Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Song Quy Nhạn
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 59: Chỉ Tại Đa Tình
Đ
ó không phải là hành vi mà Thái phu nhân vốn thương yêu Thanh Hề có thể làm, huống chi mẫu thân Thanh Hề mất sớm cũng là vì bị vợ lẽ nàng hầu hại chết, về tình hay về lý Thái phu nhân đều không nên thúc giục hắn nạp thiếp khi vẫn còn quá sớm thế này.
“Thanh Hề nói thế nào?” Phong Lưu hỏi Thái phu nhân, với tính tình của Thanh Hề khẳng định nàng sẽ không đồng ý, con người nàng thế nào hắn hiểu rất rõ, đồ chơi chơi chán rồi, nàng có thể mang đi đốt ra tro cũng không chịu đưa người khác chơi cùng, sao có thể chịu cảnh chung chồng, hắn và Thái phu nhân chỉ đối với Thương Nhược Văn tốt hơn bình thường một chút, nàng đã phẫn nộ đến mất hết lý trí mà hại người suýt mất mạng.
“Ta đã hỏi Thanh Hề, nó cũng đồng ý.”
Phong Lưu nhớ rõ Thái phu nhân đã trả lời như thế. Phong Lưu càng nghĩ càng thấy không thể, lần lượt đưa tới bên cạnh hắn bao hầu gái xinh đẹp, Thanh Hề còn hỏi đi hỏi lại, nếu nàng không thể có con thì sao.
Lòng Phong Lưu trĩu xuống, đại khái là hắn có thể kết luận rằng Thanh Hề không thể có thai.
Phong Lưu không thể không suy nghĩ về vấn đề nạp thiếp một lần nữa, chuyện con nối dõi của hắn tất nhiên là chuyện đại sự, tuy rằng hắn ở trên chiến trường nhìn cảnh sinh tử đã quen, đáy lòng không đặt nặng nữa, nhưng về tổ tiên lễ pháp, hắn cần có một đứa con trai nối dõi.
Phong Lưu lẳng lặng ngồi trong vườn, xác định lại ý nghĩ bản thân, vẫn quyết định đi gặp Thanh Hề, dù thế nào, hắn vẫn muốn nghe lời nói thật của Thanh Hề.
Ánh trăng lẳng lặng soi xuống Lan Huân Viện, một bóng đen hắt xuống sân trước, tựa như bóng ma trong lòng Phong Lưu. Trong sân im lặng như tờ, chỉ có mấy bóng dáng yểu điệu hắt lên cửa sổ, mới khiến người ta cảm thấy Lan Huân Viện vẫn có hơi người.
Phong Lưu đi đến trước cửa, tiểu nha đầu nhanh chóng vén rèm, vấn an, trong phòng phía Tây Lâm Lang đang lặng lẽ gấp quần áo cho Thanh Hề, thấy Phong Lưu tiến vào, vội đứng dậy, “Quốc công gia.”
“Phu nhân đâu?” Phong Lưu thấp giọng hỏi.
Lâm Lang chỉ cửa phòng tắm, “Để nô tỳ đi báo với phu nhân.”
“Không cần.” Phong Lưu ngăn Lâm Lang, tự đi vòng qua bình phong, đi đến cửa phòng tắm.
Đứng ở cửa đã nghe thấy tiếng nước dội ào ào, Phong Lưu vén rèm lên, thấy Thôi Xán đang không ngừng múc nước rồi dội xuống, đó chính là tiếng động mà Phong Lưu được nghe, Thanh Hề đang quay lưng về phía hắn, vùi mặt vào nước, bờ vai run rẩy, mơ hồ tiết lộ tiếng khóc của nàng.
Nguyên nhân gì khiến Thanh Hề khóc cũng không dám để người khác nghe thấy, phải dùng tiếng nước để át đi? Phong Lưu coi như đã xác định được.
Phong Lưu vốn định buông rèm rời đi, nhưng nhìn đến bờ vai gầy yếu kia lại không chịu đựng nổi. Thôi Xán thấy Phong Lưu tiến vào, nhất thời quên dội nước, tiếng khóc của Thanh Hề lập tức vang lên một cách rõ ràng.
Thanh Hề sưng đỏ hai mắt ngẩng đầu nhìn Thôi Xán, “Thôi Xán?”
Thôi Xán đưa mắt nhìn ra hướng cửa, Thanh Hề nhìn theo thấy Phong Lưu, nàng bối rối kích động cười gượng gạo, vờ như tức giận vẫn không giấu được nghẹn ngào, “Đình Trực ca ca, sao ngài lại tới, thiếp vẫn đang tắm.”
Phong Lưu bảo Thôi Xán lui ra, đi đến trước mặt Thanh Hề, xoa xoa mắt nàng, “Sao mắt nàng lại đỏ thế này, nàng khóc sao?”
Thanh Hề vội lau nước trên mặt, “Không phải, là nước thôi.”
“Ta đang tưởng là có ai bắt nạt nàng, đang chờ nàng cáo trạng.” Phong Lưu thản nhiên nở nụ cười.
Thanh Hề co ro, né tránh ánh mắt Phong Lưu, “Sao có thể.”
Phong Lưu rút từ trên giá một khăn to, ý bảo Thanh Hề nhanh ra khỏi thùng nước.
Thanh Hề dùng tay ôm vai, “Đình Trực ca ca ngài ra ngoài trước đi, bảo Thôi Xán vào hầu hạ thiếp là được.”
“Ta đã ôm nàng đi tắm rất nhiều nàng, có gì mà nàng phải xấu hổ.”
Thanh Hề bất đắc dĩ vừa giận vừa xấu hổ trừng mắt với Phong Lưu, hắn không nhúc nhích, nàng không thể làm gì khác đành đứng lên, để Phong Lưu dùng khăn phủ lên người, bế đi ra ngoài.
Phòng ngoài Lâm Lang và Thôi Xán đã tránh đi. Phong Lưu đặt Thanh Hề lên ghế dài, cầm quần áo đưa cho nàng, Thanh Hề đang định cầm quần áo để mặc, tay Phong Lưu lại đưa ra, buộc yếm cho nàng.
Thanh Hề như một con búp bê bị hắn chơi trò mặc quần áo, xấu hổ đỏ mặt, mặc quần áo xong, Phong Lưu lại dùng khăn lau tóc cho Thanh Hề. Động tác vẫn dịu dàng như trước, nhưng Thanh Hề cảm thấy so với dĩ vãng còn như thương tiếc nhiều hơn.
Thanh Hề đưa lưng về phía Phong Lưu, để Phong Lưu đứng sau lưng lau tóc cho nàng, hai người im lặng thật lâu, cuối cùng vẫn là Thanh Hề không kiềm chế được lên tiếng trước, “Mẹ… đã nói với ngài chưa?”
“ừm.”
Thanh Hề đợi mãi vẫn không thấy hắn nói tiếp, đành phải quay đầu, tức giận hỏi, “ừm là có ý gì?” “Ông chú” cũng nên biểu lộ chút cảm xúc chứ, là cao hứng vui mừng, hay là không sao cả, hay là không đồng ý?
Phong Lưu dừng một chút, “Mẹ nói nàng đồng ý.”
Cơn giận của Thanh Hề lập tức tan thành mây khói, nàng như một đóa hoa héo khô chỉ trong một giây, ủ rũ trong một nháy mắt.
“Nếu đồng ý thì nàng trốn trong phòng tắm khóc vì lý do gì, không phải nàng nên giúp mẹ chuẩn bị cho Lan cô nương sao, định để cô ấy ở đâu, đã cho người dọn dẹp sửa sang chưa, có định may thêm mấy bộ xiêm y mới không, hôm đấy định đãi mấy mâm?”
Thanh Hề bị Phong Lưu làm cho giận muốn ngừng thở, mặt cũng đỏ bừng, “Thiếp không khóc, thiếp đã nói đấy là nước rồi. Cô ấy vào cửa tất là thiếp sẽ lo liệu, không cần ngài lo lắng, ngài an tâm chờ làm…” Thanh Hề thật sự không nói được hai chữ “tân lang”.
Lời còn chưa nói xong, Thanh Hề đã thấy một bàn tay đưa đến trước mặt nàng, đón được một giọt lệ vừa trào khỏi khóe mi.
Thanh Hề cắn ngón tay.
“Biến thành con cún rồi à?” Phong Lưu vỗ lên mông Thanh Hề.
“Ai bảo ngài chọc giận người ta?” Người ta… người ta… là đang làm nũng.
“Nếu không muốn, tại sao lại đồng ý cho cô ấy vào cửa?” Phong Lưu ôm lấy Thanh Hề từ phía sau.
Thanh Hề cảm nhận cánh tay kiên cố mạnh mẽ của Phong Lưu, mang theo ý tứ không được né tránh, Thanh Hề cũng biết giấy không thể gói được lửa mãi, so với chuyện bị Phong Lưu phát hiện rồi giận dữ, chi bằng nàng tự thú nhận với hắn cho xong.
“Mẹ lo lắng chuyện con nối dõi của ngài.” Thanh Hề cúi đầu, xoa cánh tay Phong Lưu đang ôm nàng, ấm áp lại mạnh mẽ, muốn cảm nhận sự ấm áp này thật lâu.
“Không phải ta đã nói sao, nàng còn trẻ, ta cũng không phải bất lực, nhất định chúng ta sẽ có con.” Phong Lưu thu tay về, tiếp tục lau tóc cho Thanh Hề.
Thanh Hề bỗng chốc cảm thấy Phong Lưu xa cách, cắn môi hạ quyết tâm, nàng quỳ xuống, xoay người đối mặt Phong Lưu, nhưng cũng không dám nhìn hắn, “Đình Trực ca ca, thiếp… có thể cả đời này không thể có con.”
Một hồi sau, Phong Lưu mới thở dài một tiếng kéo Thanh Hề ôm vào lòng, nghe nàng khóc nghẹn ngào.
Chờ Thanh Hề khóc đủ, Phong Lưu mới vỗ nhẹ lên lưng nàng, “Ai nói với nàng là nàng không thể có con?”
“Vương thái y, tháng nào ông ấy cũng đến bắt mạch.” Thanh Hề đã chuẩn bị lời nói dối này từ lâu.
“Không thể cả tin như thế, chúng ta thỉnh Thái y khác.”
Thanh Hề có chút sốt ruột, “Vì chuyện đó, mẹ đã thỉnh rất nhiều đại phu, tất cả đều nói không còn cách nào khác.”
“Thế rốt cuộc các đại phu nói thế nào?”
“Nói là huyết mạch tắc nghẽn bẩm sinh.”
Phong Lưu xoa xoa mặt Thanh Hề, “Không sao hết, chúng ta từ từ điều dưỡng, thiên hạ có rất nhiều thầy thuốc phụ khoa giỏi, nhất định chúng ta sẽ gặp người chữa được, ta sẽ cho người hỏi thăm.”
Thanh Hề có chút nhụt chí.
“Nghe nói Quan Âm Miếu rất linh thiêng chuyện cầu tự, ngày mai ta đưa nàng đi dâng hương, thành tâm nhất định linh nghiệm, được không?”
Thanh Hề vùi mặt vào lòng Phong Lưu, “Thiếp không đi.”
Phong Lưu biết nàng lại bướng, vừa là cá tính, lại vừa là tật xấu, khó trách nàng hay bị trầm cảm.
Phong Lưu chỉ ôm nàng, dùng cằm dụi trên đỉnh đầu nàng, an ủi trong im lặng.
Cuối cùng, Thanh Hề mới thấp giọng hỏi, “Vậy để Lan cô nương ở Tây Khóa Viện được không?”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Song Quy Nhạn
Minh Nguyệt Đang
Song Quy Nhạn - Minh Nguyệt Đang
https://isach.info/story.php?story=song_quy_nhan__minh_nguyet_dang