Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mị Tướng Quân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 58: Mỹ Nhân Tụ Hội, Sóng Gió Nổi Lên (3)
Y
liền dương dương đắc ý ngẩng đầu lên, híp mắt cười như trẻ con được ăn kẹo, nói: “Hoàng điệt, ngươi xem đi, nó không có động tĩnh gì kìa...” Rồi nói với Hoàng thái hậu, “Mẫu hậu, người còn nói nó thông minh hơn con, nó thông minh gì chứ?” Thái tử thản nhiên nói: “Hoàng thúc, giọng của ngài ngay cả điệt nhi cũng không nghe rõ, huống chi là nó? Ngài nói lớn tiếng chút. Hơn nữa, hoàng thúc, ngài phải đặt tờ giấy viết chữ trước mặt nó mới được, ngài muốn nó lấy mấy cái thoa thì phải nói rõ ràng chứ?”
An Dật vương oán hận: “Được, hôm nay cho ngươi thua tâm phục khẩu phục!”
Vì thế y đặt tờ giấy trắng viết số một trước mặt nó, cất giọng hơi lớn: “Thoa như ý khảm ngọc...”
Không ngờ con chim này liếc nhìn xung quanh rồi bước đi thong thả đến trước chiếc thoa như ý khảm ngọc, ngậm vào bay đến trước mặt An Dật vương, vứt vào trong tay y.
Mặc dù An Dật vương không cam lòng bị Hoàng thái hậu cười nhạo ngốc hơn chim, nhưng y vô cùng tò mò. Thấy cảnh tượng kỳ lạ như vậy đã sớm giật mình cười toe toét, vô cùng phấn khởi, nào đâu còn nhớ mối hận với con chim?
Thấy con chim hăng hái ngậm chiếc thoa tới bỏ vào tay y, y nhìn chiếc thoa, rồi nhìn con chim đó, còn giơ chiếc thoa ra trước mũi ngửi.
Thái tử thấy y làm vẻ ta đây như vậy, lên tiếng nói: “Hoàng thúc, chẳng lẽ ngài nghi ngờ điệt nhi bôi cái gì lên đó sao?”
An Dật vương nói: “Tiểu tử ngươi giải hoạt lắm, cũng rất khó nói, rất khó nói!” Nói xong tiếng lên kéo tay áo thái tử, hít hít ngửi ngửi tay y như chó thấy xương, thậm chí ngửi cả mặt y, thấy vậy mọi người đều che miệng cười.
Thái tử đứng thẳng bất động, cười hờ hững. Nhân lúc An Dật vương ngửi mặt mình, y hít sâu một hơi, nói: “Hoàng thúc, rượu Bách Hoa hôm nay ngài uống thật thơm.”
An Dật vương vội lùi ra xa, cảnh giác nói: “Tiểu tử này, không được ăn đậu hũ của hoàng thúc ngươi!”
Hai người trêu trọc nhau như vậy, tất nhiên khiến mọi người cười không ngừng, Hoàng thái hậu còn cười chảy cả nước mắt: “Hai con khỉ này, hai con khỉ này...”
Mặc dù ta không đến nỗi cười to, nhưng cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Cúi đầu nhìn Hạ Hầu Thương, lại thấy khóe miệng y hơi nhếch lên, nhìn từ bên như mặt nước trong xanh phẳng lặng gợn sóng, dịu êm tao nhã khiến người ta không tự chủ được mà muốn chạm tay vào.
Mặc dù Hạ Hầu Thương vẫn ngồi ở một bên không nói, nhưng Hoàng thái hậu không hề bỏ quên y một khắc nào, quay đầu lại nhìn y nói: “Thương nhi, hoàng thúc con không tìm ra đầu mới, chắc già cả mắt mờ rồi, con tới đây xem đi.”
Bây giờ Hạ Hầu Thương mới rời khỏi chỗ ngồi, lễ phép hành lễ với Hoàng thái hậu, lúc này mới bước thong thả tới chỗ chiếc bàn, nhìn ngó cẩn thận rồi đánh giá thái tử. Thái tử dang hai tay ra, mỉm cười, dáng vẻ cứ tìm thoải mái đi, còn lâu mới thấy.
Hạ Hầu Thương suy tư hồi lâu, bẩm với Hoàng thái hậu: “Hoàng tổ mẫu, hoàng tôn thực sự không thấy được hoàng huynh có mánh khóe gì, có lẽ con chim này thật sự thông minh?”
Thái tử vui mừng, nhìn An Dật vương đang nghiêng đầu hồ nghi đánh giá y, đắc ý nói: “Hoàng thúc, xem đi, điệt nhi thật sự không lừa ngài.”
An Dật vương hừ một tiếng, quay mặt đi, ấm ức không phục.
Hoàng thái hậu vẫy tay với y: “Nào, lại đây ngồi cạnh mẫu hậu, cũng chỉ là một con chim mà thôi, sao có thể tốt bằng Thận nhi. Nhưng mà, Thận nhi, con cũng phải biết ít chữ, không thể để một con chim qua mặt được.”
An Dật vương nghe hai câu đầu vốn vui vẻ, nghe câu sau xong thì lại chán nản, vung tay, nói: “Mẫu hậu, rượu Bách Hoa hoàng nhi mới bày ra bàn chưa uống xong, hoàng nhi uống xong lại tới tìm mẫu hậu…”
Nói xong, hành lễ với Hoàng thái hậu rồi lao ra khỏi điện như một cơn gió.
Hoàng thái hậu lắc đầu, thở dài: “Thằng bé này.”
Bóng dáng An Dật vương biến mất khỏi cửa một lúc lâu, nàng mới thu mắt lại, nét cười ẩn hiện trên mặt, nói: “Đừng để ý đến nó, chúng ta cứ chơi đi.”
Thái tử hăng hái nói: “Hoàng tổ mẫu, hoàng tôn lại biểu diễn thêm mấy trò vui.”
Xem ra để làm lão phật gia vui, thái tử cũng tốn không ít tâm tư. Ta nhìn ra hành lang, trên chiếc giá mạ vàng, một con vẹt Kim Cương màu sắc tươi đẹp bị buộc bằng dây xích nhỏ, lông vũ như được nhuộm, màu sắc như vẩy mực. Nhìn từ đằng xa, tựa như được bàn tay con người làm nên. Đây cũng là lễ vật thái tử tặng Hoàng thái hậu mấy hôm trước.
Thái tử làm Hoàng thái hậu vui, thì lại khiến không ít người mất hứng. Tần Thi Chi hừ một tiếng, nói: “Biểu ca, không phải biểu muội này không giúp huynh, nhưng những thứ huynh tặng lão phật gia không phải quá nhạt nhẽo sao? Con vẹt Kim Cương lần trước đó, còn nói là mang từ vùng biển xa xôi đến, vô cùng quý hiếm. Nhưng chưa được hai ngày, tắm rửa sạch sẻ cho nó, màu sắc phai nhạt đi nhiều, nước đổ đi còn đậm hơn màu phấn son của nữ nhi. Biểu ca, con chim này của huynh, lại là…”
Mặt thái tử hơi đỏ, lúng túng nói: “Biểu muội, lần trước ta bị lừa. Ai biết được tốn một đống tiền mua, thì ra lại hàng nhuộm? Lần này tuyệt đối không, tuyệt đối không.”
Tuy là biểu huynh muội, nhưng xem ra Tần Thi Chi chẳng có chút thiện cảm nào với y.
Giang Tử Sơ cũng dịu dàng nhu mì lên tiếng: “Nhưng mà, con chim này cũng không giống nhuộm lắm.”
Ninh Khải Dao nói thêm: “Đừng nói nhiều như vậy, thái tử ca ca, mau lên, mau lên. Thử thêm mấy lần nữa, xem các tỷ tỷ còn gì để nói.”
Hoàng thái hậu mỉm cười nhìn những tiểu bối trong điện, nếp nhăn bên khóe mắt cũng lộ vẻ mừng vui. Sợi tóc phản chiếu ánh đèn trong điện, như thể dệt từ sợi bạc, ánh mắt hòa ái như nước mùa xuân ấm áp. Nhìn thái hậu, ta không khỏi cảm khái từ tận đáy lòng. Bà là lão nhân hiểu chuyện đời, nửa đời trước phụ tá tiên đế, giữ vững quyền thế, giành hết được sự sủng ái của bậc đế vương. Đến lúc có tuổi cũng biết mà buông tay đúng lúc, biết tương lai của con cháu phải do chính họ nắm chắc. Nhưng, trong lòng ta thoáng nỗi bất mãn. Nếu không phải vì thái hậu buông tay, sao lại có đại họa Tây Cương kia chứ?
Ta rũ mắt xuống, che giấu cảm xúc của mình. Nói không chừng, cũng chỉ có thể cố gắng nghĩ cách để thái hậu ra tay lần nữa.
Tần Thi Chi hừ một tiếng: “Uyên biểu ca, không phải huynh đã nói con vẹt này có thể hiểu được tiếng người ư? Mới chỉ bảo nó cắp được hai chiếc thoa, có gì thú vị đâu chứ. Có thể cắp được vật khác nữa, biểu muội mới bội phục huynh.”
Nàng ta vẫn nghi ngờ thái tử giở mánh khóe với thoa cài trên bàn.
Ta cũng biết tâm trí của thái tử. Bằng thủ đoạn của y, mỗi một bước đi đều được tính toán kỹ lưỡng, nếu muốn giở trò, nhất định không thể rõ ràng như vậy. Tuy mọi người ở đây đều phú quý, cười nói vui vẻ, nhưng không biết tại sao, trong lòng ta lại mơ hồ dâng lên nỗi bất an, cứ cảm thấy như có chuyện gì sắp xảy ra. Nhưng lúc muốn nắm giữ, bàn tay lại không thể chạm tới.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mị Tướng Quân
Vân Ngoại Thiên Đô
Mị Tướng Quân - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=mi_tuong_quan__van_ngoai_thien_do