nhìn trời cao ánh nắng chiếu vào lại tươi sáng hơn bình thường.
Dòng người chen nhau đi lên tàu, Thừa Tuyết kéo vali lịch kịch theo lại vướng víu tay chân.
Bọn họ chen chúc nhau lên tàu, xô xô đẩy đẩy cô bị đẩy lùi về sau bước chân không còn vững vàng nữa.
Lúc tưởng chừng sẽ ngã về sau không ngờ đã có người dùng hai tay vịn lấy vai cô giữ cô lại. Cô ngẩng đầu chạm ngay ánh mắt âm u lạnh lẽo của anh.
-Đi đứng sao không cẩn thận?
-Anh...
Cô vội vàng đứng lại dùng tay vuốt lại tóc mình nhìn anh.
Nhậm Tử Phàm mặc bộ đồ đơn giản, chỉ là quần tây đen cùng chiếc áo thun đen khoác bên ngoài là áo khoác dài đen còn đeo kính râm rayban. So với vẻ mặc đồ vest cravat chỉnh chu thì có phần khác lạ. Trông đơn giản hơn nhiều.
-Có biết tôi đợi em bao lâu chưa?-anh nhăn nhó
-Xin lỗi, là vì không được sử dụng điện thoại trên máy bay.
-Lên tàu.
Anh bước đi đực vài bước thì quay lại chỉ cô: "À còn hành lí của tôi, em đem lên đi."
-Vì sao tôi phải đem?-cô bất mãn
-Tổng tài yêu cầu em không nghe theo.
Nhậm Tử Phàm cứ vậy mà đi lên tàu bỏ lại cô ở sau, Thừa Tuyết bặm môi cực lực kéo vali nặng trịch của anh và mình lên tàu.
Tàu đi biển cũng rất lớn nha, Thừa Tuyết đem vali cho nhân viên tàu đi cất sau đó leo lên trên. Đứng ở lan can gió biển thổi vào mát mẻ không khí lại trong lành thích hợp cho đi chơi hơn là đi làm việc.
-Còn tới hai tiếng nữa mới ra tới đảo, em muốn ăn gì không? Ở trên tàu có đầy đủ mọi thứ.-anh đi đến đứng cạnh cô, hai tay đặt lên thành lan can
-Tính vào tiền công ty.-cô mặc cả
-Được, tính vào tiền công ty.
Một bữa ăn trên tàu quả là rất lí tưởng, chỉ cần ngồi vào bàn gọi phục vụ đem thức ăn lên thì trên bàn đã có đủ thức ăn ngon mắt, cảnh biển lại như vậy ngồi trên này có thể trông ra ngoài nhìn thấy lấp ló vài hòn đảo lớn nhỏ lộ ra, chưa kể nếu đứng nhìn xuống biển có thể trông thấy cá bơi lượn nữa chứ.
Đồ ăn trên tàu đa số là những món hải sản như cháo nghêu, hải sâm om nấm, sò điệp nướng.
Thừa Tuyết nếm thử cháo nghêu, mùi vị thơm ngon lại vừa miệng ăn, không hề tanh mùi nghêu mà ngược lại rất thơm mùi vị lại dịu nhẹ.
-Ngon thật đó.
Cô xuýt xoa khen ngợi lại nếm món khác, ba món trên bàn đều rất vừa miệng mùi vị lại thơm ngon vô cùng.
Thấy anh ăn rất từ tốn lại chẳng nói gì, cô mở miệng trước: "Ăn như anh thì hết ngon."
Anh hơi nâng đầu, mỉa mai cô: "Không lẽ ăn giống em?"
So với cô thì anh ăn còn lịch sự hơn nhiều.
Cô cười, nói: "Tôi tưởng tối qua, anh đã rất giận."
-Phải, tôi rất giận.
-Vậy sao anh còn cho tôi đi cùng anh đến đảo San Hô?-đây là điều cô vẫn thắc mắc nãy giờ
-Em không thích sao?-anh nhìn cô hỏi ngược
-Thích. Nhưng mà...
-Thích là được rồi.
Cô ờ một tiếng gấp một miếng hải sâm bỏ vào miệng, lại hỏi: "Đến đảo San Hô để làm gì?"
-Tôi định mở resort ở ngoài đảo.-anh chậm rãi vừa ăn vừa nói
-À, vậy thì có cần chuẩn bị gì không?
-Đã chuẩn bị xong rồi, chỉ cần em đừng quấy rối.
Anh nói cứ như cô sẽ làm hỏng kế hoạch của anh lần này chẳng bằng, cô bĩu môi tiếp tục ăn.
Đặt chân lên đảo San Hô trời cũng tối đen, ngay sau đó liền có xe chở hai người đến khách sạn Sunrise, nhân viên tận tình tiếp đón đem chìa khóa hai phòng đưa cho bọn họ.
Phòng của cô và anh cạnh nhau, Thừa Tuyết trả vali cho anh sau đó tự mở cửa đi vào.
-Ngủ sớm một chút, sáng chạy bộ.
Anh nói cũng đã mở cửa xong kéo hành lí đi vào trong đóng cửa lại.
Thừa Tuyết đơ người vài giây vò tóc mở cửa đi vào. Ách, nói giỡn hay thật vậy?
Căn phòng của cô hướng ra biển, rèm cửa đã mở ra sẵn nhìn thấy ngay cảnh ca vùng biển rộng lớn, cô đặt vali xuống đi đến mở cửa kính ra. Đi ra ban công, nghiêng đầu mới phát hiện ban công phòng anh và phòng cô cạnh nhau. Khoảng cách giữa hai ban công cách nhau rất nhỏ có thể trèo qua lại nha.
Không được, kiểu này cô phải khóa cửa ngoài với cửa ban công luôn.
Thừa Tuyết nghe tiếng mở cửa, thấy Nhậm Tử Phàm đang mở cửa ban công.
-Khách sạn ở đây xây phòng cũng rất được.
Câu này có ám chỉ gì không? Trả lời một câu cho an toàn vậy: "Phải a."
Phòng bên cạnh có một tên như Nhậm Tử Phàm, dù anh chính chắn bao nhiêu thì vẫn phải đề phòng. Tối nay khóa hết cửa.
-Sáng mai tôi thức rồi mà em chưa thức tôi sẽ leo qua ban công.
-Anh điên gì chứ?-cô cười, cô khóa cửa lại đố anh vào được
-Em đừng nghĩ sẽ khóa cửa, nếu em dám khóa tôi dám tông.
Cô nghe xong gục đầu xuống, sau đó ngẩng đầu cười: "Tôi phải đi tắm."
Nói xong liền nhanh chân vọt vào trong.
Nhậm Tử Phàm buồn cười, tay chống lên lan can nhìn cảnh biển về đêm. Ba ngày sau, nếu bọn họ vui vẻ thế này thì bọn họ đã vượt qua, còn không có lẽ hoặc là cô hận anh hoặc là trở thành kẻ xa lạ.
Anh thở dài, chuyến đi này dù thế nào cũng phải giữ lại kỉ niệm đẹp đẽ nhất cho anh cũng được cho cả hai cũng được.
...
Sáng ấm, tiếng sóng biển đập vào bờ vang bên tai, tiếng đồng hồ reo liên tục không ngừng, Thừa Tuyết đưa tay tắt lấy lại chui vào trong chăn.
Lại là tiếng báo thức reo lên, Thừa Tuyết thò tay từ trong chăn ra tắt lấy.
-Tô Thừa Tuyết, em có 10' để chuẩn bị.
Giọng nói này...
Thừa Tuyết tỉnh cả người bật dậy nhìn ra ban công thấy Nhậm Tử Phàm đang đứng bên ngoài người dựa vào lan can. Cô tốc chân đi đến tủ lấy một bộ đồ chạy vào nhà tắm.
Bên ngoài Nhậm Tử Phàm nhìn đồng hồ, được một lúc thì bắt đầu đếm ngược.
-5... 4... 3... 2... 1...
Vừa dứt lời Thừa Tuyết đã tốc hành mở cửa, thở phào đầy nhẹ nhõm. Sáng nào cũng thế này cô sớm muộn cũng bị đứng tim mà chết.
-Đi, nhà hàng đãi thức ăn sáng bằng tôm hùm, có hứng thú không?-anh câu vai cô đi ra cửa
-Tất nhiên... có.
Cho dù cô không muốn cũng phải cười nói có thôi.
Tầng hai của khách sạn Sunrise là nhà hàng với quy mô rộng lớn, ở giữa là chiếc bàn hình chữ nhật dài kiểu băng chuyền xung quanh là những chiếc bàn tròn phủ tấm trải đỏ.
-Ngồi ở đó đi.
Thừa Tuyết chỉ vào bàn băng chuyền rồi chạy đến ngồi vào ghế. Nhậm Tử Phàm không có ý kiến ngồi vào theo.
-Oa, tôm hùm to thật.
Trên băng chuyền di chuyển những dĩa thức ăn khác nhau, mà đặc sản hôm nay chính là món ăn chế biến từ tôm hùm.
Cô cầm lấy dĩa tôm hùng nướng đặt xuống bàn, lấy khăn sạch nhét vào cổ.
-Ngay cả cái này cũng không biết.
Anh thấy cô nãy giờ vật lộn với chiếc khăn liền tốt bụng giúp cô. Nghiêng người một chút, giúp cô chỉnh lại khăn.
-Xong rồi.
Đối với hành động chu đáo này của anh, cô thật không quen nha. Có lẽ do chưa tỉnh hẳn nên người có chút mơ màng, tỉnh táo, tỉnh táo lại.
-Cảm ơn.
Ăn xong Nhậm Tử Phàm bảo chán lại đột nhiên nảy hứng đi xe bus du lịch, xe bus ở đây rất đặc biệt, ghế dài hai bên không có cửa chỉ có mái che bên trên, khách ngồi bên trên vừa có thể trực tiếp ngắm cảnh mà có thể thưởng thức gió biển.
Bọn họ chọn một vị trí thích hợp, xe từ từ chạy đi.
Thừa Tuyết thích thú xem mọi thứ lấy điện thoại ra chụp lại toàn bộ cảnh vật.
Chợt nhớ có chuyện quan trọng, cô hạ điện thoại xuống hỏi: "Không gặp đối tác bàn sao?"
-Không cần. Tự tôi mở resort. Em nói xem, mở resort cần gì đầu tiên?
-Resort ở biển đương nhiên phải có đặc sản ở biển.
Cô nói xong, lại hô lên: "Món ăn."
-Vậy thì hôm nay chúng ta đi ăn hết món ăn trên đảo, em có nhiệm vụ ghi lại.
-Như vậy thì được quá rồi. Nhưng mà...
-Nếu em bị bội thực, tôi chịu trách nhiệm.
Câu này nói đúng điều cô nghĩ nha, anh đảm bảo cô ngại gì không thử, dù sao cô là người có lợi mà.
Cô đưa tay lên làm động tác ok: "Ok."
-Ngắm cảnh một lát rồi đi.
Thừa Tuyết đưa máy lên lại tiếp tục chụp ảnh, lần này lại thay đổi góc độ chuyển camera qua bên Nhậm Tử Phàm.
Anh bắt được mưu mô của cô liền đưa tay che camera lại: "Không được chụp."
-Tôi không chụp anh.
Cô cười tinh ranh lại hướng camera về phía anh.
-Như vậy còn nói không? Không được chụp.
-Không chụp, không chụp.
Lần này cô không chụp nữa, lướt lên màn hình điện thoại vào bộ sưu tập xem ảnh.
Nhậm Tử Phàm thấy cô ngồi bên cạnh cứ cười khúc khích liền nhíu mày vươn tay giựt lấy.
Cô biết được nhanh tay hơn nhét vào túi, sau đó vuốt vuốt vai anh chỉ tay ra cảnh vật bên ngoài: "Ngắm cảnh, ngắm cảnh."
Xe bus chạy khắp đảo để du khách có thể ngắm nhìn toàn bộ cảnh ở đây, từ những hàng quán đồ lưu niệm đến những nhà ngôi nhà cổ điển.
-Ở đây có quán mì Quảng, đi thử đi.
-Qúa tuyệt rồi.
Hai người đến quán mì Quảng gọi hai tô ăn, Thừa Tuyết biết đây là đang làm việc nên ghi chép rất cẩn thận còn thưởng thức cẩn thận.
-Thế nào?-anh hỏi
-Cũng ngon, mùi vị rất được nhưng mà cảm thấy...
-Mùi vị chưa đặc sắc.
-Đúng đúng.
-Cũng có khẩu vị đó chứ, chúng ta đi ăn tu hài*.
Ăn xong món tu hài, bọn họ gọi nhum biển** nướng lên, Thừa Tuyết cùng anh vừa ăn vừa bình phẩm, cô ghi chép lại cẩn thận không dám lơ là.
Đi đến quán ăn này đến quán ăn khác, ăn rất nhiều món đặc sản ở đây, sổ tay của cô ghi cũng được rất nhiều.
Ăn xong món cuối cùng, Thừa Tuyết lau lau miệng mình cầm ly nước uống một ngụm.
-Những món chúng ta ăn quả thật rất ngon, đặc biệt là cá nướng bằng chảo, nếu mở resort thì kêu đầu bếp làm tốt món này đi.
-Được, ghi chú vào đi.
-Ăn xong rồi chúng ta làm gì tiếp.
Anh suy nghĩ gì đó rồi nói: "Hôm nay tới đây, ngày mai chúng ta tiếp."
-Bây giờ chỉ mới bốn giờ hơn, hay là đi ra bãi biển đi.
-Được.
(*) Tu hài hay gọi là ốc vòi voi, con thập thò, vốn nổi danh là một trong những hải sản quý hiếm, dinh dưỡng cao và hương vị đặc biệt.
(**) Nhum biển hay còn gọi là cầu gai.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm
Du Huyễn
Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm - Du Huyễn
https://isach.info/story.php?story=sap_bay_tro_choi_nguy_hiem__du_huyen