Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mị Tướng Quân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 57: Mỹ Nhân Tụ Hội, Sóng Gió Nổi Lên (3)
H
ạ Hầu Uyên cầm chiếc lồng chim xanh biếc, cất bước đi vào. Nụ cười vẫn luôn phảng phất trên mặt lúc này lại càng ấm áp thành khẩn. Ánh mắt của mọi người đều hướng về phía y, cung nhân tới nhận lồng chim. Hạ Hầu Thương đứng dậy hành lễ, nhưng bị y đỡ lấy, không thể tiếp tục. Ba nữ tử tiến lên hành lễ với y, y đáp lại, rồi quỳ lạy Hoàng thái hậu. Sau một màn lằng nhằng rắc rối, mới đến ngồi trước Hạ Hầu Thương.
Hoàng thái hậu tò mò nhìn lồng tre xanh biếc, bên trong là một con chim xám tro không có màu sắc, mất hứng nói: “Lại là vẹt. Con vẹt Mẫu Đan con đưa tới lần trước cả ngày chỉ biết kêu Thái hậu Cát Tường, ai gia ăn cơm nó cũng kêu, ai gia chải đầu nó cũng kêu, lỗ tai ai gia cũng sắp mọc kén rồi. Con cầm con chim này về đi.”
Ba nữ tử đều che miệng cười, Tần Thi Chi lên tiếng: “Biểu ca, sao lại tặng lễ vật giống lần trước như thế chứ? Cũng nên đổi lại cho phong phú chứ.”
Thái tử nghiêm trang nói: “Hoàng tổ mẫu, người đừng xem thường con chim này. Nó thông minh hơn con trước rất nhiều, hiểu được lời của người. Người bảo nó cắp thứ gì, nó liền cắp thứ đó, hơn nữa còn nhận biết được chữ số từ một đến mười. Ví dụ như người muốn cài hai chiếc thoa đan tiêm mạ vàng lên đầu, chỉ cần viết chữ hai lên tờ giấy trắng, rồi kêu một tiếng: ‘Thúy nhi, đan tiêm mạ vàng, nó sẽ mang hai chiếc thoa đến cho người.”
Tần Thi Chi có vẻ tò mò, nhưng bĩu môi nói: “Có gì ly kỳ đâu, trong cung nhiều cung nhân như vậy mà lại giao hết việc cho con chim làm, vậy họ còn làm gì nữa?”
Rốt cuộc Tần Thi Chi vẫn hào sảng hơn hai vị kia, không hề che giấu vẻ khinh thường trên mặt. Xem ra, nàng vẫn một lòng một dạ nghĩ đến Ninh vương.
Giang Tử Sơ vẫn giữ nguyên vẻ dịu dàng động lòng người, khẽ mỉm cười: “Đây cũng chỉ là lời nói cho vui, sao có thể để con chim này lấy trâm cho lão tổ tông hằng ngày được?”
Ninh Khải Dao cũng là dứt khoát nói: “Nhanh lên một chút, nhanh lên một chút, tìm vật gì đó cho chúng ta nhìn tận mắt đi.”
Trong ba người này, Tần Thi Chi biểu hiện cảm tình với Ninh vương rất rõ ràng, còn Giang Tử Sơ thì công bằng vô tư, nhưng theo cách nghĩ của Giang Phi nương nương, e rằng muốn cháu họ của mình gả cho Ninh vương. Lúc Giang Tử Sơ ở trong Ninh vương phủ, Hạ Hầu Thương cũng thân thiết với nàng ta. Xem ra, có hai trong số ba vị muốn gả cho Hạ Hầu Thương rồi. Mặc dù Tần gia không đến nỗi không đếm xỉa đến thái tử mà nghiêng về Ninh vương, nhưng nghe nói mấy năm nay Trấn quốc công và hoàng hậu có nhiều tranh chấp. Trấn quốc công lại chọn một thứ nữ tiến cung, nghe nói đã được phong làm mỹ nhân. Hoàng hậu và vị mỹ nhân kia tuy đều mang họ Tần nhưng cũng không quá hòa hợp. Như vậy, nếu Tần Thi Chi không muốn gả cho Hạ Hầu Thương, Tần gia cũng sẽ bắt đầu sụp đổ từ nội bộ.
Về phần Ninh Khải Dao, ta không rõ suy nghĩ của nàng, có lẽ nàng còn nhỏ, cho nên tạm thời không nghĩ tới vấn đề này?
Tần gia nắm giữ quân đội, Giang gia nắm giữ chính trị, chỉ cần một trong hai vị gả cho Hạ Hầu Thương, đã là uy hiếp cực lớn đối với thái tử. Huống chi, bây giờ nhìn lại, hình như hai nữ tử đều thích Hạ Hầu Thương?
Theo ta thấy, Hạ Hầu Thương chưa chắc đã có ý nghĩ tranh hơn thua với thái tử. Chỉ bằng lòng dạ của thái tử, không thể nào để cho Hạ Hầu Thương phát triển quyền lực.
Sau khi thái tử bước vào, khóe mắt cũng không liếc về phía ta. Nhưng ta biết, sự phản bội của ta đã khiến y hận thấu xương, nhưng tạm thời không có cách nào xử lý ta thôi.
Cuối cùng hoàng thái hậu cũng có chút hứng thú, sai ma ma bên cạnh: “Lấy cho ai gia mấy món như thoa như ý khảm ngọc, hồ điệp phỉ thúy, trân châu minh nguyệt trong hộp ra đây. Ai gia cũng muốn xem có con chim nào thông minh bằng người không? Nói đến đây, Thận hoàng thúc của con còn chưa biết được mười chữ đấy!”
Thận hoàng thúc mà thái hậu nhắc tới chắc là An Dật vương. Khó khăn lắm mới chữa khỏi bệnh não, sống phóng túng như người bình thường, nhưng lại không thích đọc sách học chữ. Nghe nói hoàng thái hậu mời hai quốc sĩ tới dạy học, dạy một năm cũng chỉ biết được chín chữ từ một đến chín, số không thì cho là trứng vịt, không thể nào nhận ra nổi.
Vừa nói đến An Dật vương, đã nghe ngoài điện có người kêu lên: “Mẫu hậu, người lại nói xấu gì sau lưng Hoàng nhi thế?”
Theo tiếng nói, một người xông tới như gió lốc, tóc trắng như tuyết, mặc cẩm bào màu tím. Đây không phải là An Dật vương thì còn là ai nữa?
Vừa thấy An Dật vương, nụ cười hờ hững trên mặt Hoàng thái hậu chợt tươi rói, lắc đầu thở dài, nói: “Con khỉ này, tai thính thế kia, mới nói một câu nó đã nghe tiếng mà tới!”
Y đến cũng khiến mọi người trong điện thật lòng vui mừng. Sau khi hành lễ, y ngồi tựa bên Hoàng thái hậu. Vị trí bên cạnh thái hậu vô cùng tôn quý, ngay cả Ninh Khải Dao cũng chỉ được ngồi dưới tay, thế nhưng y lại leo thẳng lên ghế phượng to lớn của Hoàng thái hậu. Mọi người thấy vậy nhưng không trách móc, xem ra, tất cả thấy mãi đã quen rồi.
Nói cũng phải, tính tình y ngay thẳng ôn hòa, mặt mũi lại cực kỳ tuấn mỹ. Mặc dù cử chỉ hành động ấu trĩ, nhưng biết tiến lùi, hiểu lễ tiết. Đối với những người sống giữa cung đình, tranh đấu quyền thế mà dần mất tính thiện lương mà nói, người không hề có mưu trí, lại không xung đột lợi ích với bất cứ ai như An Dật vương này như thể luồng sáng giữa bóng tối, khiến người ta không tự chủ được mà muốn đến gần. Hơn nữa trong tình yêu thương và vòng bảo vệ của Hoàng thái hậu, có lẽ y chính là kẻ tự tại nhất trong cung điện này.
Cuối cùng cũng trở lại chỗ của mình. Cung nhân đã sớm mang một chiếc bàn thấp hình chữ nhật đến, bên trên bày kha khá trang sức trâm cài. Thái tử đích thân ra tay, bày chỉnh tề từng chiếc thoa, rồi dùng mấy tờ giấy trắng viết vài chữ đi tới, đặt vào tay Hoàng thái hậu, cười nói: “Hoàng tổ mẫu, người đừng nói tôn nhi lừa người, người đọc lên đi.”
Hoàng thái hậu còn chưa mở miệng, An Dật vương đã vô cùng hăng hái xuống khỏi ghế phượng, nói: “Để bổn vương, để bổn vương, mẫu hậu, người đừng tranh với hoàng nhi.”
Hoàng thái hậu cười: “Đi đi, đi đi, ai gia không thèm tranh giành với thằng nhóc như con!”
Thấy ánh mắt của mọi người đều tập trung về phía mình, thái tử ra hiệu cho con chim trong lồng cung nhân đang cầm. Cung nhân mở cửa lồng, con chim lập tức bay ra. Thái tử hô lên một tiếng, con chim đậu trên bàn, thái tử nói: “Hoàng tổ mẫu, con chim này không hiểu biết nhiều, đồ của hoàng tổ mẫu đều là báu vật, tôn nhi phải giải thích với nó mới được.”
Hoàng thái hậu khoát tay áo: “Được, được, xem ra con chim này cũng cần thầy dạy. Thận Nhi, nói đến đây, con chim này còn ham học hơn con đó.”
An Dật vương xem thường: “Mẫu hậu, nó có thể uống rượu như hoàng nhi không? Nếu nó có thể, người khen nó tiếp vẫn chưa muộn!”
Hoàng thái hậu giả vờ tỏ vẻ giận dữ: “Thận nhi, con đó. Mẫu hậu nói con một câu, con liền cãi lại một câu! Trên đời này chỉ có con thông minh nhất!”
Tuy nói với giọng giáo huấn, nhưng ánh mắt tràn đầy vẻ cưng chiều. Người xung quanh cười theo, Hạ Hầu Thương vẫn lặng thinh cũng cười theo hai tiếng.
Thái tử giải thích cặn kẽ từng vật phẩm trên bàn, giới thiệu tên của những vật phẩn đó hai lần, lúc này mới nói: “Vương thúc, mời ngài!”
An Dật vương nhìn chằm chằm vào con chim đó, nói bằng giọng không thể nhỏ hơn được nữa: “Thoa như ý khảm ngọc, thoa như ý khảm ngọc.”
Con chim dùng mỏ rỉa lông vũ, bước đi thong thả trên bàn hai bước, không để ý tới y.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mị Tướng Quân
Vân Ngoại Thiên Đô
Mị Tướng Quân - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=mi_tuong_quan__van_ngoai_thien_do