Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mị Tướng Quân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 56: Mỹ Nhân Tụ Hội, Sóng Gió Nổi Lên (2)
V
ị này, không cần phải nói cũng biết là Ninh Khải Dao.
Mà hai người ngồi sau bàn dài, một người nhỏ nhắn yếu ớt, mặc váy lụa xanh nhạt rộng rãi, một người lại mạnh mẽ ngang tàn, mặc chiếc váy thắt eo xẻ tám tà màu xám hoa xanh. Hai vị này chính là Giang Tử Sơ và Nhã quận chúa Tần Thi Chi. Khi ta bước vào, ngoài hai người ngồi ở chủ tọa, những người còn lại đều liếc mắt nhìn ta. Nhã quận chúa kia như cười như không, Giang Tử Sơ gật đầu khẽ đến mức gần như không nhận ra.
Ninh Khải Dao mải mê bóc nho trong tay, rồi nói với Hoàng thái hậu vài câu gì đó. Lúc này mới quay sang nhìn. Mặc dù chỉ trong nháy mắt, ta thấy đôi mắt nàng dường như tập trung tất cả linh khí trong thiên hạ, chưa cần biết ngũ quan ra sao, chỉ riêng đôi mắt đơn thuần kia đã có thể đoạt đi ánh mắt của mọi người.
Nàng thờ ơ liếc mắt nhìn ta, rồi lại tỉ mỉ bóc vỏ nho trong tay, dùng chiếc khăn lông đặt trên bàn lau tay, lúc này mới khom người lui xuống, trở về chỗ ngồi của mình.
Nàng vừa ngồi xuống, Nhã quận chúa và Giang Tử Sơ đã mỉm cười gật đầu chào nàng, lại chỉ điểm tâm trên bàn nói cho nàng biết là ngọt là mặn, cực kì thân thiết.
Xem ra, ba vị cô nương này xuất thân từ hào môn thế gia, đã am hiểu con đường sinh tồn trong cung, dù trong lòng như có bão táp nổi lên, dù hận người đến muốn cắt thịt lột da nhưng không thể hiện ra mặt một chút nào.
Hạ Hầu Thương cũng ngồi ngay ngắn ở chiếc bàn dài bên kia.
Ta quỳ xuống dập đầu thỉnh an.
Hoàng thái hậu ngẩng đầu nhìn ta, vươn tay dùng thìa bạc xúc một quả nho đã bóc vỏ đưa vào miệng, lúc này mới nói: “Ai gia thấy áo giáo bạc này của ngươi cũng được lắm. Ừm, lần này Thương nhi cũng được một trợ thủ tốt.”
Ta khom người đáp lại, bà phất tay cho ta đứng hầu hạ bên cạnh Hạ Hầu Thương.
Hoàng thái hậu mỉm cười, quay đầu về phía Hạ Hầu Thương, từ ái nói: “Vài ngày rồi không thấy Thương nhi đến chỗ hoàng tổ mẫu, bận việc gì sao?”
Thật ra thì làm gì có chuyện bà không biết tôn nhi nhà mình làm gì. Bà tha thiết hỏi, chẳng qua chỉ muốn Hạ Hầu Thương nhân cơ hội trò chuyện cùng bà, tốt nhất là nên tỏ ra nhõng nhẽo. Ta đã thấy nhiều lão phụ thường nói với giọng điệu này rồi… Thuở nhỏ, sau khi dùng trúc đánh mông ta một trận, cách hai ngày, phụ thân thường không có việc gì cũng tìm ta nói chuyện. Nếu ta nghe lời, rồi làm nũng, quan trọng nhất là nhân cơ hội lừa bịp phụ thân để lấy đồ, phụ thân sẽ bình thường trở lại… Dĩ nhiên, không bao lâu sau lại thêm một trận đòn trúc.
Nhưng Hạ Hầu Thương hoàn toàn không hiểu, vẫn kính cẩn nói: “Bẩm tổ mẫu, mấy ngày qua hoàng tôn đi tuần phòng, cho nên không đến thỉnh an tổ mẫu được.”
Ta thấy vẻ mặt của Hoàng thái hậu hơi thất vọng. Nghĩ thầm thân phận lão thái thái này vô cùng cao quý, nhưng cũng chỉ là một lão nhân gia muốn tìm niềm vui thú của tuổi già mà thôi.
Ta thầm lo lắng trong lòng, nghĩ thầm Hạ Hầu Thương ngài nên nói thế này mới phải: Lão phật gia, mấy ngày qua hoàng tôn tuần phòng đúng là mệt mỏi muốn chết rồi, nghe nói gần đây lão phật gia có lộc nhung tốt, có thể tặng ít cho hoàng tôn không?
Chắc chắn lão thái thái sẽ mừng rỡ cười ha ha: Khỉ con này, chỉ muốn đồ tốt của ta. Con lấy lộc nhung làm gì chứ, lẽ nào con lại muốn có thêm vài mỹ nhân trong phủ sao?
Lời này hơi thô tục, chắc bà cháu nhà này không thô tục như ta đâu.
Ta đang đứng bên suy nghĩ lung tung, không ngờ rằng Ninh Khải Dao còn biết cúi mình hơn Hạ Hầu Thương, nàng đứng dậy, cúi đầu thi lễ với Hoàng thái hậu, lúc này mới nghiêm trang nói: “Hoàng thái hậu, biểu ca tuần phòng bên ngoài chắc chắn rất mệt mỏi. Mấy hôm trước Ô Mộc Tề kia không phải cống nạp không ít đồ tốt ư? Hay là lão nhân gia thưởng cho biểu ca chút ít, ví dụ như là nhân sâm ngàn năm kia chẳng hạn, cũng đỡ ỹ nhân trong phủ biểu ca oán trách.”
Lời nói này của nàng khiến Hoàng thái hậu cười đến híp mắt, nói vài tiếng được liên tiếp, tất nhiên là nhân cơ hội thưởng. Ta vốn cho rằng Ninh Khải Dao là kiểu ngây thơ lãng mạn, nhưng lại nhân lúc đỡ lời mà mỉa mai ta. Hoàng thái hậu lại càng giả bộ hồ đồ, chỉ coi nàng nói đùa trẻ con mà thôi. Nàng làm vậy có lẽ càng khiến cho Hoàng thái hậu cho rằng nàng ngây thơ thẳng thắn, không có tâm cơ?
Ta biết thừa nàng ta nói dóc, cúi gằm mặt, đứng tít đằng sau Hạ Hầu Thương, ánh mắt lông mày không động.
Mà Hạ Hầu Thương lại càng tăng thêm vẻ thận trọng đoan chính thường ngày. Ninh Khải Dao nói một hồi, người người trong điện tươi cười, nhưng y cũng chỉ khẽ mỉm cười, không nói thừa một câu.
Ôi thanh cao, ôi cao quý!
Nhưng ngài tỏ vẻ tự cao tự đại suốt ngày như vậy có mệt hay không?
Ta đứng sau Hạ Hầu Thương, nhìn hoa văn kim tuyến thêu trên cổ áo màu tím của y, tôn lên nước da màu mạch ôn nhuận như ngọc trên cổ, vành tai vô cùng thanh tú, ngoại trừ hơi lớn một chút thì giống hệt vành tai của nữ tử, cứ như bụng con ve chiên vàng, khẽ cắn liền chảy mỡ. (chic: Chị so sánh kiểu gì thế này O.O)
“Biểu ca, Thuận Nhân này của huynh thật đúng là thông minh tài giỏi, khéo tay hay làm, thực sự thuận mắt hơn những người huynh nạp vào phủ trước đây rất nhiều. Thảo nào có thể giúp đỡ được huynh. Lão phật gia, người nhìn biểu ca đi, nụ cười trên mặt chỉ có nhiều chứ không ít hơn…”
Giọng điệu của nàng mang vẻ giận dỗi nhõng nhẽo nhưng lại tràn đầy ý dò xét. Nàng đang thử thăm dò xem rốt cuộc Hoàng thái hậu nghĩ về ta thế nào?
Hoàng thái hậu tuy già, nhưng đã thành tinh, cũng không tiếp lời nàng, chỉ nói: “Được rồi, tối nay có yến tiệc, năm nay cũng có không ít quan viên vừa mới đỗ đạt khoa cử, các ngươi nên mở to hai mắt nhìn cẩn thận….” Ngừng một chút mới nói, “Mắt ai gia không tốt, nhìn rõ rồi tới đây nói cho ai gia nghe.”
Bà nói kiểu úp mở nhưng cố tình bộc lộ rõ như vậy, mấy người ngồi dưới tất nhiên hiểu bà ám chỉ điều gì, đều hơi đỏ mặt. Xem ra lão phật gia cũng không muốn thu nạp tất cả các nàng vào hoàng thất. Nếu như thấy ưng ý rồi, cũng có thể làm chủ hôn.
Hôn sự của ba vị nữ tử này đại biểu cho ba đại thế lực trong triều, có lẽ bà không muốn vì vậy mà gây ra chuyện tranh đoạt vô nghĩa, tổn thương tình cảm giữa huynh đệ. Cho nên mới ám chỉ các nàng không nhất thiết phải gả vào hoàng thất, nam tử tốt trên đời này còn rất nhiều.
Năm xưa Hoàng thái hậu sát phạt quyết đoán, mưu kế đầy rẫy, giờ đây lại có vẻ thờ ơ lạnh nhạt, rất có thể trong lòng đã sáng như gương, cho dù gió thổi mây vần cũn không muốn nhúng tay vào trong đó.
Ba vị nữ tử rốt cuộc vẫn là thiếu nữ khuê các, xấu hổ cúi đầu xuống, tuổi Ninh Khải Dao khá nhỏ, không chịu thuận theo mà cười nói: “Lão phật gia, điệt nữ còn nhỏ ạ….”
Hoàng thái hậu nhếch mí mắt, nói: “Bảo con nhìn hộ ai gia, liếc mắt thôi, con nghĩ đi đâu thế hả?”
Ninh Khải Dao dịu dàng nói: “Lão phật gia….”
Giang Tử Sơ và Tần Thi Chi thấy vậy đều che miệng cười, ngay cả cung nhân xung quanh cũng không nhịn được cười.
Thảo nào Hoàng thái hậu lại thích Ninh Khải Dao, đây mới là dáng vẻ của tôn nhi, nghịch ngợm nhõng nhẽo, vô tư thẳng thắn. Nếu mọi người đều giống ông cụ non Hạ Hầu Thương thế này, không lộ hàm răng, cung kính thủ lễ, vậy thì thà đi đánh bài giấy với lão thái cùng thế hệ mình còn hơn.
Đang cười, tiểu hoàng môn cầm phất trần trong tay hô lên: “Thái tử điện hạ tới.”
Chỉ nghe tiếng bước chân lộn xộn, thái tử Hạ Hầu Uyên chưa bước vào cửa đã có tiếng cười truyền vào: “Lão phật gia, hoàng tôn có trò rất vui, có lòng đem tới cho Hoàng thái hậu xem….”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mị Tướng Quân
Vân Ngoại Thiên Đô
Mị Tướng Quân - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=mi_tuong_quan__van_ngoai_thien_do