Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Chạy Đâu Cho Thoát
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 59
L
ương Tư Tư đứng dựa người vào cửa cười hì hì: “Bác sĩ Mạnh, anh từ đâu tới? Nếu từ nhà anh tới đây thì giá vé máy bay bao tiền vậy?.”
Mạnh Cổ cau mày, không để ý tới lời trêu chọc của Lương Tư Tư, nghiêng người đi vào trong nhà.
Trong phòng khách, Trần Nhược Vũ còn đang cầm điện thoại lải nhải vào trong đó không ngừng. Mạnh Cổ hết cách, đành cúp điện thoại. Trần Nhược Vũ ngẩn người trước điện thoại nửa ngày, sau đó khóc òa lên, ngẩng đầu nhìn về phía Lương Tư Tư: “Anh ấy cúp điện thoại của mình, anh ấy dám cúp điện thoại của mình. Tư Tư, mình đá anh ấy được không?”
“Không được!” Tiếng quát ghê rợn khiến Trần Nhược Vũ rơi vào hoảng sợ.
Cô vừa định nức nở thêm chút nữa thì nhìn thấy một người có hình dáng vô cùng giống Mạnh Cổ!
Trần Nhược Vũ cúi đầu nhìn điện thoại, người vừa rồi nói chuyện trong điện thoại rõ ràng là Mạnh Cổ, trước mắt bây giờ cũng là Mạnh Cổ. Nhất thời đầu óc của Trần Nhược Vũ dừng hoạt động, ngây ngốc hỏi một câu: “Rốt cuộc là có mấy Mạnh Cổ?.”
Lương Tư Tư bật cười haha.
Khuôn mặt Mạnh Cổ thì xanh mét lại, một tay nắm lấy tay của Trần Nhược Vũ kéo đứng dậy: “Lần sau em dám uống rượu làm loạn thử xem.”
Trần Nhược Vũ lúc này mới cảm nhận được cảm giác này là thật, sau đó bắt đầu như nước vỡ đê phát tác trên người Mạnh Cổ: “Bác sĩ Mạnh, bác sĩ Mạnh kia không phải là người tốt, anh ấy cúp điện thoại của em, còn không thèm để ý đến em nữa.”
Mạnh Cổ bị cô ủn cho một cái lảo đảo cả người, thiếu chút nữa thì ngã xuống. Ở bên cạnh, Lương Tư Tư còn đang cười haha, cười đến nước mắt chảy cả xuống. Anh không thể chịu được nữa đành ôm Trần Nhược Vũ, chật vật đi vào trong phòng của cô.
Vừa vào đến phòng, Trần Nhược Vũ hét loạn cả lên: “Muốn lên giường cơ, anh ôm em lên giường.” Người ở ngoài là Lương Tư Tư được trận cười vỡ bụng.
Mạnh Cổ ngay cả đến mặt cũng chẳng buồn đỏ lên, đưa Trần Nhược Vũ tới giường, sau đó nhanh chóng xoay người khóa cửa phòng lại, mặc kệ Lương Tư Tư đang cười ngặt nghẽo ở ngoài. Xoay người lại, thấy Trần Nhược Vũ đang ôm chân ngồi trên giường, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.
“Em không đi giày.” Cô nói.
Mạnh Cổ trừng mắt nhìn cô, sau đó lại thở dài, rồi đi tới bên cạnh cô ngồi xuống. Cô không muốn ngồi cạnh anh, đạp anh, đá anh, thấy anh chẳng nhúc nhích gì thế nên tự mình lăn sang chỗ khác.
Mạnh Cổ kéo cô sát bên người, muốn ôm cô nhưng lại bị cô đẩy ra.
“Trần Nhược Vũ, em đừng làm loạn.”
“Bác sĩ Mạnh, anh đừng có mà mặt dày. Em đang giận anh.”
Mạnh Cổ trừng mắt nhìn cô, cô cũng trừng mắt nhìn lại.
Một lát sau, Mạnh Cổ nhận thua: “Được rồi, anh sai rồi, anh xin lỗi.”
“Sai như nào?.”
“Là anh ích kỉ?.”
“Anh ích kỉ như thế nào?.”
Đối với vấn đề này, Mạnh Cổ vờ như không nghe thấy.
Trần Nhược Vũ tiếp tục hỏi anh: “Tại sao lại ích kỉ dai đến như thế?.”
“Cũng không có lâu lắm.” Mạnh Cổ có ý đồ muốn nắm quyền chủ động: “Hai tuần này anh rất bận, có đề tài nghiên cứu đang tham gia, sau đó phải viết luận văn, còn tham gia hoạt động thảo luận nữa …”
“Vậy anh tham gia hoạt động thảo luận là được rồi, còn tìm em làm gì. Còn luận văn của anh thì thế nào rồi? Bác sĩ Mạnh vốn là người vui buồn thất thường, nóng lạnh bất ngờ sao không nghiên cứu về lĩnh vực này?”
Mạnh Cổ nghẹn cứng họng. Quả nhiên, sức chiến đầu của Trần Nhược Vũ nhà anh khi say rượu là không thể hình dung được.
“Anh nói xem, vì sao không để ý tới em?.”
“Anh không hề như vậy.”
Cô trừng mắt nhìn anh, trừng mắt rồi bất giác nước mắt rơi lã chã: “Anh còn lí lẽ như vậy hẳn là cũng chẳng tình nguyện tới đây, còn nói là để ý tới em.”
“Được rồi, là anh sai.” Anh thì thầm, sau đó kéo cô sát lại, giúp cô lau nước mắt.
“Trong quãng thời gian qua, em rất khó khăn. Muốn tìm người trò chuyện nhưng anh lại đối xử với em như vậy, em càng thấy khó khăn hơn rất nhiều.”
“Anh sai rồi.” Ác bá tiên sinh ăn nói khép nép, thái độ nhận sai rất chân thành.
“Sai như nào?.”
“Không nên ở trong điện thoại quát mắng em, không nên nhỏ mọn như thế.”
“Vậy bây giờ anh đang bực mình gì chứ?.”
“Khi nhìn thấy em đi ăn cơm cùng người đàn ông khác. Em còn trang điểm, ăn mặc rất xinh đẹp, vậy mà còn không thèm đi ăn cơm với anh. Em còn nói là đi ăn với Lương Tư Tư, đương nhiên là anh tức giận.”
Trần Nhược Vũ há hốc mồm, dụi dụi mắt, vẻ mặt như muốn hỏi: “Đây là Mạnh Cổ sao?.”
“Vẻ mặt này của em có ý gì vậy?”
“Xem xem có phải đây là ác bá tiên sinh của em không, có phải em uống rượu nên nhận nhầm người không.”
Mạnh Cổ cốc vào đầu cô: “Chuyện đi ăn cơm anh có thể nhịn, nhưng em còn dám dẫn người đàn ông khác vào nhà, anh sẽ trừng trị em.”
Trần Nhược Vũ kéo tay anh xuống: “Em nghe chẳng hiểu gì cả.”
“Em còn dám đặt biệt danh cho anh? Cái gì mà ác bá tiên sinh?”
“Ý em là đang khen ngợi vẻ nam tính của anh.” Trần Nhược Vũ đang choáng váng đầu óc nhưng cũng không quên nịnh hót anh. Ngẫm lại thấy không đúng, anh đang giận sôi tiết tới đây, không thể đối với anh quá xu nịnh được: “Không phải, em nói sai rồi. Ý nói rằng, anh là người không phân rõ phải trái, tính tình thì xấu tệ, hệt như con khủng long. Ý nghĩa của biệt danh này là khinh bỉ anh.”
“Còn gì nữa?.”
“Còn cả biệt danh đào hoa tiên sinh, nguyên cả một rừng hoa đào.”
Mạnh Cổ ngẩn người, còn có cả loại biệt danh như này sao?
“Trần Nhược Vũ, em là người rảnh rỗi đến mức này sao?.”
“Cái kiểu ăn nói như này quả đúng là anh, không nhận sai người rồi. Nhưng em đi ăn cơm với ai chứ?” Trần Nhược Vũ cau mày, ngẫm nghĩ đến nát óc đột nhiên cô bổ nhào vào người Mạnh Cổ: “Bác sĩ Mạnh, em đau đầu, anh giúp em xoa bóp đi.”
“Xóa bóp thì có ích gì chứ?.” Mạnh Cổ tức giận nhưng vẫn xoa bóp đầu cho cô.
“ Bác sĩ Mạnh, em khát muốn uống nước.”
Mạnh Cổ trừng mắt nhìn cô nửa ngày, sau đó đứng lên mở cửa chuẩn bị đi rót nước cho cô. Vừa mở cửa đã nghe thấy trong phòng của Lương Tư Tư truyền ra tiếng khóc. Mạnh Cổ quay đầu nhìn lại, thấy
Trần Nhược Vũ hình như chưa biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ đang ngơ ngác nhìn theo bóng của anh.
Ánh mắt ngây ngô ấy khiến cho chân Mạnh Cổ bỗng mềm nhũn cả đi, anh kiềm chế không được quay về ôm lấy cô.
Trần Nhược Vũ cũng ôm lại anh, ôm một lúc thấy hơi ngột ngạt, Trần Nhược Vũ hỏi: “Bác sĩ Mạnh, thị lực của anh vẫn tốt chứ?.”
“Cái gì?.”
“Em còn chẳng nhớ là em đi ăn cơm với ai cả. Anh có nhận sai người không?.”
“Không hề.” Mạnh Cổ nhíu mày, giống như đang hiểu được có điều bất ổn trong việc này.
“Vậy anh nhìn thấy em ở quán ăn?.”
“Ở dưới nhà em.”
“Từ lúc nào?.”
“Thì em nói là đi ăn cơm với Lương Tư Tư không thể đi với anh, chính là ngày đó. Anh thấy thời gian vẫn còn sớm, cố ý tới tìm em, kết quả là thấy em đang vừa đi vừa cười nói vui vẻ với một người đàn ông. Là Chu Triết đúng không? Sau khi anh ta tiễn em lên nhà xong còn đứng một lúc lâu ở dưới nhà.”
Trần Nhược Vũ không đóng miệng lại được, vô cùng ngạc nhiên: “Vì thế anh ghẻ lạnh với em?.”
“Em và Lương Tư Tư đồng lõa gạt anh là đi ăn cơm, đương nhiên là anh phải tức giận. Anh còn gọi điện thoại cho em, hỏi em đang ở đâu, em còn nói là đang đi cùng Lương Tư Tư.”
Trần Nhược Vũ tiếp tục ngây ngốc há lớn miệng.
Mạnh Cổ nói tiếp: “Lúc ấy anh rất tức giận.”
“Uhm.” Trần Nhược Vũ không biết nên nói gì, hoặc có thể không muốn nói gì cả.
Thấy cô phản ứng như vậy, Mạnh Cổ thấy hơi chột dạ, anh vội vàng đứng lên, khụ khụ hai tiếng rồi nói: “Nhưng ngày hôm sau, khi cơn tức vơi đi một ít, anh nghĩ nếu em gọi điện thoại nói chuyện với anh, dỗ dành anh một chút, có thể anh sẽ nghe em giải thích. Thế nhưng, em chẳng làm gì cả, mỗi lần gọi điện đến toàn nói mấy chuyện quái đản.”
“Uhm.” Trần Nhược Vũ gật đầu, không có phản ứng gì.
Trần Nhược Vũ phản ứng như vậy khiến cho Mạnh Cổ không thể đoán ra được cô đang nghĩ gì, càng thấy chột dạ hơn: “Anh hôm nay xong việc rồi, hai ngày tới anh được nghỉ nên tới đây thăm em. Mấy ngày nay em cũng không tới tìm anh…” Kì thực, anh cũng rõ tính cách của mình xấu tệ đến mức nào, cô cũng không nhiệt tình như trước, trở nên lãnh đạm, anh cũng có đôi chút lo lắng: “Khi anh lái xe đến dưới nhà của em, đợi một lúc lâu, đang nghĩ xem nên nói thế nào với em, kết quả là em đã gọi tới trước.”
“Uhm.” Trần Nhược Vũ vẫn như trước, cả người uể oải.
“Này.” Mạnh Cổ xoay người, nhìn chằm chặp vào cô: “Anh đã nhận sai rồi, là lòng dạ anh hẹp hòi. Thế nhưng, anh cũng không trông cậy rằng em sẽ dỗ dành anh, em cũng đừng có mà giận dỗi nữa. Anh cam đoan về sau sẽ không nhỏ mọn như vậy, có chuyện gì khó chịu trong lòng nhất định sẽ nói với em, được chưa?”
Trần Nhược Vũ nhìn anh, nhìn rồi lại nhìn, bỗng nhiên nói: “Bác sĩ Mạnh, em khát nước.”
Mạnh Cổ nhíu mày, ngẫm lại thấy nên ra ngoài rót nước cho cô. Rót nước xong quay lại phòng thì phát hiện cửa đã bị khóa.
“Trần Nhược Vũ.” Anh gõ cửa.
Cửa không mở nhưng có tiếng nói của Trần Nhược Vũ vọng ra: “Bác sĩ Mạnh, không phải chỉ có mình anh tức giận, bây giờ em cũng rất giận.”
Trần Nhược Vũ tức giận trong cơn say cũng rất ghê gớm.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chạy Đâu Cho Thoát
Minh Nguyệt Thính Phong
Chạy Đâu Cho Thoát - Minh Nguyệt Thính Phong
https://isach.info/story.php?story=chay_dau_cho_thoat__minh_nguyet_thinh_phong