Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mị Tướng Quân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 53: Y Muốn Áp Đảo?
T
a biết nếu cử động, vết thương sẽ phải chịu thêm lực ép, càng dễ dàng bị rách ra, đành phải gục trên lồng ngực của y. Ngước mắt lên, thấy y nhẹ nhàng gỡ chiếc thoa của ta xuống, da đầu nhẹ hẳn đi, tóc xõa ra dán lên mặt. Trên chiếc thoa có mấy sợi tóc đen nhánh còn quấn quanh, y muốn kéo mấy sợi tóc đen nhánh đó ra, nhưng lực quá lớn nên đứt đoạn, mấy sợi tóc còn vương lại trên chiếc thoa tử ngọc quấn quanh nhành hoa.
Phiền toái vừa giải quyết, ta bèn ngọ ngoạy định ngồi dậy, nhưng không ngờ y lại thuận tay nhét chiếc thoa xuống dưới gối, hai tay giữ chặt lấy bờ vai của ta, nói: “Trên người nàng có hương hoa mộc đàn.”
Lời này của y hơi kỳ lạ, ta ngẩng đầu nhìn y, lại thấy đáy mắt y phảng phất ngọn lửa khó hiểu, sâu kín âm trầm. Ta lấy làm kinh hãi, nhưng y lại tung mình, đặt ta ở phía dưới, môi đưa tới khẽ cắn cổ ta.
Lúc này, nếu ta còn không hiểu y muốn làm gì, vậy ta chính là đầu heo rồi.
“Vương gia, vương gia, ngài vừa mới bị thương, thân thể không khỏe…”
“Không quan trọng…” Y nói không rõ tiếng, đôi môi lại thuận thế lướt lên, đi tới khóe miệng của ta. Nhưng cũng không đến gần, chỉ dùng đầu lưỡi khẽ liếm. Cảm giác ngưa ngứa này khiến ta sởn gai ốc. Thuốc của ta đâu rồi, thuốc đâu?
Đúng rồi, cất trong ngực. Sao ta có thể sơ ý như vậy? Bình thương ta hay để trong tay áo, nhưng ta cho rằng hôm nay trên người Hạ Hầu Thương có thương tích, sẽ không nghĩ tới phương diện đó. Thế là không hề cảnh giác, cất thuốc vào trong ngực. Bây giờ thân thể ta bị y bao phủ, tay thì bị y kéo cao lên, đừng nói là lấy đồ từ trong ngực, nhúc nhích thôi cũng khó lắm rồi.
Y liếm khóe miệng bên này, rồi liếm khóe miệng bên kia, vô cùng chậm rãi. Còn dùng một tay cố định hai tay của ta trên đỉnh đầu, tay kia lần xuống thăm dò, vuốt ve thắt lưng ta. Ta cảm thấy bên hông đột nhiên lạnh toát, y phục bị y giật ra, bàn tay nóng hổi vuốt ve. Gai ốc trên người ta càng sởn mãnh liệt.
Không được, sao ta có thể để cho y muốn làm gì thì làm như vậy? Ta cũng không tin, bị đâm một nhát vừa mới băng bó xong, y làm gì có hăng hái như vậy!
Ta nghĩ tới chỗ bị đâm của y, phải làm thế nào để khiến vết thương của y đau xót, đau đến mức không còn để ý đến chuyện khác nữa?
Nhưng ta bị y đè chặt, hai tay bị kéo lên cao, không có cách nào để tiếp xúc với vết thương của y. Chuyện này khiến ta rất đau đầu.
Y thấy ta không có phản kháng, liền nhẹ nhàng hôn ta, nâng người dậy, buông lỏng tay ta ra, bắt đầu cởi bỏ y phục của mình. Đây vốn là cơ hội phản kháng của ta, nhưng y chỉ mặc một chiếc áo trong, vừa cởi ra đã để lộ làn da khỏe mạnh màu mạch. Băng vải màu trắng quấn từ vai trái đến dưới nách, lưng rộng eo nhỏ. Ta vốn đã nhìn quen thân thể trần truồng của nam tử, nhưng y lại khác hẳn. Làn da khỏe mạnh như ôn ngọc, ta vừa thấy đã choáng váng. Chỉ ngẩn ra một lúc, y đã phủ người xuống, bấy giờ ta mới giật mình tỉnh táo. Cố gắng nâng người dậy, ra vẻ luống cuống tay chân đẩy y ra. Thật ra tay ta nhắm vào vết thương của y, nhưng còn chưa chạm tới y đã cầm lấy tay của ta.
Võ công của y cao như vậy, nguy hiểm cận kề liền cảm thấy được ngay. Cũng giống như ta hồi trước, trong phạm vi mười thước, nguy cơ không thể đến gần, sao y lại có thể để ta dễ dàng đắc thủ được?
Nhưng hôm nay, ngoài cách này ra, ta không thể nghĩ ra cách nào khác.
“Vương gia, nếu Giang Phi nương nương biết được thiếp và ngài thế này, nương nương sẽ không tha cho thiếp, vương gia...”
“Không đâu, mẫu phi sẽ thích nàng...” Y túm hai tay ta ra sau, lưng ta tựa vào cạnh giường, hoa văn chạm trổ cứng đờ làm lưng ta đau. Y khiến ta không động đậy nổi, đôi môi hôn lên ngực ta. Y kiên nhẫn gặm cắn khiến ta run rẩy, cảm giác tê dại từ trước ngực truyền thẳng tới tứ chi. Ta chỉ muốn thoát khỏi sự khống chế của y, thế nhưng y lại giữ lấy cổ tay ta với lực vừa đủ, khiến ta như cá sa vào lưới, dù giãy dụa thế nào cũng chỉ tốn công.
Giờ ta mới hiểu được, thân thể không có võ công này yếu ớt đến mức nào. Thì ra những chuyện như ân oán rành rọt, tay như dao sắc, chân đạp được đá không bao giờ có thể làm được nữa, chỉ có thể mặc cho người hiếp đáp, ngay cả mạng sống cũng không nằm trong tầm tay của bản thân! Bao lâu rồi ta chưa thực sự rơi nước mắt? Ta không nhớ rõ nữa, ngay cả những ngày máu tươi thấm đẫm cỏ xanh, ta cũng không rơi một giọt lệ. Nhưng bây giờ, lòng ta tràn đầy tuyệt vọng, hốc mắt cay cay, lần đầu tiên cảm thấy thiên hạ này không còn thứ gì ta có thể khống chế được nữa, một người ngay cả bản thân cũng không thể bảo vệ, còn có thể có thể thực hiện được mong ước xa xôi không thể chạm tới này sao?
Ta không cảm thấy giọt lệ lăn trên má mình, nhưng lại cảm thấy ngón tay y nhẹ nhàng lau khóe mắt ta, bàn tay nắm cổ tay ta buông lỏng, thân thể áp trên người cũng nâng lên.
Một chiếc áo khoác phủ lên người ta, chất vải mềm mại che kín làn da trần trụi của ta. Ta ngước mắt, trong tầm mắt mơ hồ, trong hình ảnh mù sương, y đứng trước giường, đưa lưng về phía ta, khẽ nói: “Ta vốn nghĩ.... Bổn vương chưa từng ép bức bất cứ ai, huống chi... Nàng... Mặc y phục vào đi.”
Y thuận tay cầm y phục vắt trên ghế, choàng lên người, kéo cửa phòng rồi đi ra ngoài.
Ta trừng mắt nhìn, kiên quyết dằn lại giọt lệ trong hốc mắt rồi mới chậm rãi xuống giường mặc y phục. Một lúc lâu sau mới có thị tỳ vào dọn dẹp, thấy giường chiếu lộn xộn, xiêm y của ta rách nát, đầu tóc rối tung cũng không nói gì. Nhưng lại đỏ ửng mặt đưa y phục mới cho ta, lại có người tiến lên vấn tóc cho ta. Dưới ánh mắt ám muội ngầm hiểu của các nàng, ta đành phải cố gắng mỉm cười, đứng dậy chuẩn bị trở về tiểu viện. Có điều màn đấu tranh kịch liệt vừa nãy khiến tay chân ta bủn rủn, đành phải kêu Oanh Nhi Mị Nguyệt tới, nhờ các nàng đỡ lên kiệu nhỏ mới về tiểu viện được.
Đêm đó, lúc Oanh Nhi hầu hạ ta đi ngủ, thấy dấu đỏ trên cổ tay ta thì lấy một lọ thuốc mỡ cho ta, khóe mắt đậm nét cười: “Chủ tử, đây là vương gia sai người đưa tới cho người. Chủ tử, vương gia tập võ từ nhỏ, đôi khi có mỹ nhân mới tới còn không chịu nổi, người như vậy cũng coi là tốt rồi...”
Tất nhiên ta không đáp lời nàng, trong lòng biết thừa nàng ta đang nghĩ gì. Tình trạng ta như vậy, ai ai cũng sẽ nghĩ Hạ Hầu Thương vừa mới làm gì, ta giải thích thế nào cũng vô dụng. Huống chi, ta cần giải thích sao?
Nhớ tới vẻ luống cuống khi rơi vào lòng bàn tay y lúc nãy, ta hơi nản lòng thoái chí, nói: “Không cần hầu hạ nữa, lui ra đi.”
Nàng ta chỉ cho rằng ta bị Hạ Hầu Thương làm ệt mỏi, hé miệng cười một tiếng, gọi Mị Nguyệt đang liếc mắt ngơ ngác chẳng hiểu gì hết cùng đi ra ngoài.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mị Tướng Quân
Vân Ngoại Thiên Đô
Mị Tướng Quân - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=mi_tuong_quan__van_ngoai_thien_do