Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Đừng yêu tôi! đồ ngốc!
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 58
C
hap 57
Ngoài sân, tiếng súng vẫn đều đều vang lên.
Hắn núp mình trong những bụi cây, núp được sau một cái cây to, hắn thở dốc! hắn không ngờ được tình huống này! Không ngờ…trong nhà lại có nhiều người canh gác đến vậy!!!
Hắn nhìn vào tay của mình, một viên đạn đã găm vào trong đó! Máu cứ tuôn ra, hắn xé tay áo, quấn lại!
Chợt hắn nghe một làn đạn vang lên! Rồi im bặt!
Hắn khẽ nhíu mày, thắc mắc!
Sau bụi cây, hắn loáng thoáng nhìn ra.
Một thanh niên, đang đứng, trên tay cầm một khẩu súng, dưới chân cậu là những tay vệ sĩ hồi nãy!
“cậu TUẤN….sao cậu…..” một tên vẫn chưa chết hẳn, cố gắng gượng đầu dậy nói!
Chàng thanh niên vẫn lạnh lùng, nhắm súng vào trán tên đó!
“đoàng”
Lại một vũng máu khác xuất hiện, TUẤN ánh mắt thất thần, lạnh lẽo, nhìn vào hư vô! Xong không thể phí thêm một giây nào nữa, cậu đưa mắt tìm hắn!
“hãy bước ra đầy đi! Tôi sẽ dẫn cậu tới chỗ cô ấy!”
TUẤN lạnh lùng nói!
Cậu nhìn một hồi, vẫn không thấy động tĩnh gì, tính nói lần thứ 2 thì một lưỡi dao đã kề ngay cổ cậu!
“làm sao tôi tin được cậu nhỉ?” hắn hăm he con dao ngay cổ TUẤN, nói! Ánh mắt nhưu rực sáng! Vui có, những vẫn đầy hoài nghi!
TUẤN vẫn lạnh lùng!
“vậy thì theo tôi!”
Nó ngồi bệt dưới đất, thu mình lại! những tiếng súng thật kinh hoàng! Nó sợ…sợ cái gì đó rất mơ hồ!
Nó nhìn quanh, cũng may là ở đây có ánh sáng của đèn điện, nếu không thì…chắc nó sẽ thật sự hoảng loạn!
Tim nó đập nhanh, nó…dần dần cảm thấy an toàn hơn! Chẳng hiểu sao nó lại có cảm giác…hắn đang ở rất gần! càng lúc càng gần…càng lúc càng thấy ấm áp và an toàn! Nó ngồi bó gối lại, nghiêng đầu suy nghĩ…sao nó lại suy nghĩ vớ vẩn như vậy nhỉ? Lúc này mà càng mơ mộng sao?
Mà nhắc tới lúc này, nó lại bắt đầu thắc mắc về thái độ của TUẤN hồi nãy. Tự do? Vậy…nó được thả hả? nhưng sao lại nhốt nó ở đây? Thật là khó hiểu.
Chợt cánh cửa gỗ màu nâu được mở ra, nó quay đầu lại hét lớn.
“nãy giờ cậu đi đâu vậy? sao tôi phải…ngồi…” chưa dứt lời, họng nó đã nghẹn lại, mắt mờ đi vì nước dâng lên. Khi nước mắt đã vỡ, cảm nhận được vị mặn khóe môi, nó bắt đầu chớp mắt.
Mơ à? Nó…đang mơ? Nó cứ nghĩ nó đang mơ cho tới khi có một vòng tay ôm nó, an toàn quá? Tim nó đập mạnh, bàn tay run run đập liên hồi vào lưng hắn.
Hắn ôm thật chặt, mặc kệ nó đang đánh hắn. Khi thấy nó, hắn chợt quăng con dao xuống đất, lao vào ôm nó, không suy nghĩ gì cả!
TUẤN từ từ, cúi xuống lượm con dao lên, thật chẳng hiểu sao hơi nhói nhói khi thấy nó như vậy! cậu khó chịu khi thấy cảnh này sao?
“đi thôi! Chúng ta……không có thời gian đâu!” TUẤN lên tiếng, đồng thời đưa con dao cho hắn.
Rồi cậu nhanh chóng bước ra khỏi phòng.
Hắn buông nó ra, hôn vào trán nó, xong nắm tay nó bước đi theo TUẤN.
Nó mỉm cười, trước mắt chỉ là tấm lưng của hắn. Hạnh phúc, nó thấy vậy. Cuối cùng…hắn cũng đã ở đây rồi, tốt quá!
Đang đi, điện thoại của hắn đổ chuông.
“cậu đã thấy TINH MI chưa?” đầu dây bên kia, ĐĂNG nói với giọng lo lắng.
Hắn nhìn qua nó, rồi mỉm cười. “cậu ấy đang ở đây!” hắn nói.
“hãy mau chóng ra khỏi đó!” ĐĂNG nói với một giọng hết sức nghiêm túc, tới nỗi người nghe như hắn cũng cảm thấy bất an!
“MINH NHẬT…tên đó đang trên trực thăng đến đó! Mau lên! Các người không còn nhiểu thời gian đâu!” ĐĂNG hét lớn!
Hắn thoáng sững sờ, xong nhanh chóng cúp máy, nắm tay nó chạy thật nhanh!
Nó bị hắn làm bất ngờ, chạy xém té!
“hãy chạy mau lên! MINH NHẬT đang trên đường tới đây!” hắn hét lớn, cho cả nó và TUẤN nghe! Nghe xong, nó cố gắng chạy! mặt TUẤN tối sầm lại, xong cũng thật nhanh đưa 2 người chạy ra ngoài!
Cuối cùng, cả 3 cũng đã đứng bên ngoài căn nhà, chạy được một quãng, TUẤN chợt dừng lại, nó và hắn chạy sượt qua TUẤN! nó quay đầu lại nhìn TUẤN xong cũng dừng lại, gương mặt đầy thắc mắc!
“hãy chạy đi! Tôi sẽ ở lại!” TUẤN lạnh lùng đút tay vào túi quần, xong quay lừng, toan bước lại vào trong. Chợt tay cậu bị nó níu lại.
“hãy chạy cùng tôi!” nó nói, giọng đầy thẩn thiết. gió đang thổi mạnh, như thời gian của 3 người đang trôi qua. Không gian khẽ lắng đọng một hồi, TUẤN gỡ tay nó ra.
“cuộc sống của tôi…là đây! Tôi không được quyền lựa chọn! nhưng cô thì có! Tôi chỉ có thể giúp được tới đây! Mau chạy đi, nếu không công của tôi sẽ đổ sông đổ biển!” TUẤN nhìn xoáy vào mắt của nó, nói.
Nó ngẩn người nhìn TUẤN, xong mím môi!
“cậu nói gì vậy hả? mau chạy cùng tôi!” nó vẫn kiên nhẫn nắm tay TUẤN. hắn khẽ nhíu mày, nhìn bâng quơ một hồi rồi chạy lại chỗ nó.
“MI nói đúng, chũng ta không còn thơi gian nữa, mau chạy cùng chúng tôi!” hắn nói.
Chợt tiếng trực thăng xé gió vang vọng cả bầu trời, những luồng gió mạnh bắt đầu ập tới.
“chết tiệt! núp mau!” TUẤN ôm nó, nhảy vào ven đường, núp sau những lùm cây um tùm, hiểu ý, hắn cũng chạy vào.
TUẤN buông nó ra, nhìn nó với ánh mắt thành khẩn.
“mau chạy đi! Cậu chủ về rồi! nếu còn ở đây…cả 3 chúng ta sẽ chết!”
“không! Cậu phải chạy chung với tôi!” nó nhất quyết không buông TUẤN ra!
“nghe lời tôi, tôi sẽ chặn cậu chủ lại!” TUẤN nắm chặt 2 vai nó, giữ chặt, xong từ từ buông ra. Cậu nhanh chóng chạy về phía căn nhà, nơi chiếc trực thăng đang từ từ hạ cánh!
Nó toan chạy theo, nhưng hắn đã giữ nó lại. nó ngước mặt nhìn hắn.
“chúng ta đi thôi!” hắn nói, nhìn vào mắt nó. nó khẽ nhìn theo dáng TUẤN, nhíu mày, xong cũng chạy theo hắn.
Phía sau, một tràng súng lại vang lên, hắn quay lại, nói lớn.
“chúng ta sắp tới nơi rồi” rồi hắn cười.
Nó cũng cười, nhưng thật gượng gạo, bởi nó lo cho TUẤN. chợt…hình ảnh BI hiện lên.
Nó…đã một người…chết vì nó? nó sẽ để TUẤN cũng sẽ nguy hiểm tính mạng vì nó sao?
“sao…em dừng lại” hắn liền hỏi nó.
Nó chỉ đứng im, cúi đầu xuống nhìn mặt đất.
Rồi nó ngước mặt lên, nhìn hắn.
“tui…ở lại…” nó nói, hắn sững người.
“em nói cái gì vậy?” hắn nắm chặt vai nó.
Nó nhíu mày khổ sở, rồi nhìn lại phía sau.
“TUẤN…cậu ta có thể chết…vì tui! Tui không muốn đâu!” nó nói, rồi tiến về phía đó.
“em có bị gì không? Sao lại như vậy chứ?” hắn giật mạnh tay nó, níu lại.
Nó lao vào ôm hắn, đặt vào môi hắn một nụ hôn, nó không muốn dứt ra, nhưng nó phải chấm dứt, nó nhìn hắn.
“chạy đi! Chắc chắn…phải quay lại cứu tui và cả TUẤN nữa! nhớ đó!” rồi nó buông ra, bỏ chạy.
*tui xin lỗi! một người đã chết vì tôi! Sẽ không có người thứ hai đâu*
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Đừng yêu tôi! đồ ngốc!
crying girl
Đừng yêu tôi! đồ ngốc! - crying girl
https://isach.info/story.php?story=dung_yeu_toi_do_ngoc__crying_girl