Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Thợ Săn ♥ Alpha
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 40
D
ịch giả: Ma Đạo Tử
Biên: Tigôn Tía
Vào trong nhà Bernadetta, mọi thứ khác hẳn với cảnh vật bên ngoài. Từ một lâu đài cũ kĩ, bị ma ám, suốt ngày hét lên "phù thủy sống ở đây đấy!" trở thành một kiến trúc sang trọng, tinh vi, cùng với một giọng nói đầy tao nhã "một phù thủy giàu sang sống ở đây."
Tôi ngồi lên ghế và James cũng ngồi theo. Liếc nhìn sang, tôi thoáng nhìn thấy sự bồn chồn trên mặt anh ta. "Anh ổn chứ?" Tôi hỏi.
Giật mình, James ngước lên nhìn tôi. "Hở? Ờ... Cái gì cơ?" Tôi cau mày lại trước phản ứng ấy. James thở dài. "Ôi đừng lo lắng. Chỉ là tôi buồn đi vệ sinh thôi."
Nhìn James lần nữa rồi tôi lại chăm chú vào cái TV to đùng trước mặt. "Nếu tôi nhớ không lầm thì phòng tắm ở gần phòng bếp ấy. Tới đó đi rồi anh-"
"Nhóc sẽ bị lạc trong mê cung mãi mãi và không còn bao giờ có thấy ánh sáng một lần nữa." Bernadette vào phòng khách với một khay bánh mỳ trên tay.
James trừng tôi.
Tôi chặc lưỡi, khoanh tay nhìn bà già. "Tôi suýt lừa được James rồi mà."
Bernadette trợn mắt lên, lơ đễnh nói. "Ta nhớ không nhầm thì nhóc chính là kẻ đầu tiên bị dính bẫy nhỉ."
Có tiếng khúc khích bên cạnh tôi. "Em đã bị giam ở đó bao lâu?" James hỏi, giọng nói hiện rõ vẻ thích thú.
"3 tuần."
Rồi cả hai người này cười lên nắc nẻ.
Tôi nghiến răng kèn kẹt còn bàn tay thì nắm chặt thành nắm đấm.
"Ôi trời ơi, ta đã-" bà ta cười "quên mất là nhóc đã-" và lại cười lần nữa. "-ở đó."
Tỏ vẻ khó chịu, tôi phồng má lên. "Tôi đã phải giết hàng trăm con quỷ thì bà mới chú ý tới." Nhớ lại khi đó đã phải tắm trong máu, tôi nhăn mũi lại.
"Nhóc đã ăn uống thế nào vậy?"
"Uống nước tiểu (piss) và ăn shit," Tôi đùa, nhưng đến khi nhìn James đang mở to mắt. "Này đừng nói anh tin thật chứ-"
"Ối giời ơi! Ý anh là- wow. Điều đó chắc đã làm em rất là buồn (pissed off). Ý anh là ôi, đó chắc là một tình huống rất bẩn thỉu(shitty). Như kiểu-"
"Trò đùa và cách chơi chữ ngớ ngẩn của anh đã quá đủ rồi đấy!" Tôi gằn giọng, trừng mắt nhìn James.
James giơ tay lên đầu hàng. "Thôi thôi có người sắp đi tiểu rồi đây này."
"Tôi thề James ạ, tôi sẽ cắt cái *** của anh và nhét nó vào trong họng nếu anh không im-"
"Thật ra thì, anh biết mình là một tên ngốc nhưng mà- Au!" James co rúm mặt lại vì đau đớn, xoa xoa cái vai bị tôi đấm vào. "Đâu cần phải thế." Tôi trừng mắt lên. "Mà ai đã lừa em vào đó vậy?" James lơ đễnh hỏi.
Kí ức về một cậu bé hiện lên tràn ngập tâm trí tôi.
"Một người bạn khi còn bé," Tôi nhìn xuống gối, gần như là thì thầm.
Lần này đến lượt tôi bồn chồn trên ghế của mình. James nhận ra và khúc khích, "Giờ thì đến lượt nhóc buồn đi vệ sinh rồi hả?"
Tôi mặc kệ và nhìn chăm chú vào thứ mà Bernadette mang vào trong phòng.
Bên dưới khay bánh là khay thuốc độc, toàn bộ đều có hình dạng, kích cỡ và màu sắc khác nhau.
"Bà cho bọn tôi lấy chúng hả?" James nhìn cái khay đầy nghi ngờ. "Ý tôi là đống thuốc thì ổn nhưng cái khay bánh thì... thật đáng ngờ." Anh ta nhìn vào mắt Bernadette, vẻ mặt kinh hãi khi anh ta cầm lấy một chiếc bánh rồi nuốt gọn. "Đây-là nho khô sao?"
Tôi thở hổn hển và để cái bánh vào chỗ cũ. "Bà để bọn tôi ăn cái... cái này á! Chúa ơi! Nó đã vào trong miệng tôi cả vài inch!"
Cả hai chúng tôi đều nhìn Bernadette với vẻ kinh hãi.
Bà già thở dài, lông mày nhăn lại và lẩm bẩm một ngoại ngữ nào đó mà tôi nghĩ chắc nó có nghĩa là "lũ nhóc con" rồi tới ngồi cạnh chúng tôi.
"Mà nhắc lại xem hai đứa nhóc lũ bây tới đây làm gì ấy nhỉ?"
"Bà đã biết về những con sói đỏ chưa? Thứ này biến họ thành như vậy. Ừm, bọn tôi nghĩ vậy." Tôi đặt chiếc bình thuốc độc đỏ lên giữa bàn cà phê, và bà phù thủy cầm nó lên và bắt đầu xem xét.
"Hàng chất lượng cao đấy," bà ta ngạc nhiên nói. Rồi lắc lắc cái bình, và nhíu lông mày lại vì tò mò. "Quá cao..." Bernadette ngừng lại.
"Thế tóm lại nó là cái gì?" Tôi hỏi. Tôi nghiêng người về phía trước, chống khuỷu tay lên đầu gối.
Hình như bà già đã nhận ra nó. Đôi mắt nhìn tôi lấp lóe rồi lắc cái bình lần nữa. "Nó là..." Bernadette thốt lên, lắc mạnh cái đầu. "Không thể nào. Tôi nhớ là cô ta đã... Tôi biết cô ta... Không."
James và tôi nhìn nhau khó hiểu. "Cái gì không thể? Mà bà nhớ ai?" Anh ta thúc.
Bernadette đặt chiếc bình lại chỗ rồi đứng dậy. Đôi chân khá là run rẩy khi bước ra khỏi phòng.
Tôi có linh cảm xấu. Đôi chân tôi cũng bắt đầu run lên trong khi đợi bà già quay lại. James thì ở đó cẩn thận bỏ nho khô ra khỏi chiếc bánh như một đứa trẻ.
Chúng tôi đợi cả tiếng mà chẳng thấy Bernadette có dấu hiệu quay lại.
Thường thì bà già luôn muốn giai quyết mọi việc thật nhanh. Lúc nào cũng vậy, buổi gặp mặt giữa chúng tôi lúc nào cũng chỉ kéo dài gần một tiếng để giải quyết tất cả, rồi bà ta sẽ đá tôi khỏi nhà. Thế mà lần này... Điều này chắc chắn không bình thường.
"Em nghĩ là bà ấy đi đâu?" James đứng dậy, cuối cùng cũng bỏ hết nho khô ra khay.
"Sẽ không xa đâu. Bà ấy chắc chắn chỉ ở trong nhà thôi."
Tôi đã đề cập việc bà ta bị mắc kẹt trong chính ngôi nhà mình chưa chỉ? Hình như là chưa, phải không? Ừm có một lớp chắn ngăn bà ta với thế giới bên ngoài và bà ta chỉ có thể đi ra khỏi nhà được vài mét. Nó vô cùng mạnh. Một phép thuật mà đến Bernadette, phù thủy mạnh nhất trong giới thợ săn, cũng không thể phá vỡ.
Bà ta là một mụ phù thủy đã 1000 tuổi nên chẳng ai biết là bà ta đã ở đây bao lâu rồi. Thứ duy nhất kết nối Bernadette với thế giới là chiếc TV, Internet và những người đến thăm bà ta.
"Chúng ta có nên đi tìm bà ta không? "
"Và cuối cùng là chúng ta sẽ lạc trong nhà mụ phụ thủy này." Tôi nhìn quanh, mọi thứ cũng không đến nỗi cũ kĩ lạc hậu.
Tôi xem giờ rồi chộp lấy cái điểu khiển và bật TV lên.
"Đã rõ thưa thuyền trưởng"
Tôi nhẹ nhõm thở phào. "Vừa kịp lúc. "
"Tôi phải thư giãn một tí." James thì thầm và đứng dậy, giật lấy chiếc điểu khiển trên tay tôi và bấm nút.
Một tiếng bíp vang lên và TV đã sang kênh khác. Tôi rên rỉ và lập tức cố hết sức để giành lại cái điểu khiển, trong khi giọng ông dẫn chương trình thời sự vang lên.
"...tại địa điểm cắm trại. Đáng tiếc thay, không có bất cứ nhân chứng nào trong vụ thảm sát những học sinh tội nghiệp đó. " Máy quay chuyển hướng về phía hiện trường, dây vàng được chăng khắp nơi, và có cả đống người đang điều tra. "Hiện tại, vụ án đã được báo cho FBI. Nghi phạm và vũ khí gây án đến giờ vẫn là một bí ẩn. Nhà cầm quyền đã khuyến cáo mọi người nên ở trong nhà, đặc biệt là buổi tối. Và nếu không, tôi xin nhắc lại lần nữa, đừng ra ngoài một mình."
"Em có nghĩ FBI biết về những điều siêu tự nhiên xảy ra trên thế giới không?" James hỏi, mắt vẫn chăm chăm vào màn hình.
Tôi lắc đầu. "Không đâu. Chính phủ thậm chí không biết về những tồn tại này. Họ sẽ làm việc với người bình thường còn thợ săn chúng ta sẽ làm việc với dị nhân. Luôn là như vậy."
Chợt tôi nhăn lông mày lại. "Trừ khi..." Tôi ngập ngừng rồi lắc đầu.
James nhìn tôi như một kẻ ngớ ngẩn rồi lại nhìn về TV, lúc đó tôi đã chuyển về kênh chiếu Spongebob (hoạt hình Anh Hùng Bọt Biển) vừa nãy.
Nhưng tôi đang mải suy nghĩ nên chẳng có tâm trí đâu để xem phim nữa, chuyện này rất hiếm khi xảy ra. Và rồi chúng thật bất ngờ khi Bernadette đột nhiên xuất hiện, chắn trước TV.
"Bà làm tôi bực mình thật đấy." Tôi cằn nhằn, tắt TV đi.
Bà ta lại ngồi cạnh chúng tôi lần nữa và tôi phải nhíu mày trước bộ dạng của bà ta. Đầu tóc rối tung, lớp trang điểm thì đã bị tẩy đi còn quần áo thì luộm thuộm.
"Chuyện gì xảy ra với bà vậy? Nhìn bà như thể vừa mới đánh một trận căng thẳng ấy." Tôi nhướn lông mày lên, nói. "Với một con gorilla." Tôi nhanh nhảu nói thêm, và cười khúc khích.
Chúa phù hộ Harambe (1 con gorilla).
Bà ta quắc mắt nhìn tôi, có vẻ bực mình vì những gì tôi vừa nói, và tôi cũng cười trả lễ lại.
Chỉ với một cái bật ngón tay, Bernadette lại trở nên gọn gàng và lộng lẫy như vừa nãy. Chúa ơi, nếu có phép thuật như vậy tôi sẽ chẳng bao giờ lo về vụ tóc rối nữa và có khi, chỉ là có khi thôi, tôi sẽ không còn lúc nào nhìn cũng cọc cằn nữa.
"Ta phải làm một vài chuyện. Kí ức về chuyện hàng trăm năm trước thật khó để nhớ lại nếu không nhờ có sự giúp đỡ của phép thuật." Rồi khuôn mặt Bernadette trở nên nghiêm túc, và bình thuốc đỏ chúng tôi đưa cho lại xuất hiện trên bàn tay bà ta. "Phù thủy tạo ra thứ thuốc này cũng chính là kẻ đã nhốt ta trong lâu đài này hàng thế kỉ."
Nét mặt Bernadette tối sầm lại, đôi mắt trở nên tối đen, bà ta rít từ tiếp theo lên như thể nó là nọc độc với cái lưỡi của mình:
"Cô em song sinh của ta..."
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Thợ Săn ♥ Alpha
thepsycho_nextdoor
Thợ Săn ♥ Alpha - thepsycho_nextdoor
https://isach.info/story.php?story=tho_san_alpha__thepsycho_nextdoor