Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Ta Muốn Làm Nhân Vật Quần Chúng
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 50
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật hiện hình ảnh để đọc.
“ Cô nghĩ chỉ mình cô thấy chán nản, mệt mỏi? Trong khi cô ghen tị với cuộc sống tự do vì không bị quản giáo của tôi, cô có từng nghĩ rằng bản thân đã hạnh phúc như thế nào? Bố mẹ quản cô việc này việc kia chính là vì quan tâm cô! Còn với tôi, họ chẳng qua chỉ là vì trách nhiệm, chẳng có bao nhiêu tình thương cả! Còn nữa, côlàmnhững việc như vậy mà không chịu suy nghĩ đến hậu quả sao? Hủy hoại thanh danh của một cô gái, để côtachịu đựng những lời sỉ vả cay độc của mọi người, cô đã từng nghĩ nó sẽ có hậu quả nghiêm trọng thế nào không? Côlàmnhư vậy còn thấy chưa đủ, lại tiếp tục cướp đi vị hôn phu mà tôi đã từng yêu đến phát cuồng! Cái ghen tị của cô cũng thật là to lớn.”- Thái Thu rất khôngnhânnhượng mà thẳng thắn nói ra những lời châm chọc. Đùa à? Chỉ vì ghen tị mà Trịnh Thu Thủy này hết lần này tới lần khác đi công kích nguyên chủ, khiến cô ấy nhiều lầnmuốnphát điên luôn. Nếu không phải cô xuyên tới đây, số phận của cô ấy không phải kết thúc bi thảm lắm sao? Ôi, CMN, cômuốnchửi thẳng mặt bà nữ chính này quá ấy. (=.=”)
“ Cô…”- Trịnh Thu Thủy nghẹn họng.
“ Cô, cô cái con khỉ nhà nhà cô! Cô CMN ghen tị thì cũng một vừa hai phải thôi. Giật bồ thì cũng phải quang minh chính đại mà giật, đừng có vừa ở sau công kích, sau lại còn giả vờ hiền lành đáng thương. Mẹ nó! Cái thời này người như vậy cũng tồn tại nhiều như vậy, được yêu thích đến thế à!?”- Bạn nhỏ nào đó đang bùng cháy, máu chiến đã tăng lên level max rồi.
Trịnh Thu Thủy dở khóc dở cười. Hóa ra đứa em gái nuôi mà côtanghĩ rằng không biết cái gì là mắng chửi, phản bác khi… điên lên lại hăng máu như vậy. Đồng thời, sắc mặt của Thu Thủy lại có phần không tốt, hóa ra những việclàmcủa côtađều đã bị Thái Thu biết được, chẳng qua là khôngmuốnnói ra mà thối. Hoặc là Thu đã tự biết rõ rằng dù cô có nói bao nhiêu lần đi nữa thì cũng sẽ chẳng có người nào chịu tin tưởng, không những vậy, họ còn cho rằng cô cố ý bôi nhọ chị gái ấy chứ.Làmnhư vậy chỉ càng gây thêm phiền phức cho chính cô mà thôi.
“ Chính tôi bây giờ cũng phải chịu báo ứng rồi mà, người tôi yêu lại yêu cô đó thôi.”- Trầm mặc mất một lúc, Trịnh Thu Thủy mới nói.
“ …”- Người côtanói tới không phải là Quân Lâm Ngạo đó chứ? Nhưng mà anhtayêu cô à? Sao giờ cô mới biết vậy?
Thấy mặt Thái Thu bỗng ngơ ra, Trịnh Thu Thủy vốn đang mặt ủ mày chau cũng phải buồn cười. Rõ ràng là một cô nàng mới trưởng thành, cũng chỉ có hai mươi tuổi, nói đúng hơn thì hôm nay cô đã hai mươi mốt, thì bộ dạng lúc nào cũng cực kì nghiêm túc, cẩn trọng của cô trong mấy tháng qua thực sự chẳng có chút phù hợp nào.Vậy mà, chỉ trong một buổi nói chuyện ngày hôm nay, Thu Thủy lại có thể nhìn thấy được nhiều vẻ mặt của cô: ghét bỏ, phẫn nộ, ngơ ngác, đồng tình,… Thì ra, đây mới thực sự là cô.
Thu cũng không biết rằng trong lúc vô tình, bản thân đã bày hết cảm xúc của chính mình lên trên mặt. Không phải vì cô quên rằng Trịnh Thu Thủy là nữ chính cần phải đề phòng mà chính cô nghĩ, dù sao thì sau này cũng không gặp lại, cô việc gì phải bắt bản thân phải giả vờ này nọ.Làmnhư vậy rất tốn sức, não bộ cũng sẽ mệt mỏi nha.
Suy nghĩ một lúc, cuối cùng Trịnh Thu Thủy quyết định không tiếp tục nói. So sánh một cách công bằng thì, những điều cô ghen tị với Thái Thu quả thực là không nên, nó giống như cô đang lấy hạnh phúc của chính mình ra để chế nhạo Thu vậy. Hơn nữa, những điều côlàmvới đứa em gái nuôi này kì thực cũng đều không thể tha thứ được. Giấu nỗi lòng này vào trong tim thôi, còn phải từ từ bù đắp lại sai lầm nữa. Nhưng không biết có kịp hay không…
Trọng điểm là, không biết rằng Thái Thu có thể tin tưởng vào việc cômuốnbù đắp hay không thôi.
Trịnh Thu Thủy không thuộc dạng nữ chính bánh bèo, côtarất thông minh, cũng rất thức thời. Nếu không có năng lúc thì trong nguyên tác, côtasẽ không dễ dàng thu được những namnhânxuất sắc khi vào dàn hậu cung của chính mình, mặc dù sức hút của nữ chính bàn tay vàng rất lớn.
“ Ngoan, về nhà đi, em gái. Con gái đi đêm rất nguy hiểm.”- Trịnh Thu Thủy bất ngờ đưa tay ra vỗ vỗ đầu Thulàmcô vừa mới tỉnh táo thì lại lập tức tiếp tục ngẩn người. Man mắn, thời gian ngu ngơ lần này diễn ra rất nhanh.
Thái Thu có chút bực mình, nhưng cũng lại cảm thấy rất hài hước. Thái Thu cô vừa là một bà cô già sắp ba mươi, còn có võ trong người mà giờ này lại bị một cô gái mới hai mươi ba tuổi đối xử giống như bé gái cần được chăm sóc. Không những vậy, ngườilàmra việc này còn là nữ chính đại danh đỉnh đỉnh, người tiếp nhận lại là nữ phụ đối đầu với côtamọi lúc mọi nơi!
“ Tôi còn có hai người kialàmvệ sĩ!”- Thu bất đắc dĩ đáp lại. Đành chịu thôi, ai bảo bây giờ cô nhỏ tuổi hơn ngườita. Nhưng mà, Trịnh Thu Thủy hôm nay đối với cô có phải quá tốt hay không? Có âm mưu gì à?
Thôi, kệ đi. Dù sao cũng không hại chết được, cùng lắm là hủy hoại thêm một chút danh dự còn sót lại của cô trong mắt người đời, mà cô chắc cũng chẳng ở lại nơi này lâu đâu.
“ Vậy thì về ngủ đi. Mai không cần đilàmà? Không sợ chết đói sao?”- Ý tứ trong lời nói dường còn mang theo mấy phần đùa giỡn, không khí đúng là thoải mái hơn lúc ban đầu nhiều.
Thu lắc lắc đầu, quả quyết trả lời: “ Không có tiền lương thì vẫn có trợ cấp của Trịnh gia mà, tôi lo cái gì. Nếu không được thì lại phải tìm tới bố mẹ nuôi ăn bám.”- Nói xong còn nhe rằng cười. Lúc này, cô từ từ đứng dậy từ trên ghế, vẫy vẫy tay chào tạm biệt: “ Tôi về đây, ngủ ngon.”
“ Về cẩn thận, ngủ ngon.”- Năm chữ đơn giản, nhưng lại rất ấm áp. Thái Thu giống như cảm nhận được quan hệ bất hòa giữa cô với cô nàng nữ chính này vì việc thân phận cô bại lộ mà tốt lên không ít. Kì thực thì, ngoài việc gây hại cho trật tự cuộc sống hiện tại của cô thì sự kiện này cũng rất có tính tích cực mà.
Sau khi Thái Thu rời đi, căn phòng lại trở về với trạng thái yên tĩnh ban đầu. Trịnh Thu Thủy hơi gục đầu xuống bàn, vẻ mặt cũng không còn thoải mái như ban nãy mà giống như đang kìm nén một thứ cảm xúc nào đó, rất khó khăn.
“ Ngạo, lần này phải biết trân trọng cơ hội ở bên cô ấy nhé!”- Lời nói nhỏ như tiếng muỗi kêu, giống nhưmuốnnhắn nhủ với người đàn ông kia, lại giống như lời tự nhắc nhở đối với chính mình. Cô biết, Quân Lâm Ngạo thực sự vượt khỏi tầm nhìn của chính mình rồi…
Suy nghĩ của Thái Thu không hề sai, người Trịnh Thu Thủy yêu quả thực là Quân Lâm Ngạo. Cô vẫn chưa thử nghĩ tới một lý do khách quan để Trịnh Thu Thủy có thể tiếp nhận Quân Lâm Ngạo, chính là tình yêu. Nếu không có tình cảm,muốnép một người kiêu ngạo như Trịnh Thu Thủy tự mình đi tranh giành tình cảm của anh thực sự là một việc quá mức khó.
#
Trở về nhà, Thu quả quyết đá hai người tạm được coi là vệ sĩ của cô tới một nơi nào đó cách chính mình xa một chút. Dù đã tận lựclàmquen, nhưng cô chính là không thể nào nhanh chóng chấp nhận được việc mình bị người khác đi theo giám sát đến 24/24. Tuy vậy, cô cũng vẫn rõ ràng một điều. Với tính cách cẩn thận, chu toàn của Ruki, anh không thể không cài đặt một vài thiết bị theo dõi để đề phòng cô lên kế hoạch trốn mất. Dù sao thì họ chắc cũng không thiếu mấy thiết bị công nghệ cao như vậy đâu nhỉ? Hiện tại chính là thời kì đỉnh cao của thiết bị công nghệ hiện đại nha, thế kỉ 22 đó.
Haizzz… Mai tới công ty rồi cầu cứu trợ sau vậy.
#
Ngồi trên xe Trần Cảnh Hạo, Thu lần đầu tiên cảm thấy thật vui vẻ thỏa mãn. May nhờ có anh mà hai tên vệ sĩ kia đã bị đuổi đi không thương tiếc. Oa! Ai bảo tên này là nam chính yêu nghiệt cơ chứ!
Nghĩ ngợi một lúc, Thái Thu bắt đầu mở lời: “ Chờ chút, giờ chưa muộn,chúngtađi ăn sáng ở đâu đó đi, tôi có chuyệnmuốnnói.”- Việc này cô đã suy nghĩ cả đêm rồi.
“ Ừ, vậychúngtatới nhà hàng lần trước đi.”- Trần Cảnh Hạo rất nhanh gật đầu đồng ý. Có thêm thời gian để ở gần cô, anh còn ngại quá ngắn đó.
Nhà hàng lần trước trong lời nói của Cảnh Hạo chính là nơi mà anh đưa cô tới ăn sáng khi hai người vừa mới trở thành người yêu của nhau. Có lẽ vì vậy mà anh rất có cảm tình với nơi này.
Gọi đồ ăn xong, Thu đưa túi xách của mình cho Trần Cảnh Hạo, nói: “ Trước tiên anh có thể xem giúp tôi xem trong này có thiết bị theo dõi nào hay không đã, tôi không rành về mấy thứ này.”- Dù sao trong này là phòng riêng, cô có thể tạm thời không cần lo bản thân bị người theo dõi. Nhưng, có lẽ là cô không nghĩ đến năng lực của một số người còn vượt xa tưởng tượng của cô. Những việc có thể diễn ra trên thế giới này, chỉ có điều cô không nghĩ đến chứ tuyệt đối không phải là không thể có.
Trần Cảnh Hạo vui vẻ cười tủm tỉm cầm túi xách của cô xem xét. Cô đây là đang tin tưởng anh nha, bước tiến này quả thực là vô cùng đáng mừng.
Cuối cùng là, anh từ trong túi xách quả thực tìm ra một thiết bị ghi âm mini chỉ bằng một nửa hạt đậu, thật là không biết một đồvậtnhỏ như thế sao lại có chức năng ghi âm được nữa. Thời đại hoàng kim của công nghệ điện tử a…
“ A, em không nghĩ tới trên người cũng có thể bị đặt đồ theo dõi sao?”- Ý tứ chính là, có cần anh kiểm tra trên người một lượt hay không!
Trần đại thần, anh thực vô sỉ quá đi! >_<
Thái Thu rất không kiên nhẫn mà lườm người nào đó một cái nhưmuốnđốt cháy ngườita. Anhlàmơn có phong phạm nam chính đại thần một chút đi.
Nhưng mà, Thu quả thực có chút hoang mang. Nếu ở trên người cô quả thực có thứ đồ gì đó thì phảilàmthế nào bây giờ? Nhưng mà hôm qua cô có gội đầu nha,quầnáo cũng có thay mà. Với lại, từ lúc đó cô vẫn chưa tiếp xúc gần với Ruki và người của anh tan ha, đối với Hàn Lâm cô cũng là tận lực tới gần mà. Chắc không có việc gì đâu?
Chờ cho phục vụ mang đồ ăn đã gọi lên, Thu mới tiếp tục mở miệng: “ Có lẽ yêu yêu của tôi rất quá đáng nhưng lần này rất mong anh có thể giúp đỡ tôi một việc.”- Hơ, cô cảm thấy da mặt chính mình quả thực là vô cùng dày mới đem chuyện của bản thân phiền đến một vị bạn trai hờ trên danh nghĩa này.
“ Em nói đi.”
“ Chính là, anh giúp tôi trốn khỏi đây có được hay không? Tôi… khôngmuốnvề nhà…”- Thu ngập ngừng nói.
Trần Cảnh Hạo đương nhiên cũng khôngmuốncô về cái nơi gọi là nhà mẹ ruột đó. Anhmuốnđiều tra thân phận thật của cô cũng khó, vậy thì khi cô về nhà, anh còn có cách nào để gặp được cô nữa chứ? Vậy nên, yêu cầu này anh đương nhiênmuốnđồng ý! Chỉ là…
“ Nghe nói, thân phận thật của em có bối cảnh rất lớn? Anh chính là sợ rằng một mình anh sẽ không thể giúp đỡ được…”- Lần đầu tiên Cảnh Hạo cảm thấy vô lực trước một việc, mà nó còn liên quan tới người anh yêu.
“ Xin lỗi…”- Tuy đã dự đoán được câu trả lời nhưng Thu quả thực vẫn không giấu được sự thất vọng. Cô chỉ làmuốnhi vọng một chút thôi…
Trần Cảnh Hạo hơi cụp mắt xuống: “ Anh có thể nhờ người khác cùng giúp.”- Môi mỏng hơi mím lại, lần này đành phải hợp cùng mấy người kia. Dù sao thì anh cũng sẽ không nghĩmuốncô rời khỏi chính mình, khôngmuốnsau này sẽ không thể gặp lại cô…
Bất lực… Anh cảm thấy bản thân thật quá vô dụng. Chỉ việc giúp cô trốn đi cũng không thể.
“ Vậy… cảm ơn anh.”- Ngọn lửa hi vọng dường như lại bắt đầu nhen nhóm trong lòng cô, dẫu biết rằng bản thân có thể sẽ lại một lần nữa thất vọng.
Tiếp đó, hai người chính là dùng bữa sáng trong yên lặng, rồi lại lên xe tới công ty Thu trong lặng yên…
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Ta Muốn Làm Nhân Vật Quần Chúng
Wind
Ta Muốn Làm Nhân Vật Quần Chúng - Wind
https://isach.info/story.php?story=ta_muon_lam_nhan_vat_quan_chung__wind