Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mị Tướng Quân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 60: Mỹ Nhân Tụ Hội, SóNg Gió Nổi Lên (6)
C
on chim vẫn không thèm để ý, chỉ bước đi ung dung thong thả trên bàn như một viên quan già cả, thỉnh thoảng quay cái đầu nhỏ có đôi mắt như đính đậu đen lại nhìn Thái tử một lúc, khiến gương mặt nghiêm túc xanh xao của y càng thêm nổi bật. Cảnh tượng này rất buồn cười, ba nàng cười đến run rẩy cả người, Giang Tử Sơ vịn trên vai Tần Thi Chi, cười đến nỗi dùng tay trái ôm bụng mình. Hoàng thái hậu cũng cười ra nước mắt, dùng khăn gấm bên cạnh bàn lau đi.
Còn về phần Hạ Hầu Thương, khóe miệng cũng mỉm cười, nhưng không bật ra tiếng.
Đúng vào lúc nay, con chim kia chợt bay lên, lao vào lòng bàn tay Tần Thi Chi như thể mũi tên, lập tức cắp lấy nút bình. Nút bấc kia nút không chặt, nhưng con chim kia có thể cắp cái nút kèm theo cả bình bay lên. Xem ra con chim này cố gắng làm hết bổn phận, muốn nó chỉ lấy nút bình thì nó chỉ mổ nút bình, mang cả cái bình bay lên giữa không trung, nó vừa bay lên vừa lắc đầu muốn quăng cái bình xuống. Cứ như thế, cái nút bình nút không chặt kia lập tức rơi xuống sau mấy cái lắc đầu.
Nắp bình mở ra, trong điện tràn ngập mùi hương hiếm thấy, ngào ngạt thanh nhã, từ lúc con chim bay lên đến khi nút bình mở ra cũng chỉ trong phút chốc. Ba vị Tần Giang kia còn đang cười lăn cười bò, lúc đó, ba vị cũng bị dính dầu thơm từ trong bình.
Mặc dù thái tử đứng cách một đoạn, nhưng cũng bị bắn lên người.
“A, bên trong có cái gì?”
“Đây là cái gì, dính lên tay áo ta rồi.”
“Trời ơi, trên người ta cũng có, nhưng mà thơm thật đấy….”
Cho đến khi nút bình này được mở ra, nghi ngờ trong lòng ta cũng càng sâu. Vốn cảm thấy con chim này có thể nghe lời chỉ huy đã đáng ngờ, mà dầu thơm trùng hợp tản ra trên đầu mọi người lại càng khả nghi. Có thể nhận ra hương thơm kia cũng chỉ là dầu thơm được chưng lọc mà thôi, hơn nữa ngay cả thái tử còn bị dính dầu thơm này, chẳng lẽ y hại người cũng hại cả mình?
Ta thầm quan sát thái tử, bình thường huấn luyện chim, đa phần đều dùng tiếng còi để chỉ huy. Muốn thực hiện động tác ngẫu hứng như vậy, người chỉ huy phải đứng ngay đó mới được. Người duy nhất có thể động tay chân chỉ có thể là thái tử. Nhưng thái tử cũng không tạo ra tiếng động gì, thậm chí còn không đeo nhẫn. Liệu có thể là hai tướng phối hợp, một người núp trong bóng tối cùng kết hợp? Có thể làm chuyện này trong cung của Hoàng thái hậu, đây chẳng phải là trò cười lớn nhất thiên hạ sao?
Nhưng ta không thể hiểu được rốt cuộc y đang định giở thủ đoạn gì.
Ta nhìn về phía thái tử, y phục màu đen thêu kim long ngũ trảo làm thân hình nổi bật như thân trúc, cành hoa quấn quanh trên cổ áo lấp lánh phát sáng, tay áo rộng vung lên để lộ áo trong mềm mại màu vàng đậm.
Con chim bước đi thong thả trên bàn, mà ánh mắt nhỏ như hạt đậu tằm phản chiếu màu vàng đậm đó.
Ta chợt hiểu rõ.
Khẽ mỉm cười, cúi mắt xuống: Thì ra chim thông minh như người là như vậy.
Cung nhân rốt rít cầm khăn gấm lau chất lỏng trên người ba người, may là dầu thơm này trong suốt không màu, tuy ba người đều bị bắn tung tóe lên đầu, nhưng cũng chỉ là dầu thơm mà thôi, cũng không có gì đáng ngại.
Ba người cũng không khó chịu, lại còn vui vẻ hơn bởi vì trên người có hương thơm ngào ngạt như thế.
Thấy thái tử đã vượt qua cửa ải này, Tần Thi Chi tấu với Hoàng thái hậu: “Lão phật gia, lần này coi như biểu ca đã qua ải, nhưng người nhìn xem, không phải lúc đầu con chim này không nghe theo chỉ huy sao? Lão phật gia, thử lại một lần đi, nếu như nó thể ngậm quả cầu lụa kia mới có thể coi là lợi hại.”
Hoàng thái hậu thấy vậy thì hứng thú nói: “Được được, theo ý con. Thái tử, cửa ải cuối cùng con đừng để mất thể diện đấy!”
Thái tử mỉm cười chắp tay đồng ý, đang định ra lệnh cho con chim kia, lại thấy Tần Thi Chi tháo bỏ sợi dây buộc quả cầu lụa. Lúc khâu quả cầu lụa này, người ta giấu sợi chỉ vào trong, không nhìn thấy mối nối bên ngoài. Sợi dây này cũng chỉ là một phần nhỏ để buộc quả cầu lụa, sau khi thu sợi dây, quả cầu lụa trở lại thành một khối tròn căng, con chim kia không có chỗ nào để ngậm được cả. Nàng quay đầu lại cười với y một tiếng: “Biểu ca, nếu quả cầu lụa này không có chỗ cho nó ngậm, liệu nó có thể ngậm được không?”
Thái tử há miệng cứng lưỡi: “Muội, muội, muội…” Quay đầu lại nói với Hoàng thái hậu, “Hoàng tổ mẫu…!”
Hoàng thái hậu thấy người bên cạnh làm khó tôn nhi của bà, cảm giác vô cùng thú vị, sợ y buông tay không chơi nữa, đành khuyên nhủ: “Tôn nhi ngoan, đừng buồn, nếu con thua, hoàng tổ mẫu sẽ cho con đồ chơi thú vị.”
Thái tử oán hận nhìn chằm chằm vào Tần Thi Chi, quay đầu lại cười nói với Hạ Hầu Thương ngồi xem cuộc vui: “Nhị đệ, xem ra chỉ có đệ mới trị được muội ấy, hoàng huynh hết cách rồi.”
Lúc này sắc mặt Tần Thi Chi mới đỏ lên, nhìn về phía Hạ Hầu Thương, nói lớn tiếng: “Biểu ca, huynh muốn chơi thì chơi, không chơi thì nhận thua, kéo nhị biểu ca vào để làm gi?”
Thái tử nói: “Chơi chứ, sao lại không chơi, thua còn được hoàng tổ mẫu ban thưởng, hoàng tôn còn muốn thua ý chứ!”
Không biết tại sao, nghe y nói như thế, ta bất giác liếc mắt nhìn Hoàng thái hậu. Lúc này làn gió thổi qua đèn lưu ly trên cột trụ, ánh lửa chập chờn, bóng của tua rua trên rèm che chiếu lên mặt bà, khiến khuôn mặt bà chợt mang vẻ u ám. Nhưng khi nhìn kỹ lại đôi mắt sâu xa âm trầm, hóa ra lại là ảo giác, khuôn mặt bà vẫn ấm áp từ ái, đôi mắt sáng ngời như gương.
Lần này thái tử cũng hơi lo lắng, trước tiên chắp tay khẽ khấn cầu gì đó với con chim, có lẽ là tuyệt đối đừng làm cho ta mất thể diện…, sau đó mới ra lệnh cho con chim, kêu hai tiếng liên tiếp: “Cầu lụa, cầu lụa.”
Quả nhiên, con chim này bay đi cắp quả cầu lụa kia thật. Đúng như Tần Thi Chi mong muốn, hoàn toàn không có chỗ để con chim ngậm. Nó cắp nhiều lần không được, hơi mất kiên nhẫn, thử mấy lần nữa, đến cuối cùng mổ một phát, mỏ nhọn lập tức xuyên qua quả cầu lụa kia, thuận thế cắp quả cầu kia lên. Quả cầu lụa nhẹ mỏng tang, thể tích tuy lớn nhưng nhẹ như lông hồng. Con chim giương cánh bay lên, cắp quả cầu bay lên như con kiến khiêng thức ăn.
Trong sảnh vang tiếng ca ngợi không ngớt, Hoàng thái hậu vui vẻ cười to: “Thái tử, con chim này của con thật thông minh, hiếm thấy con có hiếu thế này….” Nói xong, người bà ngả ra phượng ỷ mạ vàng khắc hoa, khuôn mặt mang nét cười hiền từ, những người khác cũng hùa theo, khung cảnh ấm áp hòa thuận vui vẻ.
Cũng đúng lúc này, một làn gió nhẹ thổi qua, xoạt một tiếng, quả cầu lụa kia bị mỏ con chim mổ rách không thể chịu nổi sức kéo của con chim. Sau tiếng động, quả cầu lụa kia thủng một lỗ rất lớn, lông vũ bên trong tung bay hỗn loạn, như thể những bông tuyết nhẹ nhàng rơi khắp điện.
Trong điện, cột trụ quét sơn, sàn nhà lát đá cẩm thạch sáng rõ như gương, ghế tử đàn khắc hoa, đũa ngà voi, chén đĩa sứ thanh hoa trắng tinh, quý nhân khoác cẩm y tơ ngọc, tất cả đều bị bông tuyết tung bay khắp chốn này nhẹ nhàng phất qua.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mị Tướng Quân
Vân Ngoại Thiên Đô
Mị Tướng Quân - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=mi_tuong_quan__van_ngoai_thien_do