Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Black & White
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 54: Hình Phạt Của Miu
C
hap này tặng cho @
Hắn là hắn chỉ định chết giả vài ngày coi thử cô có đau lòng không hay thôi. Tại vì hắn tò mò muốn biết, cô có thể khóc vì rời xa Amer khi ở bệnh viện, vậy có thể một lần rơi lệ vì hắn hay không.
Giờ ngẫm lại hình ảnh cô trong quán bar, dưới ánh đèn mập mờ, một gương mặt lạnh tanh không cảm xúc lại tồn tại những giọt nước mắt nóng hổi trên đó quả thật là ảo tung chảo.
Có lẽ lúc đó cô say, nhưng người say thường nói những gì họ nghĩ, thường nói sự thật. Chứ có ai đang say mà còn tỉnh táo để nói dối nữa đâu.
Vậy, lúc đó cô nói nhớ hắn là thật?
Cô nói hắn đừng đi nữa là thật?
Những giọt nước mắt đó cũng là thật?
Có thể chuyện này sẽ làm cô giận long trời lở đất, nhưng hắn nhận được kết quả như thế này cũng rất đáng mà.
Đúng là cô sẽ giận, rất giận hắn, nhưng cô là rất khác người, sẽ không giận long trời lở đất như người khác. Cái giận đến già hắn vẫn sởn da ốc.
_____________________
"Miu, em muốn ăn gì?" - hắn hôm nay nấu bữa sáng, coi như đền bù cho cô.
Im lặng.
"Miu?" - hắn hơi ngạc nhiên, quay lại thì thấy cô đang ngồi trên bàn ăn húp mì gói sì sụp. Aizz hắn đã nấu sắp xong rồi mà.
"Ăn đủ no không?" - hắn tiến tới, ngồi cạnh cô. Tay lại đưa lên xoa xoa đỉnh đầu.
Hắn vừa ngồi xuống chưa được 3 giây thì cô đã đứng dậy. Hai người như chiếc bập bênh một người ngồi thì người kia nhổng lên vậy.
Cô đặt bát mì vừa ăn xong vào bồn rửa chén, sau đó bước ra cửa. Hắn để ý bây giờ cô đang mặc một chiếc quần Jeans dài cùng áo form rộng, bằng lông dài che cả đùi. Là một bộ đồ đi ra ngoài. Cô định đi đâu sao?
"Chú Thành, hôm nay cháu đi mua ít đồ, tiện thể ăn ở ngoài luôn. Chú không cần nấu cơm đợi sẵn đâu." - Miu vừa xỏ đôi bốt vào vừa nói với ông quản gia đứng cạnh.
"Trời còn rất lạnh, đi ra ngoài bây giờ không tiện. Nếu tiểu thư vội có thể cho người đi mua, bằng không tôi nghĩ tiểu thư nên ở nhà cho khoẻ." - ông quản gia chân thành nói. Một phần cũng vì ông biết có Jihoo ở nhà nên Miu mới muốn đi.
"Không được. Chuyện này cũng gấp." - Miu đã bước ra tận cửa.
"Chẳng hay tiểu thư có gì mà gấp đến vậy?"
"Jihoo chết đã được ba ngày rồi, tôi nghĩ cũng nên đi coi thử quan tài như thế nào, rồi tổ chức đám tang ra sao. Ngay cả việc chọn khu đất để anh ấy an nghỉ cũng chưa thực hiện. Để lâu quá không tốt chút nào." - Miu vừa nói xong đã bước ra đến tận ngoài cửa.
Ông quản gia đứng ngơ ngác, khoé môi hơi nhếch lên. Đúng là bọn trẻ thời nay...
"Quản gia Thành, cô ấy đi đâu vậy?" - Jihoo bấy giờ mới từ trong nhà bước ra. Hắn vừa mặc thêm một chiếc áo len màu đen, thay chiếc quần Jeans. Có vẻ cũng sắp đi ra ngoài. Chắc là chạy theo cô Miu.
"Cô ấy nói muốn đi mua quan tài, lên kế hoạch tổ chức đám tang cho cậu và tìm mua một miếng đất tốt để chôn cất." - ông quản gia thành thực trả lời.
Hắn đơ người trong vài giây, rồi phá ra cười. Ông quản gia đứng cạnh cũng không làm chủ được nụ cười trên môi.
Hắn ra ngoài là cô đã lên xe đi được chừng 5 phút, vậy nên hắn đành vào gara lái chiếc Cadillac chạy theo.
Đầu tiên cô rẽ vào một con chợ nhỏ của người Á Đông. Từ giấy cúng đến đồ ăn thức uống trong đám tang đều được cô mua đầy đủ cả. Cô còn mua cho hắn một chiếc áo Vest bằng giấy và một chiếc xe đua giấy nữa. Rồi cô mua nhang, rồi cô lại mua thêm 5 loại trái cây "cầu dừa đủ xài sung" nữa chứ. Hắn đi theo mà không nhịn được cười. Cô nhóc ngốc này có biết cúng người chết không thế...
Rồi cô đi mua quan tài...
"Bác có chiếc quan tài nào dài dài không ạ? Cỡ cho người 1m9 ấy." - cô vừa buộc tóc lên vừa hỏi. Đi vòng vòng hoài cũng đổ hết cả mồ hôi.
"Chỗ chúng tôi chỉ có quan tài cỡ 1m8 trở xuống có được không cô?" - bà bán hàng là một người phụ nữ trung niên trong có vẻ phúc hậu.
"Không thành vấn đề ạ." - cô mỉm cười tươi thiệt tươi với bà chủ cửa hàng. Cái gì cơ?? Hắn đây cao 1m89 nhé, nhét vào quan tài 1m8 sao nổi??
"1m8 sao mà nhét anh vô nổi?" - hắn lạnh băng nói với cô, mặc dù trong lòng như lửa đốt. Mặc kệ. Phải giữ hình tượng trước người lạ chứ.
"Cậu này là..." - bà chủ cửa hàng bối rối nhìn hắn, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Cô sao vậy ạ?" - Miu vừa đi vòng vòng xem quan tài, vừa hỏi thăm bà chủ.
"Cháu mua quan tài cho ai vậy?"
"Chồng chưa cưới ạ. Anh ấy bị xe đâm chết rồi." - cô nói tỉnh bơ. Hắn vừa nghe vế đầu thì lòng nở hoa, nghe tiếp câu sau như bị cô tạt nguyên xô nước vào mặt lúc sáng vậy.
"À à, cô hiểu rồi." - cô bán hàng gật gù mỉm cười. Thật là... Đúng là bọn trẻ thời nay.
Rồi cô đi chọn đất, đó là một khu đất nằm dưới chân núi, hoang vu tĩnh mịch. Chỗ đó thường bị sạt lở đất cộng thêm đá từ đỉnh núi cũng hay lăn xuống. Nằm ngủ ở chỗ đó không phải ý hay. Hắn ở cạnh bên gào thét không chịu nhưng cô thật sự coi hắn là không khí, không thèm trả lời, không thèm nói cũng chẳng thèm liếc nhìn hắn lấy một cái.
Cứ thà cô đánh hắn, chửi hắn, rủa hắn đi thì hơn cô coi hắn như chết rồi.
Đến tối 9 giờ hơn cô mới về. Hắn đi theo từ sáng đến giờ như một cái bóng quả là chịu tổn thương không ít. Hắn là một người thông minh. Mấy lần đầu nói cô đã không nghe, nên từ chiều đến tối hắn chỉ bám theo cô như một vệ sĩ chứ cũng chẳng ho he gì.
Cô về nhà, đánh răng rửa mặt rồi leo lên giường ngủ. Nằm giữa giường luôn chứ không thèm để cho hắn một tí không gian nào có thể nằm ké được.
Hắn lặng lẽ cúi xuống hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô như sợ làm cô thức giấc, trong khi vẫn biết cô chưa hề ngủ.
Hắn đã thay ra bộ đồ ở nhà thoải mái, bèn xách điện thoại ra ban công. Dưới ánh trăng mập mờ, hình ảnh của hắn hiện lên như chúa quỷ đứng trên tất cả. Đôi mắt sắc lẹm nhìn ra xa, như gom về cả chân trời. Khói thuốc phập phồng bay trong không gian, mờ ảo tựa làn sương trắng.
Hắn nhớ cách đây không lâu, Min Jihoo là một chúa tể không biết sợ ai, càng không bao giờ khom lưng trước một người. Vậy mà giờ đây, hắn như một con rối, muốn xoay người khác, ai dè lại bị người trừng phạt.
Cô là vợ của chúa Quỷ, tức đấng tối cao.
Hắn móc điện thoại ra, gọi ột người.
"Đại ca, lâu quá không gặp, khoẻ chứ?" - tiếng Nhật Minh ở đầu bên kia trông khá là vui vẻ, thoải mái.
"Tớ sắp chết rồi."
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Black & White
Poppy_Papaver
Black & White - Poppy_Papaver
https://isach.info/story.php?story=black_white__poppy_papaver