Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Thiên thần bóng tối
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 62
P
hòng 102
Choang!!!
Mặt gương trong phòng tắm vỡ toang ra vì 1 lực đấm rất mạnh. Mảnh kính tung tóe. Tay Phong vịn lên thành bồn rửa mặt. Máu rớt tong tong xuống, hòa với nước. Cậu đã cố bình tĩnh nhưng đã không chịu thêm nổi khi thấy khuôn mặt mình trong gương. Tại sao lại giống y hệt? Tại sao không là duy nhất? Hay thực ra cậu chỉ là bản sao của kẻ khác? Hay thực ra chỉ là vật thay thế?
Phong cay đắng nhận ra, nếu không có khuôn mặt đó, người con gái ấy… chắc chẳng bao giờ về bên cậu…
Phong bước ra cửa phòng, đôi chân cứ bước không suy nghĩ. Đầu trống rỗng. Cơ thể như đang rơi. Đó là vì yêu sao? Yêu! Cái hố sâu hút dù đã biết nhưng vẫn lao vào…
Tim Phong bỗng nhói lên, bàn tay giữ chặt ngực trái, chốc lát bỗng run lên bần bật. Tưởng vết thương ở tay sẽ nhòa đi vết đau trong tim, nhưng hình như không thể…
“ Đừng tưởng dùng khuôn mặt đó thì có thể thay thế được Chấn Nam! “
“ Tôi căm ghét việc có 1 khuôn mặt giống hệt Chấn nam tồn tại trên thế gian này! … Tôi căm ghét anh!”
Tim thắt lại, bàn tay run bần bật có giữ chặt ngực trái hơn, Phong lại sắp không giữ nổi bình tĩnh. Mắt cậu nhìn xuống … Bàn chân vừa giẫm lên 1 mảnh gương vỡ bị văng ra. Vỡ! Tan tành! Không vẹn nguyên! Không bao giờ có thể vẹn nguyên!
Phong từ từ cúi xuống, nhặt mảnh gương lên… Nó đã từng thuộc 1 tấm gương phẳng, tĩnh mặc và vô hại. Còn giờ, nó sắc nhọn như muốn làm đau! Mảnh gương trong tay Phong, lòng bàn tay nắm chặt lại, từ từ đưa lên… “ Tôi căm ghét việc có 1 khuôn mặt giống hệt Chấn Nam tồn tại trên thế gian này! Tôi căm ghét anh!” …
Mũi gương sắc nhọn chạm lên trán Phong, từ từ bị nhấn xuống …Khuôn mặt cậu! Nếu nó không còn tồn tại, nếu nó không còn y hệt Chấn Nam… thì có thể thay đổi được gì không? Máu từ trán đang chảy xuống, rớt từng giọt xuống áo sơ mi…
- Cậu chủ!!!
Choang!!!
Mảnh gương văng vào tường, vỡ ra thành trăm mảnh nhỏ hơn. Phong đã bị đôi tay nào đó dùng hết sức xô mạnh đi..
-Cậu chủ đang làm gì vậy??
Hai bàn tay Phong đang xiết chặt lại, kêu răng rắc.
Thụy An khe khẽ bước đến gần, nhỏ bắt đầu nhận ra những vết thương vẫn chảy máu trên tay Phong, trên trán Phong, như cậu vừa tự hành hạ bản thân vậy.
- Sao cậu chủ không biết lo lắng cho mình vậy? Cơ thể của cậu chủ cũng là da thịt con người kia mà?
- Từng ấy năm cô đơn và đau khổ, cậu chủ còn có thể chịu đựng đến mức nào nữa? Thôi đi! Dừng lại đi! Nghĩ cho bản thân mình đi!!
Nước mắt đã chảy từ khóe mắt An, nhỏ không thể kìm chế nỗi cảm xúc nữa
Con mắt màu café đặc đang chuyển màu, hằn lên những tia đỏ. Dường như cậu đang trở về là Lâm Chấn Phong lúc ban đầu: muốn giết người khi mất bình tĩnh!
- Cậu … chủ…- Bàn tay An đưa lên, như muốn chạm vào Phong. Bỗng. Nó bị hất văng ra. Phong quay phắt lại, nhanh đến nỗi An chưa kịp phản ứng thì… một bàn tay thô bạo và nhớp nháp máu đã ghì chặt quanh cổ nhỏ.
- Cậu… cậu chủ… đừng… - An cố vùng vẫy nhưng bất lực, nhỏ chỉ còn biết rên rỉ trong cổ họng. Đôi mắt đau đớn và tuyệt vọng nhìn Phong.
- Đừng…
Bàn tay Phong ngày càng xiết chặt. Và An không thể chịu đựng thêm nữa…
- Đừng… Chấn… Chấn Phong.
Bàn tay Phong chợt khựng lại. Tai cậu vừa nghe thấy gì?
Dường như ai đó gọi tên cậu! Giọng nói ấy…
Đôi mắt Phong chú mục vào An, cái nhìn khi nỗi giận dữ đang vơi và lấp vào là… nỗi sửng sốt.
Trước mắt cậu… là khuôn mặt người con gái ấy! Đôi mắt to, trong veo và long lanh nước. Chiếc mũi và cái miệng xinh trên nền da trắng muốt… Hơn hết là mái tóc dài…
Bàn tay cậu từ từ buông lơi.
- Cậu chủ.. em …
An chưa kịp hiểu gì thì đôi mắt đã mở rộng hết cỡ. Phong bỗng … kéo nhỏ lại ôm chầm!!
- Cậu …
- Đừng! Đừng rời khỏi tôi! Xin em!
- Em…
- Em cũng biết tôi yêu em nhiều thế nào mà! Làm sao tôi sống khi em không ở bên?
- Cậu chủ… em… - Bàn tay An đưa lên, nhỏ không biết mình đang làm gì nữa. Ngón tay nhỏ khẽ víu lấy aó sơ mi của Phong. Lần đầu tiên! Nhỏ thấy an toàn bà ấm áp thế này…
- Em có đang mơ không? Cậu chủ ôm em và bảo … yêu em.. Điều đó là thật sao?
…
Đôi bàn tay khẽ xiết lại. Tim đập lệch vài nhịp. Băng thật sự không hiểu rõ chính mình. Nhỏ quay người, bước vội đi, không gây chú ý y như lúc vào.
Ra khỏi phòng 102, chân Băng tiếp tục bước nhanh hơn. Nhỏ không biết mình đang làm gì nữa! Lang thang như tìm kiếm rồi lại bước vào căn phòng ấy. Nhỏ không biết mình nghĩ gì nữa! Khi nhìn thấy cảnh tượng đó… người con trai ấy ôm 1 người con gái thật chặt. Nhưng không phải nhỏ! Nhưng tại sao chứ? Nhỏ đã chọn cách rời khỏi vị trí ấy kia mà? Nhưng tại sao chứ… tại sao nhỏ thấy khó chịu trong lúc này…
…
10h đêm.
- Không! Tránh ra!!
Choang!
Cốc sữa văng xuống sàn, cốc vỡ, sữa tung tóe.
- Em sao vậy? Không ăn cũng không uống thì sống thế nào?
- Chết thì thôi!
- Gì? Chết? Em là của ta! Ai cho em chết mà chết.
Khang bước tới gần Băng hơn.
- Nói coi, em đang khó chịu chuyện gì vậy?
Băng quay phắt đi.
- Đúng là!! Em thay đổi như chong chóng, thật không hiểu em nữa!
Băng trèo hẳn lên giường, bò vào phía trong, nằm xuống, ôm gối. Khang lập tưc cũng mò lên.
- Đi ngủ sớm thế à? Ukm, sớm mà. “Chơi” tý đã!
Khang định sờ vào cánh tay trắng nõn ấy. Thật là nhìn chỗ nào cũng thấy kích thích. Nhưng Khang chưa kịp làm gì thì Băng đã ngồi phắt dậy
- Tránh xa ra!!
- Gì chứ? Em ngủ định không cho ta ngủ sao?
- Xuống giường!
- Gì? Xuống giường thì ta ngủ chỗ nào?
- Xuống!
- Em quá đáng vừa thôi chứ, thế ta ngủ đất à?
- Xuống!!
- Không!
- Xuống giường!!!
- Ừ, thì xuống.
Khang rốt cục lại phải ra khỏi giường. Băng nằm xuống, ôm gối ngủ.
- Nhưng…. Đây là phòng ta mà …
…Thụy An lững thững trên hành lang về phòng mình… Nhỏ chợt bật cười.
“ – Đó là tình cảm thật của cậu chủ sao? Cậu có biết em…
- Tôi yêu em hơn cả bản thân tôi nữa. Em hiểu mà… Băng.”
…
7h sáng
- Ta cũng rất muốn lái chiếc Demo mới tậu đưa em đi chơi phố, rồi dừng lại ở 1 nhà hàng sang trọng dùng bữa.
- Không đói! Không ăn!
- Hả? À, ukm` - Khang bật cười – Không ăn thì vào công viên chơi nhé? Hay đi xem phim 4D?
- Chán quá!
- Được rồi, vậy mua trực thăng lượn vài vòng đi! Haha…
Khang chợt ngừng cười vì thấy trước mặt, em trai đang bước hướng ngược lại. Khang lập tức đi sát lại với Băng và khoác vai nhỏ.
- Người đẹp, tối qua tuyệt phải không? – Miệng nói vậy nhưng mắt Khang lại trân trân nhìn Phong, như muốn trêu ngươi.
- Em phải sang phòng ăn ăn nhiều mới được. Ở bên ta làm sao ta để em bệnh vì biếng ăn được chứ?
Nhận ra sự xuất hiện của Phong, Băng im lặng và nhìn chỗ khác.
- Ồ, xem ai kia. Chào em trai!
Khang dừng bước
- Giáp mặt sớm quá nhỉ? Đêm qua chú ngủ ngon không?
Khang nhìn ` lượt từ trên xuống, nhận ra vết thương ở mặt và tay Phong. Khang khẽ cười.
- Nên cố ngủ cho ngon đi, phải giữ gìn sức khỏe chứ!
Phong không để ý lời Khang, chỉ chú mục vào Băng
- Đi thôi người đẹp. Ta không thích có kẻ cứ nhìn chằm chằm em trước mắt ta thế đâu.
Khang khoác vai Băng và kéo nhỏ đi cùng, định lướt qua Phong …
- Sắc mặt em không tốt! nếu mệt thì đừng giấu.
Ba kẻ đứng ngang nhau, nhưng nhìn 2 hướng ngược lại. Khang liếc em trai bằng một ánh nhìn sắc ngọt
- Mày đừng ra vẻ…
- Đừng có bám theo tôi, để nói những điều vô nghĩa đó!
Khang dừng nói vì bị giọng cao vút của Băng ngắt lời
- Tôi chỉ là… lo cho em.
- Giá anh biết khi nhìn thấy khuôn mặt đó, tôi khó chịu đến thế nào! Sự lo lắng của anh… làm tôi buồn nôn!
Hàng mi dày sụp xuống, 2 bàn tay Phong xiết lại
Chấn Khang cũng không hiểu nổi những gì mình vừa nghe, nhưng cậu cảm giác được, giữa Băng và Phong có chuyện gì đó.
- Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa! tránh xa tôi ra!!
Băng hơi ngước lên, ra hiệu cho Khang
- Đi thôi…
Sau lưng Phong, người con gái ấy lại đang xa dần…
Cậu chỉ thấy tim mình đau nhói lên, và rõ ràng mỗi lần đau, đau hơn trước nhiều. Phong cố chịu đựng, cố kiềm chế, nhưng dường như không thể. Tay cậu đưa lên giữ lấy ngực trái. Cậu quay mặt vào tường ho vài tiếng. Đôi mắt Phong hơi sững lại… Ngón tay quệt nhẹ qua miệng. Dính máu! Cậu thấy trên tường … những vết máu đỏ tươi…
…
- Lần đầu tiên ta thấy em nói những điều độc ác như vậy!
Băng rõ ràng đã muốn nói nhẹ nhàng hơn khi nhìn thấy Phong. Nhưng không hiểu sao những lời làm kẻ khác đau, nhỏ có thể nói ra dễ như vậy.
- Xảy ra chuyện gì thì em cũng đừng những lời như thế với ta đấy! không phải dành cho ta mà ta nghe còn ớn lạnh. Haizz. Đúng là phụ nữ không giết người bằng dao.
- Tuyệt vậy sao?
- Cái gì tuyệt?
- Đêm qua!
- À thì…
- Hiểu rồi! Ngủ dưới đất rất tuyệt!
- Cái… cái gì, không phải em định bắt ta nằm đất nữa chứ?
…
“ Không moi thêm được tin tức gì sao?”
“ Lần này Lâm Chấn Đông giấu rất kĩ, ngay cả con trai còn không được biết rõ thì khó mà điều tra được gì hơn!”
“ Tôi hiểu rồi. Nhưng tôi đoán kế hoạch lần này rất lớn và nghiêm trọng. Không liên lạc lại với tổ chức nữa, chúng ta tự hành động thôi!:
“ Ok!”
…
Dù chưa nắm rõ tình hình nhưng Khang biết kế hoạch sắp tới vô cùng quan trọng. Cậu quan tâm hơn tới việc theo dõi và sắp xếp đàn em cũng như việc chuyển vũ khí xuất xưởng tới kho.
Rời mắt khỏi màn hình máy, Khang quay ra nhìn nơi cửa phòng tắm vừa mở, Băng vừa bước ra.
- Ta yêu em!
Băng ngước lên nhìn Khang bằng cặp mắt khó hiểu
- Thì ta đã bảo ngày nào cũng sẽ nói câu đó mà. Em xong rồi thì đi ăn tối đi!
Băng đã tiến lại cạnh Khang, nhỏ bất giác liếc vào màn hình laptop. Nó đang thu về hình ảnh từ camera.
- Gì vậy?
- Không có gì đâu. Cha chuyển hàng về, ta đang cho đàn em di chuyển sang phòng chứ có an ninh tốt hơn
- Chắc là quan trọng?
- Ừ, mà ta cũng không rõ. Cha nói cần bảo mật cho kế hoạch sắp tới
- Cậu chủ - Sheely đang tiến vào
- Sao rồi?
- Em đã dặn dò đàn em kĩ càng. Hình như phía cậu 2 đang cho người tăng cường canh gác
Khang nhìn Sheely, nhận ra 1 giây nào đó ánh mắt hắn hướng về phía Băng, không, hình như cả 2 ánh mắt của 2 người đã cùng giao nhau. Đôi mắt tinh ý của Khang luôn để ý được những biểu hiện nhỏ nhặt nhất của người đối diện, đó là 1 trong những phẩm chất của kẻ lãnh đạo.
- Thế đấy. Kế hoạch sắp diễn ra và kẻ thực hiện chưa biết nó là gì!
- Có lẽ ông chủ đã có dự tính trước cả rồi.
Reng… di động của quản lý chợt rung.
… Hắn cúp máy và thông báo với Khang bằng giọng hơi căng thẳng
- Ông chủ vừa về. Cho gọi cậu!
- Biết rồi, ra ngoài trước đi!
Sheely ra khỏi phòng, Khang đóng laptop
- Em nhớ ăn tối đấy, ta có lẽ sẽ đi lâu 1 chút
Cậu bước lại phía tủ âm, kéo tủ
- Chết tiệt, thứ gì thế này! – Khang khá bực mình vì tay vừa chạm phải thứ gì trên thành tủ, như chất keo nhưng trong suốt như vô hình – Lũ giúp việc vô dụng!
Khang thay áo sơ mi mới, rồi vội bước đi, không quên để lại cho Băng 1 nụ hôn lên má.
- Bye người đẹp!
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Thiên thần bóng tối
Chi Chan
Thiên thần bóng tối - Chi Chan
https://isach.info/story.php?story=thien_than_bong_toi__chi_chan