Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Hoàng Hôn: Lỡ Hẹn Chân Trời
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 60: Mê Man
S
au đêm kích tình, anh thoả mãn được dục vọng của mình nên ngủ đặc biệt sâu. Đến khi anh tỉnh lại đã là buổi trưa, có điều bên cạnh không có ai cả, trống không.
Rõ ràng anh đã đoán trước rằng cô sẽ lại bỏ chạy, nhưng lúc không thấy người tim vẫn hoảng loạn đập loạn nhịp. Thật ra anh vẫn không an tâm mỗi khi cô rời khỏi tầm mắt, chưa lúc nào an tâm cả kể cả cô trong tầm mắt. Bởi anh không thể nào đoán trước được, một giây sau đó liệu cô có làm những trò chẳng ai dám làm không?
Bật dậy từ trên giường, mắt khẽ liếc qua vài vệt đỏ dính trên dra giường, cầm lấy cái khăn tắm quấn ngang hông sau đó bước ra bên ngoài phòng khách nhỏ. Ah, người vẫn còn đây...
Một cô gái nằm trên chiếc ghế co rúm người lại, trên người là cái áo choàng tắm rộng không tương xứng với vóc dáng nhỏ, lộ ra cặp chân thon thả trắng mịn. Khuôn mặt bị che mất một bên bởi mới tóc hơi rối, hai gò má hơi đỏ, miệng cũng không khép hẳn mà hơi hé ra, dường như hít thở có tí khó khăn.
Anh đi tới, ngồi xuống bên cạnh, đưa tay áp lên trán cô. Nóng, rất nóng.
Lý Khôi Vĩ cau mày, áp tay lên má cô, thấp giọng gọi:
- Đại Ngọc, Đại Ngọc.
Không có tiếng đáp lại mà chỉ có tiếng thở nặng nề và cái chau mày trên khuôn mặt xinh đẹp kia. Anh đứng dậy đi tìm điện thoại, đến khi tìm được thì chẳng mở máy lên được. Quên mất, đêm qua chẳng phải bị ngã vào trong bồn tắm sao, điện thoại lẫn trang phục đều ướt cả. Quay sang thì thấy điện thoại đặt trên bàn trà của cô, anh nhanh chóng cầm lấy rồi bấm số gọi.
- Là tôi đây, cho người đến khách sạn phòng 906, đem theo quần áo cho tôi.
.......
Có một người đàn ông dựa vào lan can, trên tay còn đang cầm điếu thuốc cháy dở, khói bay ra từ mũi và miệng khiến khung cảnh thêm mờ mờ ảo ảo. Bạch Vĩ An đi tới, nhìn bóng lưng ấy mà nghĩ thầm, quả nhiên là đã thay đổi rất nhiều.
Bóng lưng ấy xoay lại, là một khuôn mặt điển trai hút hồn. Áo sơmi mở hai nút lộ ra xương quai xanh gợi cảm, lồng ngực rắn chắc như ẩn như hiện dưới lớp vải tối màu. Bạch Vĩ An tiến thêm vài bước nữa, giọng nói có chút tức giận:
- Lý thiếu, anh chơi đùa cũng phải biết chừng mực, muốn con bé chết sao?!
- Cô ấy ra sao rồi?
Lý Khôi Vĩ không để tâm đến giọng điệu của Bạch Vĩ An, gẩy tàn thuốc xuống đất. Anh đưa mắt nhìn đối phương, con ngươi đen láy hệt cái hố đen sâu hun hút. Bạch Vĩ An mặc dù chơi chung với tên này nhiều năm rồi nhưng vẫn không chịu nỗi ánh mắt đó, khiến người ta cảm thấy có gì đó ẩn ẩn hiện hiện đằng sau đấy.
Bạch Vĩ An nói:
- Còn sao nữa, sốt cao đến nỗi mê man không biết trời đất chứ sao.
Anh khẽ cau mày, nhìn tàn thuốc rớt trên mu bàn tay, đốm lửa đỏ từ từ lụi tàn rồi bị gió thổi đi mát. Bạch Vĩ An không nhịn được nói tiếp:
- Kino, mày....chơi thuốc?
- Nhảm nhí.
Lý Khôi Vĩ trừng mắt, Bạch Vĩ An liền ngậm miệng lại không nói nữa.
Anh dụi tắt điếu thuốc trên tay đi, lại nhìn người đối diện nói:
- Lát nữa trước khi về cầm theo vật này, giúp tao xem thử có phải là dính thuốc kích dục hay không?
- Thuốc kích dục?!
Bạch Vĩ An ngạc nhiên, nhận được cái gật đầu từ anh thì mặt sa sầm lại. Quả nhiên là bị người ta chơi thuốc.
Bạch Vĩ An hơi nhíu mày, nói:
- Có biết là ai không?
-..... Một kẻ tự đâm đầu vào chỗ chết.
Sau khi tiễn bác sĩ Bạch về, anh thay quần áo mới rồi mới vào phòng vì sợ quần áo cũ dính mùi thuốc lá, không tốt cho người bệnh.
Xung quanh giường là ba người giúp việc nữ, thấy anh đi vào họ định mở miệng chào thì ngón tay dài khẽ đặt lên môi, lệnh cho người lui ra.
Đến khi chỉ còn hai người, một tỉnh táo một mê man, tiếng hít thở cả hai như quyện vào nhau trong không gian im lặng. Từng bước đến gần, ánh mắt lướt từ bình dịch đến dây truyền rồi dừng lại ở mu bàn tay cắm kim tiêm. Anh ngồi xuống cạnh giường, đưa tay vuốt ve khuôn mặt xanh xao đang ngủ say.
Vì sao lại không phát hiện ra?
Vì sao lại không nhớ rằng cô không chịu được cái lạnh?
Vì sao...
Hàng chục câu hỏi hiện lên trong đầu, Lý Khôi Vĩ tự trách mình. Nhìn Đại Ngọc nằm trên giường, rất tĩnh lặng, hai hàng lông mi khép chặt lại và hàng lông mày hơi chau vào nhau. Cô đang gặp ác mộng sao?
- Ngủ đi, anh ở đây.
Dường như câu nói của anh như liều thuốc, sắc mặt cô từ từ giãn ra, trông lại càng ôn hoà hơn. Lý Khôi Vĩ ngồi đấy ngẩn người ra nhìn cô một cách vô thức..
---------------
Cô tỉnh dậy nhưng hai mí mắt không thể nào mở ra nỗi, cả người cũng nặng trịch và thân dưới thì đau nhức vô cùng. Cố mở mắt ra, nhấc tay lên cào cào mái tóc thì thấy tay mình gắn kim tiêm truyền dịch.
Nhìn lên thấy bình dịch đã trống trơn, không đợi người tới mà tự mình giật dây ra. Cảm giác hơi đau từ mu bàn tay truyền đến đại não khiến cô không tự chủ được phải nhăn mày và hít vào một hơi thật sâu. Chống tay lên muốn ngồi dậy, Đại Ngọc đưa mắt nhìn xung quanh, là phòng của Lý Khôi Vĩ.
- Tỉnh rồi?
Cánh cửa chưa đóng hết bị đẩy ra, cô nhìn ngước lên nhìn. Tựa như vừa thấy anh, những chuyện không nên nhớ lập tức ùa về và đại não lần lượt sắp xếp lại.
Hình ảnh cô nằm trong bồn tắm, nói ra những lời mà cả đời đánh chết cô cũng không mở miệng ra. Hình ảnh hai người nồng nhiệt trên giường, và cả lúc cô tha thiết gọi tên anh nữa..
A, ai đó đánh chết tôi đi!
Lý Khôi Vĩ đứng ở cửa nhìn thấy người nửa nằm nửa ngồi trên giường mặt đỏ ửng thì khẽ nhếch môi. Anh đi tới ngồi xuống lại nhìn thấy dây truyền dịch nằm trên giường thì khẽ cau mày, nói:
- Ai cho phép em tự rúc kim ra?
Mà người bệnh thì nào có tâm trí để ý đến mấy cái này chứ, vừa thấy anh ngồi xuống đã tự động nhích ra phía xa một chút, có điều nhích mãi không được vì người có còn chút sức nào đâu.
Nhìn Đại Ngọc vươn đôi mắt kì lạ nhìn mình, anh nói tiếp:
- Đại Ngọc, đừng nói với anh là em bị ngốc luôn rồi nhé?!
-.......
Cái người này chẳng bao giờ nói được lời gì tử tế cả!
Cô ném cái nhìn khinh bỉ cho anh, xong trong đầu lại hiện lên một vấn đề khác.
Tại sao cô lại dính phải thứ thuốc chó chết đó chứ? Và bằng cách nào..?
À, mà khoan, liệu người ngồi trước mặt có hiểu lầm hay không?!
Bởi cô lại nhớ đến cái ngày cả hai nằm trên sofa, anh từ tốn kể lại chuyện xưa. Cái chuyện mà anh từng bị người ta lừa uống thuốc, nói thẳng ra là bị người ta cưỡng...bức đi?
Đại Ngọc hơi mím môi, muốn bước ra khỏi giường thì bị Lý Khôi Vĩ giữ lại. Cô nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh:
- Em định đi đâu? Đại Ngọc, có phải khi đó vừa tỉnh dậy em đã muốn chạy trốn phải không?!
Phải, đúng vậy.
Khi vừa tỉnh lại, đập vào mắt cô là khuôn mặt điển trai và một khung cảnh hỗn độn. Quần áo vươn vãi khắp nơi từ phòng tắm đến phòng ngủ, nhất là cái váy xinh đẹp cô mặc hôm qua bị ai đó xé toạch nằm đáng thương trên sàn đất. Đại Ngọc đã muốn chạy trốn nhưng vừa đi được vài bước thì hai chân đã khuỵu xuống, nửa người dưới có còn chút sức nào đâu. Gắng gượng lắm mới mò ra được tới phòng khách, vừa tìm được điện thoại định bấm số nhờ người tới giúp thì đã bất tỉnh. Khi đó, cả người cô sốt hừng hực và trời thì lạnh, đêm qua ngâm mình trong bồn nước đá và hậu quả chính là cơn sốt này. Khiến cô gục ngã tại chỗ, và sau đó thì....thì như thế này đây.
Đại Ngọc giật tay anh ra, loạng choạng bước xuống giường và lùi về phía sau vài bước. Cả người hơi run lên, cô đưa mắt nhìn anh. Nếu cô giải thích, anh sẽ tin không?
Lý Khôi Vĩ nhìn thấy Đại Ngọc tránh né mình, nhìn cô gái bé nhỏ đang bệnh đứng trước mặt, hàng lông mày khẽ cau lại, anh nói:
- Đại Ngọc, đợi đến khi em hết bệnh thì có muốn lật nhà lên anh cũng không cản em. Nhưng bây giờ thì lên giường nằm cho anh.
-..... Lý Khôi Vĩ, em không cố ý...
Anh nhìn thấy hai mắt cô bỗng đỏ lên, giọng nói có phần chua chát. Đại Ngọc cũng không hiểu sao mình khóc nữa, cô chỉ nghe thấy thanh âm nghèn nghẹn của mình, có chút run rẩy trong đó:
- Em không cố ý, lúc đó em đã tìm chỗ trốn rồi, lúc đó em đã rất muốn nhờ anh nhưng không dám. Khôi Vĩ, đáng lẽ anh không nên tìm em..
Dường như câu nói cuối cùng chính là bờ tường mỏng manh, vừa thốt ra thì bức tường cũng sụp đổ. Dùng hai tay che khuôn mặt lại, ngồi xổm xuống đất bật khóc nức nở. Trong nước mắt, cô nói rằng:
- Mọi chuyện lúc đó em không kiểm soát được, thật xin lỗi, Khôi Vĩ.
Bởi vì em đã không ngăn cản được chính mình, trong lúc đầu óc bị dục vọng chiếm hữu đã khao khát tìm anh.
Lý Khôi Vĩ như chết sững tại chỗ, song lại bị tiếng khóc của cô kéo về thực tại. Đi tới đứng trước mặt người con gái đấy, tim anh khẽ nhói lên bởi những giọt nước mắt của anh. Cô thì có lỗi gì chứ..
Anh biết cô đang nói đến điều gì, thực ra anh chưa từng ghép chuyện này với chuyện của Ngọc Phương. Bởi với cô, khi ấy, anh hoàn toàn tỉnh táo.
- Đừng ngồi ở đó nữa, sàn nhà lạnh và em đang bệnh đấy.
Chìa tay ra trước mặt cô, anh khẽ nói. Đại Ngọc hệt như mèo con, giương đôi mắt đẫm nước mắt nhìn anh, khụt khịt mũi vài cái. Đã là mèo thì có đôi lúc bướng bỉnh, đôi lúc lại rất ngoan, cô cầm lấy tay anh vùi mặt vào đấy. Vài giọt nước mắt chảy xuống tay anh, hệt như con tim đã tan chảy trong lồng ngực bên trái của anh vậy.
- Khôi Vĩ, anh giận em sao?!
Cô hỏi, hai tay nắm lấy tay anh thật chặt, móng vuốt bấu chặt vào cánh tay anh.
Bỗng anh quỳ một gối xuống, tay còn lại xoa đầu cô. Thanh âm có vài phần nuông chiều, lại có vài phần bất đắc dĩ:
- Yên tâm đi, dù sao đêm qua cũng có người gọi anh là ông xã, bây giờ giận có phải là hơi thiếu đạo đức không?
-.........
Còn chưa kịp phản bác lại thì đã nghe thấy ai đó lưu manh nói:
- Với lại lấy mất đêm đầu tiên của con gái người ta, ông xã đương nhiên phải chịu trách nhiệm với em rồi.
...........
Đương nhiên, sau đó Lý Khôi Vĩ bị mèo con cắn một phát ngay tay, có nói gì cũng không chịu nhả ra.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Hoàng Hôn: Lỡ Hẹn Chân Trời
LaiLaiYeuNghiet
Hoàng Hôn: Lỡ Hẹn Chân Trời - LaiLaiYeuNghiet
https://isach.info/story.php?story=hoang_hon_lo_hen_chan_troi__lailaiyeunghiet