Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Ta Muốn Làm Nhân Vật Quần Chúng
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 49
S
au một hồi lời qua tiếng lại, Ruki cuối cùng cũng chịu thỏa hiệp, nhưng với điều kiện là phải có vài người ở bên cạnh trông coi cô. Thu đành nhắm mắt cho qua, kệ đi, cô mới không thèm quan tâm đâu. (>_Khi Ruki đang định rời đi, Hàn Lâm lại nhanh miệng nói: “ Ở lại một lúc đi, hôm nay mấy người bọn tôi mở tiệc sinh nhật tiểu công chúa.”- Thêm Ruki là thêm phiền phức cho mấy tên kia rồi. Hắc hắc…
Người đàn ông nào đó rất không phúc hậu mà nghĩ.
Thu nghe anh nói vậy liền trừng mắt bất mãn. Giữ anhtalạilàmcái gì chứ? Còn nữa, đây là nhà cô hay nhà Hàn Lâm vậy? Anh còn giữ ngườitalại tự nhiên như chủ nhà ấy, vô duyên!
Xong, cô liền hừ lạnh, không thèm để ý tới hai người họ mà đi thẳng vào trong bếp. Cô cũng khôngmuốnphòng bếp nhà mình bị mấy người đàn ông kia phá hủy.
Không ngờ suy nghĩ của Thu lại… chuẩn xác như vậy. Vừa mới nhìn đến phòng bếp, cô liền phát hoảng. Không caanf đùa cô như vậy chứ? Đây rõ ràng là bãi rác. Nước bắn tun tóe, lá rau rơi đầy đất, bột mì vung vãi, còn bị dính nước, chắc chắn sẽ bám chắn vào sàn,… Khỏi cần nói cô cũng biết những thứ này là tác phẩm của ai. Trần Cảnh Hạo coi như là biết nấu ăn nhưng Lăng Chính Thiên với Quân Lâm Ngạo, tài năng của họ cô thật là không dám khen tặng mà. Cái đống hỗn độn này không phải là “ việc tốt” của họ cô thề khônglàmngười!
Thấy khuôn mặt đen sì của Thu, Chính Thiên cùng Lâm Ngạo cười “ ha ha” hai tiếng để chứa cháy. Đây cũng không phải bọn họ cố ý mà, chỉ là lỡ tay thôi được không hả?
“ Đi ra ngoài! Khi nào dung bữa xong ở lại dọn dẹp!”- Thu nghiến răng nghiến lợi phun ra từng từ một, bộ dạng hung dữ đến nỗi Trần Cảnh Hạo đang đứng một bên xào nấu cũng phải rùng mình ớn lạnh. Cô khi tức giận rất đáng sợ a
~“ A! Anh đi ngay!”- Quân Lâm Ngạo cười giảng hòa, nhanh chân chạy trước. Lăng Chính Thiên cũng cố nặn ra một nụ cười mà anh nghĩ là rất hòa nhã ngụ ý xin lỗi. Nhưng đáng tiếc, người nào đó từ trước đến nay vẫn chưa cười bao giờ, lần này cười lên quả thực là rất dọa người. Nhìn điệu cười này giống như là đang khinh bỉ chọc tức ngườitaấy. =))) ( W: Ai xem ReLIFE rồi thì tưởng tượng đến nụ cười của Hishiro với Rena ở mấy tập đầu ấy, Phương nhìn lần nào cũngmuốnchết cười)))
Tuy rằng quá trình thực hiện quả thật là vô cùng gian nan nhưng cuối cùng sáu người cũng vẫn tốt đẹp ngồi vào bàn ăn, tuy rằng không khí này thật là… không ai dám khen tặng. Ngột ngạtmuốnchết a! Thu còn có cảm giác khói thuốc súng mù mịt, nhưng chắc là tưởng tượng thôi…
Điều quan trọng chính là, cô được một lần trải qua cảm giác được người khác nhớ tới sinh nhật của chính mình rồi a. Rất vui!
#
Buổi tối, Thu đột nhiên trở về Trịnh gia dưới sự hộ tống của hai vị vệ sĩ bất đắc dĩ. Ông bà Trịnh thấy cô không có việc gì mà trở về liền có vẻ vô cùng ngạc nhiên. Cũng đúng thôi. Đứa con gái nuôi này của họ đang yên đang lành lại đề nghị ra ở riêng,muốnđilàmkiếm tiền, không nhận trợ cấp của bọn họ, vả lại vừa chuyển đi liền hiếm có dịp về dinh thự nhà họ Trịnh bọn họ. Vậy mà hiện tại cô lại không thông báo trước mà về nhà, họ bị kinh ngạc cũng dễ hiểu.
Nhưng điều kì lạ là Thái Thu lại trở về tìm bọn họ. Trước đây cô còn sợ tránh mặt họ bao nhiêu cũng không đủ nữa là.
“ Con có việc gìmuốnnói sao?”- Ông Trịnh có chút tò mò. Việc gì lại khiến con bé phải đích thân tới đây nói với bọn họ a? Lại còn có thêm hai người đàn ông giống như vệ sĩ của nó đi cùng nữa.
“ Tôi… Con phải về nhà rồi. Bọn họ đã cho người tới đón.”- Thu có chút không quen với cách xưng hô này, lời nói vẫn có vài phần gượng gạo.
“ A? Nhanh vậy sao?”- Bà Trịnh ngồi ở một bên, trên mặt hiện lên biểu cảm nghi hoặc. Thực ra người đàn ông kia cũng không có nói lúc nào sẽ mang Thái Thu trở về. Nhiều năm trôi qua như vậy rồi bà cũng nghĩ bọn họ không nhớ tới Thái Thu nữa, họ lại đúng thời điểm này mang con bé trở về.
“ Khi nào con đi?”- Ông Trịnh có chút đăm chiêu đặt câu hỏi.
Thực ra ông vẫn luôn cảm thấy có lỗi với đứa nhỏ này. Tuy bọn họ đồng ý với người kia rằng sẽ chăm sóc và nuôi nấng con bé nhưng lại chưa bao giờ thực sự quan tâm đến nó. Chỉ cần là thứ đồ con bé thích, bọn họ đều cho. Nhưng đó chỉ làvậtchất, bọn họ không thể cho nó tình thân. Sau đó con bé ngày càng trở nên khó dạy, bọn họ cũng ngày càng thờ ơ, cũng không thèm chú ý nhiều mà mỗi tháng chỉ gửi một khoản tiền cho cô tiêu sài. Dần dần, bọn họ còn trở nên xa lạ hơn cả người ngoài.
“ Hết tháng này. Nhưng con khôngmuốnvề!”- Hai mày cô nhíu chặt lại. Giọng điệu này của cô giống như một đứa trẻ cứng đầu đanglàmnũng với bố mẹ mình vậy, nhưng chính Thu cũng không nhận ra điều này.
“Chúngtakhông thể giúp được gì cho con cả.”- Thế lực của người kia quá lớn, bọn họ không có được tự tin có thể thắng.
“ Con sẽ nhờ những người khác giúp đỡ nữa, chỉ cần hai người đồng ý hợp tác thôi.”- Cô hơi mím môi. Thế lực của bố mẹ ruột “ Thái Thu”, chính cô cũng đã hiểu được phần nào. Chỉ dựa vào sự giúp đỡ của Trịnh gia, cô nhất định không có khả năng trốn được bọn họ.
“ Được thôi. Khi nào cần giúp đỡ thì thong báo chotamột tiếng.”- Ông Trịnh gật đầu thở dài.
Bà Trịnh vốn chỉ im lặng ngồi một bên, lúc này lại mở miệng: “ Xin lỗi con vì những việc xảy ra trong thời gian qua.”- Đầu bà hơi cúi xuống.
“ Vâng.”- Cô cũng không thể nói một câu: “ Không có gì”, cô chẳnglàmđược công việc của Thánh nữ. Yên lặng một lúc, Thu mới tiếp tục lên tiếng: “ Con lên gặp chị nói vài chuyện, hai người nên đi ngủ sớm đi ạ.”
Thấy hai người gật đầu thì Thu mới nhấc gót đi ra khỏi phòng.
“ Cốc cốc.”
Cửa phòng nhanh chóng mở ra. Trịnh Thu Thủy nhìn thấy người bên ngoài là Thái Thu liền kinh ngạc, sau đó liền mở rộng cửa, thân hình hơi né sang một bên, tỏ ý mời cô vào bên trong.
“ Ngồi đi.”- Thu Thủy chỉ vào chiếc ghế sơn tím bên cạnh bàn học.
“ Tôimuốncùng chị nói một số chuyện, không phiền chứ?”- Thái Thu ngước mắt lên nhìn Thu Thủy.
“ Không sao, hiện giờ tôi cũng đang rảnh.”- Trịnh Thu Thủy gấp chiếc laptop trên bàn lại, ngồi xuống ghế đệm xoay trước bàn học, tùy ý nói.
“ …”- Thu nhất thời không biết nói gì cho phải. Giữa nữ chính với nữ phụ, thật khó để có một cuộc nói chuyện hàn gắn tình cảm a.
“ Sao thế?”- Ánh mắt dò xét quét tới.
“ Tôi chỉmuốnvài ngày còn lại trong tháng nàychúngtacó thể chung sống thân thiết giống như hai chị em thật sự, không phải là diễn kịch. Dù sao thì hết tháng này tôi cũng không còn ở đây nữa.”- Cô nhìn thẳng vào mắt Thu Thủy, dõng dạc nói.
“ Tôi nghĩ… tôi đã giả vờ đủ tốt rồi chứ? Vẫn bị cô nhận ra sao?”- Thu Thủy lắc đầu cười nhạt, giọng nói lại có chút thân thiết.
“ Tại sao phảilàmnhư vậy?”- Thu rất thắc mắc. Cô vẫn chưa từng nghĩ ra nguyên chủ đắc tội với Trịnh Thu Thủy từ khi nào để côtaphải tìm mọi cách hãm hại cô ấy.
“ Lúc tôi chỉ mới hai tuổi, bố mẹ đột nhiên mang cô về nhà, nói tôi phải đối xử với cô thật tốt, còn không được tranh giành gì với cô. Lúc đó tôi vẫn một mực nghe theo nhưng sau đó, bố mẹ ngày càng cưng chiều cô. Chỉ cần là thứ cômuốn, bọn họ đều sẽ đáp ứng nhưng chỉ cần tôi mở miệng yêu cầu, bọn họ sẽ nói cái này không tốt, cái kia không tốt, rồi lại không hợp. Bởi vậy, tôi bắt đầu đố kị với cô, nghĩ rằng vì có cô nên bố mẹ mới không thương tôi cho nên tôi bắt đầu học cách giả vờ ngoan ngoãn, cố gắng học tập thật tốt để bố mẹ vui, cũng ít khi đòi hỏi điều gì. Sau đó, họ quả thực chú ý đến tôi nhiều hơn, nhưng vẫn không hề chiều theo ý tôi, trong khi cô vẫn được sống rất thoải mái tự do, tiền tiêu vặt của cô còn nhiều hơn cả tôi nữa. Tôi oán hận cô,muốncô ở trong mắt họ trở nên thật hư hỏng, bọn họ sẽ không thương cô nữa nhưng dù cho tất cả mọi người đều xem cô không vừa mắt, họ cũng vẫn để cô thoải mái như trước.”- Dừng lại một chút, cô tiếp tục nói: “ Sau đó, khi biết cô cùng Quân Lâm Ngạo có hôn ước, tôi cũng lên kế hoạch để phá hủy nó, nhưng lại không ngờ cô chủ động yêu cầu hủy hôn. Sau đó, tôi không đoán được cô đang nghĩ gì nữa, mọi chuyện đều vượt khỏi tầm kiểm soát của tôi. Khi bị người khác đăng bản tin kia công khai cho mọi người xem, tôi đã hận cô đến nỗimuốnlàmcômuốnsống không được,muốnchết cũng không xong. Nhưng rồi bố mẹ đã nói với tôi, tất cả sự sung túc, an nhàn mà tôi có được ngày hôm nay đều là vì sự xuất hiện của cô mà có được, tôi khôngmuốntin, nhưng nhìn thấy giấy tờ chuyển nhượng tài sản, tôi lại không thể chối cãi được gì nữa. Cảm giác ấy, bức bối và mệt mỏi lắm.”
Thu trầm mặc nhưng lại chăm chú nghe những lời bộc bạch của Trịnh Thu Thủy. Trong truyện chỉ đề cập tới những việclàmnổi bật ánh hào quang, những niềm của nữ chính, nhưng lại thiếu đi những mệt mỏi và cố gắng của cô ấy. Nguyên tác không nói tới gia thế mạnh mẽ của nữ phụ Trịnh Thái Thu, cũng không nói hết những tâm tư của cô ấy. Nữ phụ độc ác mà, ai sẽ nghĩ đến những nỗi khổ của cô ấy đây?
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Ta Muốn Làm Nhân Vật Quần Chúng
Wind
Ta Muốn Làm Nhân Vật Quần Chúng - Wind
https://isach.info/story.php?story=ta_muon_lam_nhan_vat_quan_chung__wind