Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Côn Luân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 58
S
ở Uyển cười nhạt nói:
- Cô ta đã lấy trộm báu vật chấn trang của nhà chúng ta.
Lương Tiêu nói:
- Bảo vật gì vậy?
Sở Uyển có chút hoài nghi nói:
- Nữ tặc không cho ngươi biết sao? Ừm, cái này… không thể nói cho ngươi được.
Lương Tiêu nhớ ra những lời người phụ nữ áo vàng nói ở bờ sông Vận Hà, liền buột miệng nói:
- Là Thuần dương thiết hạp sao?
Sở Uyển ối chà một tiếng, thất kinh nói:
- Tiểu tặc, sao ngươi biết được? Chiếc hộp... chiếc hộp đó đang ở trong tay ngươi ư?
Lương Tiêu chỉ cảm thấy vui mừng như điên cuồng: “Cái này gọi là đi rách đế giày không tìm thấy, giành được lại không tốn chút sức lực, ông trời giao chiếc hộp sắt đó rơi vào tay ta.” Sở Uyển thấy Lương Tiêu tươi cười càng chắc mẩm chiếc hộp sắt đang nằm trong tay hắn, nghĩ thầm: “Nhất định phải tìm cách lừa hắn ta giao chiếc hộp ra mới được.” Liền cười nhạt nói:
- Thế cũng đã đành, lúc nữ tặc này chạy trốn còn giết ba người làm vườn của Thiên Hương sơn trang, đốt cháy một vườn hoa lớn của Tam thúc công. Hừ, nghe nói cô ta dọc đường còn ăn trộm của các quan lại phú hộ, ngay cả nội cung của hoàng đế cũng bị cô ta ăn trộm không ít bảo bối. Đáng ghét nhất chính là mỗi lần cô ta ăn trộm xong đều để lại cái tên “Thiên Sơn Liễu Oanh Oanh”, thật là điên cuồng quá mức.
Lương Tiêu thầm nghĩ: “Thì ra tặc nha đầu này tên là Liễu Oanh Oanh” rồi chỉ mỉm cười nói:
- Ăn trộm xong để lại tên, đúng là có gan.
Sở Uyển phì một tiếng, tức giận nói:
- Ngươi thì biết gì? Lần này Tam Thúc Công vô cùng giận dữ, mở cửa ra khỏi sơn trang chỉ để bắt nữ tặc này. Lão nhân gia người võ công cao cường, nếu ngươi không giao người cho ta thì cái mạng nhỏ bé của ngươi khó mà giữ được đấy!
Lương Tiêu thầm nghĩ: “Những nhân vật mà ta đã từng gặp chỉ có Tiêu Thiên Tuyệt và Cửu Như hoà thượng là có thể coi là võ công tuyệt thế. Tam thúc công của cô chắc cũng chỉ là tấm da trâu đáng giá hai xu tiền, tự thổi tự nổ thôi.” Nhưng ngoài miệng thì không nói ra mà chỉ cười cười. Sở Uyển nghe giọng nhìn mặt, cho rằng hắn đã dao động, bèn nói tiếp:
- Nếu ngươi tham nhan sắc của nữ tặc này, ta khuyên ngươi hãy bỏ cái ý định ấy đi. Biểu huynh của ta là Lôi Tinh cũng chính vì con hồ li tinh này mê hoặc mà cuối cùng mất đi một chân, phải làm một thằng què suốt đời.
Cô ta tuy nhắc tới thảm cảnh của anh họ mình nhưng giọng nói đầy vẻ vui sướng trên đau khổ của người khác, ngừng một lát lại nói tiếp:
- Ngươi chắc là còn chưa biết, Thiên Hương sơn trang của chúng ta và “Lôi Công Bảo” của cô chú Lôi Chấn chính là hai thế gia võ học hiện nay, ngay cả “Tham Thiên Toan Nghê” Phương Lan
và “Thần Ưng môn chủ” Cận Phi mà gặp phải nhà chúng ta cũng phải cung kính. Hơn nữa, hiện giờ quan phủ đã vô cùng phận nỗ, phái ra Giang Nam đệ nhất bộ đầu là Hà Tung Dương, ngươi còn giúp đỡ nữ tặc này thì sẽ trởthành kẻ địch của cả thiên hạ.
Lương Tiêu nghe thấy ba chữ Hà Tung Dương không khỏi hừ lạnh lên một tiếng, thầm nghĩ: “Hà Tung Dương là kẻ vô cùng khốn nạn, người mà hắn muốn bắt thì lão tử nhất định phải bảo vệ tới cùng.” Quyết định như vậy rồi mím chặt môi, không nói một lời nào. Sở Uyển tự phụ tài ăn nói của mình không có gì có thể phản bác được, thường ngày chỉ cần cô đưa ra yêu cầu là người lớn luôn luôn chấp thuận, lần này cũng muốn dùng miệng lưỡi Tô Tần, Trương Nghi để bắt Lương Tiêu phải khuất phục. Nếu có thể khiến cho Lương Tiêu giao Thuần Dương Thiết Hạp và nữ tặc thì đúng là đã lập được công lao vô cùng to lớn. Cô ta càng thấy Lương Tiêu không nói thì càng cho rằng những lời mình nói đã sinh hiệu quả, bèn tiếp tục nói:
- Ngươi còn trẻ như thế này mà võ công đã cao cường như thế! Nếu như đi theo con đường chính đạo, nhất định có thể trở thành một đại hiệp, tại sao lại muốn hòa chung vũng nước đục với nữ tặc?
Lương Tiêu nhíu mày nói:
- Làm đại hiệp thì có gì hay ho chứ?
Sở Uyển nói:
- Làm đại hiệp thì có thể được mọi người kính trọng và ngưỡng mộ.
Lương Tiêu nói:
- Vân Vạn Trình có được coi là đại hiệp không?
Sở Uyển kêu í một tiếng, ngạc nhiên nói:
- Ngươi cũng biết Vân đại hiệp?
Lương Tiêu nghe cô ta gọi ba chữ “Vân đại hiệp” thân mật bất thường, không khỏi đưa mắt liếc nhìn, thấy trên mặt Sở Uyển lộ ra thần sắc kỳ quái, giống như dịu dàng lại như mong mỏi, hai mắt nhìn về phía xa lẩm nhẩm nói:
- Vân đại hiệp là một nhân vật đầu đội trời chân đạp đất của võ lâm phía nam, đến Tam thúc công khi nhắc tới tên ông ấy cũng phải khẽ gật đầu. Ngươi biết không? Tam thúc công vốn rất coi thường thế sự, có thể được một cái gật đầu của ông ấy thì cả thiên hạ cũng có không quá ba, bốn người mà thôi.
Lương Tiêu cười nhạt nói:
- Vân Vạn Trình thì có gì lợi hại chứ? Chết chẳng yên lành.
Sở Uyển biến sắc nói:
- Người nói lăng nhăng, ngươi mới chết chẳng yên lành.
Lương Tiêu cau mày định nổi giận thì thấy Sở Uyển ngây người nhìn vào bóng đêm tối đen xa xa, trên mặt vẻ mờ mịt đã biến mất mà lại lộ thần sắc dịu dàng mong mỏi rồi nhẹ thở dài dịu giọng nói:
- Tuy nhiên Tam thúc công đã nói, Vân đại hiệp mặc dù không đến nỗi nào nhưng thua xa Vân công tử.
Lương Tiêu nói:
- Vân Công tử là ai?
Sở Uyển liếc hắn, cười nhạt nói:
- Vân công tử chính là con trai của Vân đại hiệp, hừ, ngươi không xứng đáng để được nghe tên của anh ấy.
Lương Tiều phì một tiếng, nói:
- Chính là tên tiểu quỷ khóc lóc sướt mướt ấy à?
Sở Uyển nghe vậy ngớ người ra, nhưng Vân công tử đó là người mà nàng ta hằng ngưỡng mộ, tuyệt đối không thể để cho người khác hạ nhục dù chỉ chút ít, liền không kìm được mắng:
- Ngươi mới là tiểu quỷ ấy!
Nói xong lại thở dài, kể tiếp:
- Bỏ đi, tóm lại một trăm tên tiểu tặc như ngươi cũng không thể so sánh được với Vân công tử. Lần trước huynh ấy theo Cận môn chủ tới Thiên Hương sơn trang mời ông nội ta rời núi. Đáng tiếc ông nội ta lòng dạ hẹp hòi, không chịu đồng ý mà còn nói cái gì là Đại Tống đáng tồn tại thì sẽ tồn tại, đáng diệt vong thì sẽ diệt vong, Thiên Hương sơn trang chỉ lo cho mình không màng sự đời.
Lương Tiêu thầm cười nhạt: “Đúng là cha nào thì con ấy, lòng dạ cô thì có rộng rãi gì đâu cho cam.”
Lại nghe Sở Uyển kể tiếp:
- Vân Công tử nghe xong câu này bỗng đứng lên nói “Từ lâu đã được nghe danh ‘Phân Hương kiếm thuật’ của Thiên Hương thiên sơn trang lừng lẫy giang hồ, Vân mỗ ngưỡng mộ vạn phần, hôm nay may mắn xin được lĩnh giáo vài chiêu.” Ban đầu mọi người thấy anh ấy khẩu khí tuy lớn nhưng lại còn quá trẻ, trong lòng đều có phần xem thường. Ai ngờ mấy người anh họ đó lần lượt lên đấu mà không ai có thể tiếp được một kiếm…
Lương Tiêu lạnh nhạt nói:
- Đó là anh họ của cô vô dụng, chứ chắc gì tay họ Vân kia đã lợi hại.
Sở Uyển hừ nhẹ một cái như không thèm tranh cãi chuyện nhỏ nhoi, lại kể tiếp:
- Lúc đó Vũ cô cô của ta và chồng cũng đều ở đó, mắt nhìn thấy ông nội ta có thể bị bức phải ra mặt, Vũ cô cô đột nhiên đứng dậy nói: “Nô gia xuất giá đã lâu, kiếm pháp của nhà mẹ đẻ chỉ nhớ được sơ sơ vài chiêu, nhưng có lòng thành, mong Vân công tử vui lòng chỉ bảo.”
Lương Tiêu nghĩ thầm: “Vũ cô cô mà cô ta nhắc tới chắc là người phụ nữ mặc áo vàng ấy rồi. Võ công của bà ta rất lợi hại, kiếm pháp lại vô cùng cao minh, nếu phải đấu thật với bà ta thì ta nhiều khả năng là không thắng được.” Nghĩ đến đó, không khỏi quan tâm tới diễn biến tiếp theo của câu chuyện.
Lại nghe Sở Uyển nói:
- Liền nghe Vân công tử nói “Tiền bối khách sáo rồi, chúng ta không nhất thiết phải dùng sức để đấu, so về chiêu thức, điểm tới là dừng.” Vũ cô cô cười nói “Vân công tử đã thương tiếc nô gia, nô gia sao có thể không nhận.” Liền đó hai người cùng cầm trường kiếm, vừa định giao thủ thì bỗng nghe đằng sau tấm bình phong bằng vải trắng có tiếng người thở dài nói: “Sở Vũ, con dùng chiêu ‘Ngọc địch hoành xuy’ đó, nếu hắn đâm vào huyệt ‘Thiên Tông’ trên vai con thì con sẽ chiết chiêu thế nào?” Vũ cô cô lập tức cả người cứng đờ, hồi lâu mới nói: “Hắn… hắn sao có thể đánh tới đó được?” Người kia nói “Con đừng hỏi vội, hãy hói chiết chiêu thế nào?” Cô cô suy nghĩ một chút rồi nói “Con dùng chiêu “Quốc Sắc Thiên Hương” đâm vào huyệt “Tình Minh” của hắn.” Người kia nói “Tấn công địch để tự cứu mình, cầu hai bên cùng chết, miễn cưỡng thì cũng chấp nhận được. Nhưng nếu hắn từ phương vị ‘Khôn’ xuất kiếm, đâm tới bên trái ‘Kỳ môn’ của con, con sẽ chống cự thế nào đây?’ Cô cô không nhẫn nại được nữa nói “Có kiếm pháp như vậy
Lương Tiêu kinh ngạc nói:
- Làm gì có chuyện như vậy? Cô nhất định là đã bốc phét rồi.
Sở Uyển cười nhạt nói:
- Ngươi không tin sao? Chuyện kì lạ còn ở phía sau cơ, bởi vì Vũ cô cô và Vân công tử đã giao hẹn trước là không đấu nội công chỉ so về chiêu thức, mà nhìn hai người trường kiếm qua lại từng chiêu từng thức đều không khác gì so với những điều người kia đã nói. Đến tận chiêu thứ mười hai, Vân công tử đột nhiên từ vị trí “Đại hữu” đâm ra một kiếm, mũi kiếm dừng lại trên huyệt “Quan Xung” của cô cô.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Côn Luân
Phượng ca
Côn Luân - Phượng ca
https://isach.info/story.php?story=con_luan__phuong_ca