Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Diễm Đế Khuynh Nhan
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 53: Múa Kiếm (H)
N
gọ thiện, Chu Kính thỉnh Nhược Hi đi ôn tuyền.
Vừa đi vừa nghi hoặc, chớp mắt đã đến ôn tuyền, Nhược Hi ngẩng đầu nhìn về phía trước, nhất thời cảm thấy không khí bốn phía toàn bộ biến mất.
Cách tầng tầng lụa trắng mờ ảo, là Sở Mạc Trưng!
Sở Mạc Trưng cười, hơi lay chén rượu trong tay: “Hi nhi, ta cũng đã thực hiện yêu cầu của ngươi, tắm rửa tịnh thân, thay y phục huân hương, nhưng lại không thấy ngươi tới, sao vậy, sợ?” Tiếng cười trầm thấp nỉ non từ trong ôn tuyền truyền đến.
Nam nhân đứng dậy, xốc lên tầng tầng lụa trắng, đi tới trước mặt tiểu nhân nhi. Chỉ thấy khuôn mặt luôn chỉnh tề vô cùng khác thường, nguyệt sắc áo bào mở rộng, lồng ngực màu đồng cổ nửa già lộ ra, làm cho tâm tư người ta hướng về hai mạt hồng sắc thù du. Dưới vạt áo, loáng thoáng có thể thấy được một ám hồng mê người.
Tóc dài tùy ý buộc lên rồi đưa ra trước ngực, sợi tóc như liễu, không nhiều không ít, đủ để người say lòng, ngọc bích bên hông vô cùng mị hoặc, lúc này hắn dựa vào cột, dưới ánh sáng mờ ảo không thấy rõ sắc mặt, chỉ lộ ra một đoạn lông mày nhẹ dương, chỉ như vậy đã không khỏi làm lòng người sinh ý niệm.
Nhược Hi ngây ngốc nhìn nam nhân, trong lòng không ngừng lặp lại: Yêu nghiệt, đúng là yêu nghiệt.
Hai má bị người hơi đụng vào, Nhược Hi lăng lăng ngẩng đầu nhìn nam nhân. Bên ôn tuyền, trong mắt nam nhân mơ hồ một tầng sương mỏng, ôn nhu kiều diễm nói không hết, bờ môi góc cạnh rõ ràng lại thấu mấy phần mị người đỏ sậm.
“Ha ha, thực sự ngây người?” Nam nhân nhẹ nhàng hôn lên trán tiểu nhân nhi, “Công chúa không phải còn muốn lâm hạnh ta sao? Sao vậy? Động tác tiếp theo là gì?”
Tiểu nhân nhi lúc này mới hồi phục tinh thần: “A, đúng vậy đúng vậy, Trưng, nhanh lên một chút, cởi hết ra, bản điện muốn lâm hạnh ngươi!”
Sở Mạc Trưng dở khóc dở cười lắc đầu. Bỗng nhiên đem hai tay tiểu nhân nhi bắt chéo sau lưng, rồi chậm rãi cởi xuống đai lưng, trói chặt tiểu nhân nhi: “Công chúa điện hạ sao có thể tự mình động thủ? Để cho ta tới hầu hạ ngươi đi.” Nói xong liền đem tiểu nhân nhi không thể động đậy ôm ngang, nhẹ đặt lên nhuyễn tháp bên ôn tuyền.
Chậm rãi lột váy cùng tiết khố dưới hạ thân của tiểu nhân nhi, lại xốc lên quần dài, ở trên bụng bằng phẳng vừa in lại vừa hôn. Ngón tay dài nhẹ nhàng mơn mớn, lặng lẽ tiến vào mắt rốn xinh xắn, ái muội qua lại vuốt ve, sau khi đi qua một mảnh da thịt trắng nõn, liền trượt xuống khu rừng rậm màu đen ẩn vào giữa hai chân, thẳng đến khi đụng phải hoa hạch yếu đuối mềm mại.
Hừ một tiếng, ngọc nhi cắn môi, chống đỡ hai chân có chút nhũn ra, “Trưng ──” không nghe theo làm nũng.
Nam nhân ác liệt thu tay về, cười khẽ nhìn khuôn mặt tinh xảo trước mắt, “Ái chà, hôm nay hẳn là điện hạ lâm hạnh ta mới đúng.”
Cười giảo hoạt xong, người nọ liếc mắt một cái, Nhược Hi hơi chu miệng. Nam nhân đứng dậy cầm lấy trường kiếm trên mặt đất bên cạnh: “Ta mang đoạn kiếm tới cho tiểu điện hạ trợ hứng.”
Nam nhân động thân, thân thể rắn chắc cường tráng tản ra mị lực rung động lòng người. Da thịt cổ đồng hữu lực, vân da hoàn mỹ quấn quýt. Theo đường kiếm nghiêng, nam nhân bỗng nhiên gia tăng động tác. Bắp đùi thon dài rắn chắc theo áo bào ẩn hiện, đoạt đi tâm phách mị hoặc, dưới y sam, một chút mồ hôi chậm rãi thấm ra, dần dần in nhuộm nguyệt sắc áo choàng, tạo thành thuần túy dụ hoặc.
Chưa từng thấy qua nam nhân như vậy, Nhược Hi nhìn hắn nheo mắt, “Trưng…” Một tiếng nhẹ suyễn, tiểu nhân nhi khó nhịn ở trường kỷ giãy dụa.
Nam nhân tà mị cười, “Hi nhi cảm thấy nóng? Ta cũng cảm thấy, bỗng nhiên khốc nhiệt khó chịu a.” Nói xong, phiếm ngân huy nguyệt ở trong u ám xẹt qua một đạo dấu vết mê người, nam nhân xoay người, y phục lại thêm phần lộ ra.
Nam nhân bán lõa đi tới trường kỷ, bàn tay to cầm lấy cằm tiểu nhân nhi, ma chỉ ái muội đưa vào trong môi, khiêu khích đầu lưỡi e thẹn bên trong. “Nóng sao? Ta giúp ngươi cởi y phục.” Nói xong, thân thủ kéo vạt áo của tiểu oa nhi ra.
Mị mắt, thô chỉ nam nhân ái muội miết vào, theo động tác nam nhân nhẹ tay phẩy qua da thịt, Nhược Hi cảm giác bụng dưới dần dần co rút nhanh, giữa hai chân cũng càng ngày càng trống rỗng, nhịn không được mở lớn hai chân, qua lại ma sát.
“Mềm nộn hương trượt, thật đáng yêu nha.” Nam nhân khiêu khích cái lưỡi thơm nho nhỏ, tiếng cười khàn khàn mang theo dụ hoặc. Phảng phất như bị tiếng cười của nam nhân làm giật mình tỉnh giấc, Nhược Hi quẫn bách trừng hắn: “Không cho nói ── “
Nam nhân cúi đầu cười, “Xấu hổ? Vậy lát nữa tiểu điện hạ muốn lâm hạnh ta thế nào?” Nói xong liền rút tay, tách hai chân tiểu nhân nhi, cúi đầu liếm lên hoa hạch nhỏ nhắn.
“A… Trưng…” Hô hấp trong nháy mắt dồn dập, tiểu nhân nhi chợt đứng dậy muốn chạy trốn, nhưng lại không tự chủ được ở dưới lưỡi nam nhân giãy dụa.
“Mềm, nho nhỏ…” Nam nhân ngẩng đầu, bên môi lóe sáng nước sắc ái muội, “Mới nhẹ nhàng liếm đã ngạnh lên, thật mẫn cảm nha…”
“A a… Không nên, không cho nói… Dừng lại…” Tiểu nhân nhi nhăn mi, cái mông nho không biết vì dục vọng hay vì e lệ mà run rẩy, muốn cự tuyệt nhưng lại hùa theo lưỡi nam nhân.
Bá đạo đem cánh hoa không ngừng nhúc nhích mở ra, nam nhân chậm rãi liếm lấy mật nước chảy từ hoa huyệt, ngón trỏ đặt ở cửa khẩu đóng mở, nhẹ nhàng áp mạnh.
“A a…” Tiểu nhân nhi kích động lắc lư kiều mông.
“Mẫn cảm?” Nam nhân cười khẽ không ngừng, đột nhiên lần thứ hai cúi đầu, há mồm mút mật huyệt mềm mại. “Sao chảy nước miếng nhiều vậy? Thật là một mèo con tham lam.” Nói xong, dùng sức hút mật nước róc rách chảy ra, đầu lưỡi mô phỏng theo vũ bộ hoan ái, không ngừng đâm vào huyệt khẩu non nớt.
“Ân ha… Trưng… A a… Không nên… Dừng…” Tiểu nhân nhi nhịn không được cúi đầu nức nở, hoa huyệt nho nhỏ kịch liệt co rút, hai cánh hoa đỏ tươi mỹ lệ ở trong nháy mắt nở rộ, “Ân a… Ân…” Kều mông dùng sức giãy dụa muốn né tránh khoái cảm.
“Không nên… Dừng… Úc úc… Trưng… A…” Tiểu thiếu nữ thở hổn hển, có chút ủy khuất, lại có chút ngượng ngùng.
Nam nhân cố ý buông tay, làm cho tiểu nhân nhi khẽ đào tẩu. Thoáng ồ ồ thở dốc đứng dậy. Rồi lập tức vươn ngón trỏ xoa xoa cánh hoa không ngừng run rẩy, ngón giữa chậm rãi ép vào, rút ra, lại ép vào, lại rút ra, một lần so với một lần thâm nhập sâu hơn. “Còn chưa múa kiếm, sao có thể kết thúc?”
Đứng dậy lần thứ hai cầm lấy trường kiếm, nam nhân vẻ mặt hứng thú, một tay đỡ cằm mình, một tay chậm rãi xoa bóp cổ tiểu nhân nhi, “Múa kiếm xong, ta lại cho tiểu điện hạ lâm hạnh.”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Diễm Đế Khuynh Nhan
Phao Mạt Lê
Diễm Đế Khuynh Nhan - Phao Mạt Lê
https://isach.info/story.php?story=diem_de_khuynh_nhan__phao_ma_t_le