Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Anh Đừng Đi
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 49: Có Khi Nào Rời Xa
-“G
ọi tôi ra đây có chuyện gì?”
Cô ngồi xuống, đối diện với người phía trước. Cô nhăn mặt với cái cách tiếp chuyện người khác của người đối diện. Vẻ mặt chai sạn với thương trường, già dặn chững chạc hơn rất nhiều só với lần đầu tiên cô gặp mặt. Nhưng không vì thế mà che hết khuôn mặt có ưu điểm. Cô ghét cái cách người đối diện hút thuốc, một cái điều mà cô ghét cực kì.
-“Không vòng vo,vào thẳng vấn đề luôn há.”
Người đó cho điếu thuốc vào gạt tàn vì vô tình thấy cô nhăn mặt. Mặc dù cô muốn nói gì đó lắm nhưng nghĩ mình không liên can gì đến..nên đành im lặng.
-“Nói đi, đừng làm tôi khó chịu.”
-“Cô hãy tránh xa Thiên Tuấn.”
Cô nhăn mặt.
-“Tại sao?”
-“À há, cái này là cô không biết gì rồi à.”
Trúc Hân nhìn cô với vẻ ngạc nhiên tột độ.
-“Chuyện gì?”
Cô bắt đầu bực bội.
-“Thiên Tuấn chăm cô cũng kĩ đó, đến công ty sắp phá sản mà cô còn không biết.”
Trúc Hân cười mà như không cười nói với cô. Lúc này cô mới giật thót. Phá sản. Sao lại vậy?
-“Sao lại phá sản, và chuyện tôi phải rời ra Thiên Tuấn thì có liên quan gì? Tôi chưa hiểu.”
-“Tôi nghĩ cô phải thông minh trong trường hợp này chứ!”
Trúc Hân chép miệng nói, song đưa ly café lên hớp một ngợm. Còn cô thì không quan tâm đến lời nói mỉa của Trúc Hân, cái cô quan tâm bây giờ là tại sao lại phá sản kìa.
-“Thiên Tuấn bị người trong công ty bán đứng, họ bán hết tài liệu về sản phẩm mới ra, và bên mua tài liệu đang kiện ngược lại vì hành vi cướp bản quyền. Đã đền sản phẩm mới, lại còn bị kiện ở pháp luật. Hậu quả chắc cô cũng biết rồi nhỉ?”
Giọng Trúc Hân vang lên đều đều, cảm giác trong lòng cô tự nhiên lo sợ một cách lạ thường. Hèn gì từ lúc ở Pháp về đây, hắn cứ vù đầu vào công việc ở công ty, chẳng ngó ngàng gì đến cô.
-“Nhưng, tại sao tôi phải…”
Giọng cô ngắt quãng, cô không muốn nói tiếp tục.
-“Ba tôi sẽ cứu công ty Thiên Tuấn, với điều kiện hắn sẽ là của tôi, vì thế…!”
Trúc Hân nhún vai nói.
Giờ thì cô mới hiểu ra vấn đề. Hóa ra là vậy? Nực cười nhỉ?
-“Cho tôi thời gian. Mai gặp nói chuyện tiếp.”
Nói xong cô dợm bước quay lưng. Cô đang muốn trốn tránh một sự thật trước mắt, cô không dám tin những lời Trúc Hân nói nữa. Vậy là cái lo lắng mấy ngày qua của cô là đây hả? Công ty Thiên Tuấn, là do ba hắn gầy dựng nên bằng mồ hôi nước mắt, không thể nào sụp đổ trong tay hắn được, cô phải giúp hắn. Nhưng chuyện phải xa hắn, thật tình cô không làm được. Phải làm sao đây?
Lê bước chân nặng như chì của mình lên ngọn đồi năm nào, nơi này vẫn vậy,vẫn không thay đổi, vẫn chứa đầy kỉ niệm giữa cô và hắn. Giọt nước mắt cô khẽ lăn, phải là sao?
Cô về khách sạn, lòng đầy ngổn ngang, suy nghĩ chen chút ngang dọc làm rối bời cả tâm trí cô. Cô đã suy nghĩ rồi, phải vậy thôi.
-“Em đi đâu…”
Thiên Tuấn nói chưa hết câu, cô đã ôm chầm lấy hắn. Hắn ngạc nhiên không nói nên lời. Chả là hắn đang mệt, chỉ muốn gặp cô chút thôi, vậy mà chờ cả tiếng, bây giờ mới thấy mặt. Đã thế, chưa gì đã ôm chặt cứng. Hắn bật cười với tính khí của cô.
-“Sao thế, nhớ tôi đến thế cơ à.”
Thiên Tuấn châm chọc, nhưng hắn nào biết mắt cô đang long lanh vài giọt nước.
-“Anh rảnh không?”
-“Làm gì?”
-“Đi dạo tí đi.”
Hắn lúc đầu hơi lưỡng lự, nhưng nhìn vào cặp mắt trông chờ của cô, hắn đành gật đầu.
-“Ừ, hôm nay có tâm sự đúng không?”
Cô không nói, chỉ gật đầu.
Hắn không nói gì nữa, đưa cô lên xe rồi lái. Cô nói cô muốn đi dạo hết cái thủ đô này trong buổi tối hôm nay, hắn gật đầu. Được bên cô lúc khó khăn, vậy là hạnh phúc rồi.
Cô đưa cánh tay ra ngoài cửa sổ để đón gió, gửi theo nỗi buồn man mác trong lòng đi, nhưng không được.
-“Anh này..”
-“Sao.”
Hắn một tay lái xe, một tay cầm lấy tay cô, thói quen như bao lần.
-“Anh có chuyện gì giấu em không?”
-“Đương nhiên là…không rồi. Sao em lại hỏi vậy?”
Cô nuốt nước mắt, tại sao hắn lại giấu cô. Tại sao hắn chỉ ôm khó khăn lo lắng một mình như vậy? Tại sao?
-“Nếu ta xa nhau, anh sẽ như thế nào?”
Giọng cô run run như muốn khóc, nhưng cô vẫn nén được.
-“Không có chuyện xa nhau.”
Hắn nhăn mặt nói.
-“Nhưng nếu lỡ…”
-“Sẽ không có chuyện đó xảy ra. Mà…hôm nay em bị gì thế.”
Hắn dừng xe lại bên đường, khó hiểu nhìn cô vì hôm nay cô có hành động cũng như lời nói rất khác thường, không như mọi ngày.
-“Nếu em phản bội anh, vậy anh sẽ như thế nào?”
-“…”
Hắn im lặng nhìn cô, nhìn thẳng vào cặp mắt trong veo của người con gái hắn yêu. Tại sao lại thốt lên câu nói như vậy được nhỉ?
-“Anh…cũng không biết nữa. Nhưng sẽ không có chuyện đó, đúng không em.”
-“Không ai biết trước được chuyện gì anh à, đừng quá tin tưởng vào một thứ gì đó.”
-“Hôm nay em khó hiểu?”
-“Ừ, ngày mai rồi em sẽ khó hiểu hơn.”
Cô nói thầm, như chỉ mình cô nghe, song rồi quay mặt đi hướng khác.
-“Về thôi, khuya rồi.”
Hắn thật sự không hiểu cô của hôm nay. Còn cô thì đang thất vọng. Cô không biết vì sao nữa.
Trước khi quay mặt bước vào khách sạn, cô nhón chân hôn nhẹ vào môi hắn.
-“Chào anh, anh ngủ ngon.”
-“Em ngủ ngon.”
-“Em xin lỗi.”
Cô nói thầm rồi bước vào trong, hắn thì vào xe từ khi nào. Rồi mai đây, không biết hai người sẽ ra sao nữa. Nhưng chắc chắn sẽ đau buồn. Cô gạt đi vài giọt nước mắt nhẹ tuông. Cô phải thật mạnh mẽ.
-“Này, có biết mấy giờ rồi không? Cậu…”
Bỗng dưng Alex dừng lại.
-“…Cậu khóc đó hả.”
-“Đâu có, tại…”
-“Đừng có giấu tôi, cậu bị sao thế?”
Alex tỏ ra quan tâm rõ rệt. Bỗng dưng cô dựa vào vai Alex, khóc nấc lên, cô buồn quá. Tự dưng muốn có người chia sẻ, cô kể tất cả mọi chuyện cho Alex nghe, đây là lần đầu tiên cô tự mình bộc lộ tâm sự. Khó trách Alex cảm thấy ngạc nhiên đến vậy?
-“Vậy rồi giờ cậu tính sao?”
-“Đâu còn cách nào.”
Cô lắc đầu chán nản, lấy chăn phủ kín cả mặt. Alex thì thấy thương cô quá, nằm xuống ôm cô vào lòng. Bỗng dưng Alex cô thấy đôi khi cô cũng đau buồn đúng nghĩa theo một người con gái, thường ngày cô cứ tỏ ra mạnh mẽ, Alex không thể nào hiểu được sau khuôn mặt lạnh lùng, tỏ ra thờ ơ đó, đã chất chứa bao nỗi buồn kèm theo nỗi đau.
-“Mạnh mẽ lên nào, suy nghĩ kĩ vào. Nếu cậu đồng ý xa Thiên Tuấn, cũng đồng nghĩa với việc cậu đánh bỏ tình yêu của mình. Vậy cậu có bao giờ nghĩ cho Thiên Tuấn chưa, cậu có nghĩ Thiên Tuấn sẽ đau lòng vì việc cậu làm không? Còn việc cậu nhường Thiên Tuấn cho Trúc Hân, vậy cậu có nghĩ Trúc Hân sẽ yêu thương, bên Thiên Tuấn.”
-“Nhưng…công ty của Thiên Tuấn sẽ phá sản”
Cả hai thở dài, bầu không khí im lặng đến khó chịu, không ai nói gì với ai nhưng đều mang tâm trạng giống nhau, đều cùng suy nghĩ về cùng một vấn đề.
-“Mình chia tay anh nhé.”
-“Sao…sao lại như vây?”
Hắn mệt mỏi nói, chuyện công ty đã rất mệt rồi, vậy mà cô còn…
-“Chắc có lẽ, em hết tình cảm rồi, em thấy nó rất nhạt.”
-“Không thể thế được, mới hôm nào em còn nói yêu anh đến tận kiếp sau kia mà, em nói dối.”
-“Em không dối, chúc anh hạnh phúc.”
Nói xong cô quay lưng bước đi, không một lần quay mặt lại, thật tàn nhẫn.
-“KHÔNG..KHÔNG, EM ĐỪNG ĐI.”
Hắn hét lên, tay chân quơ loạn xạ, cái cảm giác đứng nhìn cô bước đi mà không níu kéo được là hắn tức điên lên. Bất lực quá!
Mồ hôi hắn chảy đầm đìa. Hóa ra chỉ là mơ, cô không bỏ hắn mà đi, và cô sẽ không bao giờ như vậy? Trái tim hắn đập thình thịch, đập rất mạnh và cũng không có ý định ổn định.
Vội vơ chiếc điện thoại, mới 2 giờ sáng đã gặp ác mộng rồi.
-“Ngủ chưa?”
Tay hắn không tự chủ, nhắn tin cho cô. Hắn biết chắc cô sẽ không trả lời, vì cô đang ngủ, nhưng hắn vẫn muốn nhắn, hắn nhắn để biết cô vẫn còn bên hắn, chưa hề xa.
-“Nhớ người ta à, mới gặp lúc nãy.”
Tin nhắn từ cô, hắn nhăn mày, cô chưa ngủ sao.
-“Chưa ngủ sao, anh nhớ em.”
-“Em cũng nhớ anh, nhớ đến không ngủ được.”
Hắn chỉ đọc tin nhắn nhắn qua màn hình, nếu nghe được câu này từ chính miệng cô nói ra, có lẽ hạnh phúc hơn nhỉ?
-“Anh mới gặp ác mộng.”
-“Mơ thấy em bỏ anh hả?”
-“Sao em biết!”
-“Em cũng vậy, em mới gặp ác mộng, em thấy anh tay trong tay với người con gái khác hạnh phúc, em buồn lắm.”
-“Vậy thì đừng buông tay nhé! Anh không muốn, anh yêu em.”
-“Ừ! Loveyou.”
Chỉ nhiêu đó tin nhắn, cả hai đều chìm trong giấc ngủ, và mơ một giấc mơ tuyệt vời. Cả hai, đều mệt mỏi với ngày mai, nhưng vẫn mỉm cười cho qua vì hạnh phúc. Nhưng họ đâu biết, cái hạnh phúc này đang muốn lung lay bay theo chiều gió.
“Em yêu anh hơn thế, nhiều hơn lời em vẫn nói
Để bên anh em đánh đổi tất cả bình yên
Đêm buông xuôi vì cô đơn, còn riêng em cứ ngẩn ngơ
Có khi nào ta xa rời…”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Anh Đừng Đi
Duyên Yully
Anh Đừng Đi - Duyên Yully
https://isach.info/story.php?story=anh_dung_di__duyen_yully