Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Tỳ Nữ Vương Phi
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 55: Hồ Ly Lớn Nhỏ
beta: tiểu tâm tâm.
Nhà dân bình thường đều giữ thi thể mấy ngày, chờ sau khi phúng điếu xong liền chôn cất, Lâu Hướng Vãn đi tới, bỏ ngọc bội vào trong quan tài, vừa lẩm nhẩm Chú Vãng Sanh(*), vừa kiểm tra thân thể Lưu Đại.
(*): chú Vãng Sanh được tụng trong các lễ cầu siêu
Phượng Tiêu nghi hoặc nhìn về phía Lâu Hướng Vãn, mặc dù sắc mặt vẫn ôn hòa như cũ, nhưng trong mắt lại lóe lên hàn quang sắc bén. Một nữ nhân có thể đi theo bên cạnh Phượng Sở Thiên thì rốt cuộc là người thế nào? Nói cái gì ngọc Trấn Hồn, chỉ sợ là đi kiểm tra thi thể. Mục đích của mình đã đạt được, nhưng vì lý do an toàn, cũng nên mau chóng thiêu thi thể để tránh Phượng Sở Thiên tra ra được gì đó.
Chốc lát sau, rốt cuộc đoàn người rời đi. Lúc này trong phủ Tam hoàng tử, một bóng người quỳ một chân trên đất, giọng nói đúng là kẻ gây kích động trong đám ngừơi kia. “Điện hạ.”
“Ừ, tối nay cần phải đến Lưu gia, hỏa thiêu thi thể ngay.” Phượng Tiêu bưng ly trà lên uống một ngụm, vẫn gương mặt ôn hòa tuấn dật, nhưng thần sắc không giống như trước mặt dân chúng vô hại mà mang theo mùi máu lạnh vô tình, “Chuyện này làm rất tốt, sáng mai ngươi hãy mau rời khỏi kinh thành.”
“Dạ, điện hạ.” Nam nhân nhanh chóng trả lời, đứng dậy rời đi, bước chân nhẹ nhàng chậm rãi, vừa nhìn biết ngay là người luyện võ.
“Cữu gia, hôm nay đã náo loạn như vậy, chờ văn nhân sĩ tử trong thiên hạ cùng truyền ra, danh tiếng Phượng Sở Thiên liền thối đến thậm tệ.” Phượng Tiêu cất giọng mỉm cười, bây giờ thiên hạ thái bình, trong quân doanh lại có Phượng Kính Dạ nắm giữ, cho nên dù Phượng Tiêu là con của hoàng hậu cao quý, nhưng muốn đẩy ngã Phượng Sở Thiên thì vẫn còn khó khăn. Sau ngày hôm nay danh tiếng của mình nhất định vang xa, thanh danh càng cao thì người thiên hạ càng tán dương nhân đức trung hậu của mình.
“Không tệ, vốn dĩ đã chuẩn bị tấu chương để cho Phượng Sở Thiên xuất cung một chuyến, hôm nay coi như đạt được ý nguyện rồi.” Vương Trọng Sơn vuốt râu dê, gật đầu cười, “Điện hạ, mặc dù chỉ là chuyện nhỏ, nhưng chỉ cần biết cách lợi dụng, chỉ một ngọn lửa nhỏ cũng sẽ thiêu cháy cả cánh đồng, chờ ngày mai lâm triều, thần sẽ lại dâng một quyển tấu chương tố cáo Phượng Sở Thiên làm hắn mất hết uy danh trong triều đình.”
Vừa rồi Lâu Hướng Vãn được Phượng Sở Thiên che chở nên bình yên vô sự trở về hoàng cung, chỉ là trên người Phượng Sở Thiên bị trúng vài cú, còn bốn Ảnh Vệ âm thầm bảo vệ thì càng thảm hơn.
“Xuất cung có thú vị không?” Phượng Kính Dạ vẫn lười biếng như cũ tựa vào đầu giường, để quyển sách trong tay xuống, gương mặt tuấn tú tà mị khẽ cười, âm cuối hơi cao lên, nghe thế nào cũng có chút mùi vị cười hả hê.
Vương gia thật sự đúng là không tốt lành gì! Lâu Hướng Vãn hận không thể trực tiếp xông lên đánh bẹp nụ cười chướng mắt kia của Phượng Kính Dạ, giọng nói buồn bực trả lời, “Đương nhiên là thú vị, so với kẻ giả bộ bệnh hôn mê vẫn thú vị nhiều hơn!”
Bởi vì cười nên đuôi mắt xếp lại hơi nhăn một chút, khiến gương mặt tuấn mỹ của Phượng Kính Dạ lúc này càng mị hoặc nhiều hơn, giơ tay lên nhéo gương mặt tức giận của Lâu Hướng Vãn một cái, ánh mắt liếc về phía Phượng Sở Thiên, “E rằng người của Vương gia sẽ bắt lấy không buông chuyện này đâu.”
“Ta biết chứ!” Phượng Sở Thiên cũng buồn bực, cắn răng nghiến lợi trả lời một câu, Vương gia đem sự tình bị đùa bỡn nói ọi người biết, vừa lúc Vương Trọng Sơn mang theo một nhóm văn nhân thi sĩ mở hội thi thơ, Phượng Tiêu giả mù sa mưa tới đây phúng viếng, nhưng cho dù biết là cái bẫy, hiện giờ Phượng Sở Thiên cũng chỉ có thể nhận tội.
“Vương gia, người có biện pháp à?” Lâu Hướng Vãn nhìn nụ cười gian ác như hồ ly của Phượng Kính Dạ, cô đã kiểm tra thi thể của Lưu Đại, thật sự bị trọng thương nặng mới dẫn đến cái chết, bất quá dựa theo kiểm tra, không đến mức sẽ chết nhanh như vậy, chỉ sợ là thuốc uống có vấn đề, nhưng đây là cái bẫy một nhà Vương hoàng hậu cùng Tam hoàng tử bố trí, Lâu Hướng Vãn cảm thấy rất khó tìm ra chứng cớ.
“Đương nhiên.” Phượng Kính Dạ gật đầu cười, một tay nắm lấy tay Lâu Hướng Vãn. Lúc cô nhướng mày thì phối hợp ho khan vài tiếng, cộng với khuôn mặt tuấn tú trời sinh nhợt nhạt, ánh mắt khống chế Lâu Hướng Vãn, khiến Lâu Hướng Vãn hận đến co rút khóe miệng, nhịn!
“Giữa phố xá sầm uất mà phóng ngựa là làm trái với luật pháp, đến mức làm người khác tử vong, mà chỉ bỏ lại bạc, đây là coi mạng người như cỏ rác. Hôm nay thái tử điện hạ vừa đi ra ngoài lại ức hiếp cô nhi quả mẫu, văn nhân dùng ngòi bút làm vũ khí, không quá mười ngày thiên hạ đều biết.” Phượng Kính Dạ nói rất dễ nghe, nhưng nghe ra được trong giọng điệu mang theo vài phần vui sướng khi thấy người gặp họa, “Cho dù có giải quyết ở trong triều đình, nhưng một khi tin tức truyền ra ngoài, đó là nước đổ khó hốt.”
Vương gia này nói chuyện chẳng khác nào chưa nói! Lâu Hướng Vãn trừng mắt nhìn Phượng Kính Dạ, còn thái tử điện hạ nhìn mình làm gì chứ?
“Mộc Mộc, ngươi không thể thấy chết mà không cứu.” Phượng Sở Thiên hướng về phía Lâu Hướng Vãn làm một cái vái lạy, Kính Dạ rõ ràng có biện pháp, nhưng bản thân làm huynh đệ đích thị không đủ mặt mũi rồi.
“Chuyện không liên quan đến ta!” Lâu Hướng Vãn vuốt hai tay, cười đến vô tội với Phượng Sở Thiên, cô không tin bản thân vương gia có thể đứng nhìn thái tử điện hạ bị người của Vương gia chơi xấu.
Nhưng đối diện với gương mặt tuấn tú đang cười híp mắt kia của Phượng Kính Dạ, Lâu Hướng Vãn nhíu mày, không phải chứ? Vương gia sao lại ác như vậy!
Trả lời chính xác! Phượng Kính Dạ gật đầu cười, tay thon dài như ngọc khẽ vuốt ve mu bàn tay của Lâu Hướng Vãn, thẳng thừng lộ rõ bộ dáng chuyện không liên quan đến mình.
Vương gia, ngươi điên rồi! Đối với huynh đệ của mình cũng ác độc như vậy! Lâu Hướng Vãn bị nghẹn mà im lặng triệt để, sau đó đồng tình nhìn Phượng Sở Thiên, oan có đầu nợ có chủ, nếu vì chuyện này mà mất đi ngôi vị hoàng đế, thì cứ việc tìm vương gia mà trả thù.
“Tiểu Mộc đầu, chẳng lẽ ngươi không thể thông minh thêm một chút à.” Phượng Kính Dạ thở dài, có chút vô lực vuốt vuốt mi tâm. Vì sao tiểu mộc đầu này không thể dùng đầu óc mà suy nghĩ một chút nhỉ. Nhìn vào ánh mắt không hiểu chuyện của Lâu Hướng Vãn, Phượng Kính Dạ lắc đầu nhắc nhở: “Gần đây có kẻ nào chọc ngươi buồn phiền không?”
Đôi mắt của Lâu Hướng Vãn bỗng chốc trợn to, sau đó nhìn chằm chằm vào Phượng Kính Dạ, xa tận chân trời gần ngay trước mặt! Nụ cười trên gương mặt tuấn tú của Phượng Kính Dạ thiếu chút nữa vặn vẹo, chẳng qua nhìn qua Lâu Hướng Vãn thì chợt nghĩ đến điều gì đó, bộ dáng nhỏ nhắn cười híp mắt, nở nụ cười đen tối, tính ra thì cũng không quá ngốc.
“Điện hạ, về chuyện Tam công tử Mã gia Mã Chí Ninh, chúng ta có thể thương lượng một chút không?” Lâu Hướng Vãn mở miệng cười, híp mắt nhỏ lại, bởi vì tươi cười nên lộ ra lúm đồng tiền nho nhỏ, hoàn toàn là bộ dáng tiểu hồ ly đầy mưu mô.
Cái gia đình này không có đến lấy một người tốt! Phượng Sở Thiên nhìn hai người trước mặt, hắn có thể không đồng ý sao? Quả thật có nữ nhân thì không có huynh đệ! Hợp tác với người ngoài tính toán huynh đệ mình.
Có thể ôm nữ nhân ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng thì chẳng lẽ lại phải ôm huynh đệ cùng chung giường gối sao? Nụ cười trên khóe miệng Phượng Kính Dạ càng sâu hơn vài phần, rốt cuộc nhìn bộ dạng đắc ý kia của Lâu Hướng Vãn, lần này sẽ không bởi vì chuyện lừa gạt lúc trước mà giận dữ chứ?
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Tỳ Nữ Vương Phi
Lữ Nhan
Tỳ Nữ Vương Phi - Lữ Nhan
https://isach.info/story.php?story=ty_nu_vuong_phi__lu_nhan